ĐỂ XÂY DỰNG LÝ TƯỞNG SỐNG CHO TUỆ LINH THÌ MỖI CON NGƯỜI CHÚNG TA PHẢI TRẢ LỜI 3 CÂU HỎI: TA LÀ AI? SỨ MỆNH CỦA TA LÀ GÌ? CHẾT ĐI TA VỀ ĐÂU?
1️⃣Ta là ai? Ta là bản thể Tâm (hay còn gọi là Tuệ linh, linh hồn). Muốn biết ta là ai thì phải thấy được biểu hiện của ta hiện tại, muốn biết bản chất của ta thì phải thông qua biểu hiện hiện kiếp ta đang làm những gì, hành động của những việc làm đó tích cực hay tiêu cực, lợi ích hay không lợi ích đến mọi người, vạn vật thì ta sẽ thấy ta quá khứ. Vậy, muốn biết kiếp trước ta là ai thì ta nhìn vào ta kiếp này, không cần phải thiền định. Vì hiện tại là sự kế thừa của cái trước đó.
Vậy, khi ta ở hiện tại biểu hiện ra là đời sống đạo đức, trí tuệ, biết cống hiến vì mọi người, vạn vật thì chính là trí tuệ, đạo đức ta kế thừa của tiền kiếp. Ta là một vị thương nhân thành đạt thì kiếp trước ta cũng là vị thương nhân thành đạt. Ta là nhà giáo kiếp trước cũng là thầy đồ. Ta là nhà khoa học kiếp trước cũng là nhà khoa học. Ta là một người vi phạm đạo đức trong đời sống vợ chồng thì kiếp trước cũng thế thôi, có chăng kiếp này nặng hơn hoặc nhẹ hơn. Ta là một người nói dối thành nghệ thuật thì kiếp trước cũng đẳng cấp không kém. Ta nghiện rượu thì kiếp trước cũng gần nghiện rượu như vậy, có thể hơn chút. Ta mà đa âm thì kiếp trước cũng vậy chẳng qua thời nay đủ sự tương tác nó phát ra thôi. Ta bệnh tật kiếp trước cũng có ít rồi. Khi truy tìm sự phát triển thì bước sau là kế thừa của bước trước. Ta là Tuệ linh xuống từ thời ăn hang ở lỗ.
Vậy, tại sao ta lại khổ thế - là do đại nguyện. Khi khổ đau đến thông qua bệnh tật, bệnh tâm, bệnh lý, u mê chìm đắm, thông qua xung đột gia đình, mất mát, thua lỗ trong làm ăn, thất bại đau khổ…thì đó là gốc của đại nguyện. Nhưng khi xuống rồi thì nó theo dòng chảy của quy luật tự nhiên, nên thân tướng sẽ có các kiếp nạn khác nhau, và những trải nghiệm khổ đau cũng khác nhau, chẳng qua là trước hay sau thôi. Thế nên có người nguyện có bệnh ở kiếp nào đó, nguyện bị bệnh để cảm nhận được tình yêu thương của người thân có giúp đỡ hay không, có người khoẻ mạnh nhưng người thân bị bệnh nguyện như thế, nguyện sống trong gia đình như vậy để xem bản thể Tâm tại kiếp nạn đó chọn lựa như thế nào?
Muốn biết được ta là ai thì phải thấu cái ta hiện tại đang làm cái gì, mục đích hành động thì ta sẽ không còn đổ lỗi do ông trời hay thế lực nào làm ta khổ đau nữa, vì đó là do ta nguyện xuống. Khi xây dựng được cho mình tư tưởng cuộc sống khổ đau ở nhân gian là do nguyện xuống thì Tâm sẽ thay đổi rất mạnh, nhanh an lạc, nhanh an vui, không oán trách, không sân hận ai nữa. Vì mình nguyện xuống và họ cũng là những người nguyện xuống cùng mình để xây dựng cây nhân quả, xây dựng khổ đau kiếp nạn. Họ nguyện xuống thì mình còn hận ai nữa, sân với ai nữa, thù với ai nữa, oán trách ai nữa. Có oán trách vợ hay chồng bội bạc không? Có oán trách con cái làm mình cản bước trên con đường công danh không? - Không vì nguyện được khổ. Vậy tại sao không thay sự oán trách bằng sự chúc mừng, sự sung sướng khi mình được khổ?
2️⃣Sứ mệnh của ta kiếp này là tam giác, tròn, vuông - là sống một cuộc đời thông qua các khổ đau, kiếp nạn của từng thân tướng trong nhiều đời, nhiều kiếp, trong vô lượng kiếp để cống hiến bởi chỉ khi cống hiến cho vạn vật, trời người những giá trị từ vật chất giản đơn đến đạo đức thì nó mới thực hiện được cơ chế phân tách từ Trụ linh của ta là các hạt năng lượng mang sóng điện dương cho đến siêu hạt làm 3 vùng (là tam giác). Khi cống hiến đạt được đủ lượng sợi mã sóng trí tuệ dương trong Trụ linh nó sẽ cấu tạo thành bộ lọc quay tròn để sản sinh ra vô lượng các siêu hạt phân tách đa chiều bên ngoài Trụ linh để hợp nhất với Vũ trụ - thế là hoàn thành sứ mệnh. Nguyên tắc hoàn thành sứ mệnh là phải hiểu ta là ai thì mới thực hiện sứ mệnh. Cái khó của mỗi Tuệ linh là thay đổi hạt âm dương gốc nên cần hành trình dài. Nó phải từng bước, nó là kinh nghiệm, là quá trình gia tăng tốc độ quay.
3️⃣Muốn biết mình chết đi về đâu thì cần phải quan sát hành động của mình hiện tại là mình đang có lý tưởng sống vì cái gì, vì thân tướng vật chất giản đơn hay vì lý tưởng sống của Tuệ linh. Vật chất đều là sự cống hiến và con người cần học sự cống hiến của vạn vật và nhìn vào bản thể Tuệ linh ta đã cống hiến được như vạn vật chưa? Khi chắc chắn đến hơi thở cuối cùng mà ta không vi phạm chuẩn mực đạo đức thì sẽ được về cội nguồn, về quê hương thôi. Nhưng nếu ta sống vì lý tưởng của vật chất giản đơn để thoả mãn mong cầu về công danh, tiền tài, địa vị, sắc dục mà không vì mọi người, vạn vật thì xác định mình mắc kẹt trong hành trình chuyển sinh, làm cô hồn, hoặc luân hồi thành súc sinh, hành nghề sát sinh thì luân hồi thành muông thú để trải nghiệm cảnh bị giết hại.
Như vậy, muốn biết chết đi về đâu phải đến hơi thở cuối cùng. Ai đó đang chìm đắm trong ác nghiệp đừng sợ hãi, còn sống là còn cải tạo được, nhưng một ai đó cả 1 đời hành thiện rồi cũng đừng ăn mừng tự đắc vì chưa chắc đâu.
Nguồn: Thầy Hoàng Văn Trường.