T bán rau thôi, nhưng t cũng nghiên cứu kinh tế và làm việc trực tiếp bên thực phẩm.
, mọi hôm hay đến các nhà vườn gặp lái hay than thở việc vận chuyển đi xa mang nhiều rủi ro cao ví dụ lỡ có việc gì mà hàng bị tắc không lưu thông được là hàng hoá coi như bỏ Vì thối.v.v.
T thấy việt nam là nước nông nghiệp, nhưng vấn đề là việc bảo quản nông nghiệp đi xa để xuất khẩu lại là một vấn đề không được nhà nước hay doanh nghiệp quan tâm đến.
T ko chuyên vấn đề này nên hỏi anh em là có bao cách để bảo quản thực phẩm ở trong nước nhỉ?
và việt nam khác nước ngoài chỗ nào mà thực phẩm họ bảo quản được lâu thế khi xuất khẩu?
để tao nói với mày.
Việc sử dụng các loại công nghệ để bảo quản không khó. Vì trên thế giới nó có đầy công nghệ rồi. Vấn đề ở đây là tiền, tiền và tiền...
Đến Vinfast chả có mẹ gì mà có hơn 1 năm đã có ô tô để bán thì mấy cái trò mèo kia tính gì?
Quay lại là tại sao VN không làm hoặc là ít ? Lý do chính là lợi nhuận
1 doanh nghiệp muốn đầu tư thì phải tính lợi nhuận. Nếu không có lợi nhuận thì không ai đi làm cái này cả.
Quay lại, tại sao các nước như hà lan hoặc gần nhất là thái lan họ làm tốt hơn mình khoản này là do: cơ chế chính sách hỗ trợ từ chính phủ cho các doanh nghiệp đầu tư bằng các khoản vay và chinhs sách. Cái quan trọng thứ 2 là song song với cơ chế chính sách thì chính phủ họ có sự liên kết chặt chẽ giữa nông dân và doanh nghiệp (được sự trung gian của nhà nước, mà nhà nước họ luôn có ưu tiên là nông dân vì khi bỏ phiếu thằng nông dân với thằng giàu cũng chỉ tương đương nhau là 1 phiếu). Nông dân chỉ nhiệm vụ sản xuất theo tiêu chuẩn còn doanh nghiệp thu mua -> nhà nước giúp doanh nghiệp cần đối giá hài hoà giữa dân và doanh nghiệp...Nên cứ thế mà chạy.
Ở VN thì khi có 1 chính sách gì thì mấy ông toàn tìm cách chạy để lấy tiền mà đầu tư láo nháo, cho có.
- Khi có chính sách xong thì hết nhiệm vụ của ông nhà nước, để kệ mẹ thằng doanh nghiệp với thằng nông dân chơi với nhau. Thế là thằng doanh nghiệp nó lại bóp dân...dân thì nó lại cũng bố láo, chơi 2 chân 2 thay với thằng thương lái. giá cao nó bán cho thương lái, giá thấp nó bắt đền doanh nghiệp. Nhà nước đứng ngoài chơi nhận tiền của cả 3 thằng. đến lúc khó khăn thì ông nhà nước ra văn bản cho dân giải cứu. Nó cứ vòng luẩn quẩn như vậy đến đời này sang đời khác...
Nói thật chỉ làm được 3 vấn đề này tốt, đưa hẳn vào luật thì sẽ đỡ đi rất nhiều là :
- Nhà nước quy hoạch vùng trồng: ví dụ vùng A chỉ trồng mít (thằng nào trồng mít chỗ khác nữa tao cho công an vào phát và chặt như trồng thuốc phiện ấy). vùng này nếu trồng cây khác tao cũng cho chặt hết. Tất nhiên quy định theo diện tích theo vùng và theo hộ. Chứ người ta trồng 1, 2 cây ăn quả thì ko cấm.
- Nhà nước đóng vai trò là trung qian chia sẻ lợi nhuận của doanh nghiệp và nông dân (nông dân phải thành lập hội ngành nghề như trồng mít phải có hội trồng mít để làm cán cân đàm phán với doanh nghiệp).
- Nhà nước phải có vai trò MKT, bảo trợ kí kết các hợp đồng thương mại với chính phủ của các nước. Giống như bỏ các thương lái tư nhân. Ông nào nhỏ lẻ thì phải liên kết thành lập công ty có nguồn lực đủ lớn để thu mua, XNK. Cấm các thương lái nhỏ lẻ xuất khẩu trực tiếp.