Chuyến tàu đến Neverland

  • Tạo bởi Tạo bởi Ftm
  • Start date Start date

Ftm

Giang hồ mạng 5.0
Poland
1. Một chàng trai ngày nào cũng mang hành lý ra ga. Cuộc đời làm anh tuyệt vọng, anh chán ghét nơi này. Anh mua vé và quyết định ra đi. Anh ngồi đợi tàu, những hồi còi đến và đi. Nhưng anh không lên chuyến tàu nào cả. Đợi cho tới khi chuyến cuối cùng rời bến anh lại lặng lẽ xách vali về. Cứ thế.
Hàng trăm buổi chiều trôi qua như vậy, anh đến ga và ngồi nghĩ đến một nơi nào đấy, nơi có những ước mơ của riêng mình. Và anh lại lỡ tàu vì anh biết ở cái nơi xa xôi kia mình cũng sẽ bỏ đi với niềm thất vọng.
Anh nghĩ: thà ngồi đây, cầm trong tay tấm vé, hành lý sẵn sàng và nghĩ về miền đất ấy. Với giấc mơ...thì nó sẽ không bao giờ đổ nát. Anh không muốn nơi ấy trở thành nghĩa địa của những giấc mơ như vùng đất chết tiệt này!
Anh mua vé cho những hồi còi tàu đến và đi từ vùng ảo mộng.
 
2.
Năm tháng qua đi.
Chàng trai ngày nào tóc đã chớm bạc và vẫn đến ga trong những buổi chiều, quay về cùng vali nặng trĩu.
Hôm ấy thì không. Anh đến ga ngồi đón sinh nhật thứ 35 của mình.
Đoàn tàu dừng lại và từ trong khoang ói ra một cả một biển người hỗn loạn. Một cảnh tượng xô đẩy chen chúc đầy âm thanh và cả mùi vị phương xa mà cái ga tàu này hoàn toàn lạ lẫm..
Anh trao tất cả hành lý cùng chiếc vali của mình cho một chàng trai chừng 25 tuổi còn ngơ ngác, chắc lần đầu ra thành phố.
Không một lời nào.
Con tàu lại hối hả rời đi. Khói đen phụt lên rồi tan loãng theo từng hồi còi vội vã chạy về phía mặt trời.
Người đàn ông đứng yên cho đến khi sự im lặng quen thuộc của sân ga trở lại trùm xuống quanh mình.
Anh quay bước. Không còn chiếc vali bên cạnh. Bóng anh phủ dài trên vạt đường nhẹ như nắng muộn. Anh tự nhủ: "Cuối cùng, cũng có người chịu thất vọng thay mình"
Tấm vé trên tay anh đã rách. Anh mỉm cười thả nó bay lẫn vào trong cỏ. Tấm vé một chiều đến vùng đất Neverland.
Và đấy cũng là lần cuối cùng người ta còn thấy anh xuất hiện trên sân ga.
 
Sửa lần cuối:
2.
Năm tháng qua đi.
Chàng trai ngày nào tóc đã chớm bạc và vẫn đến ga trong những buổi chiều, quay về cùng vali nặng trĩu.
Hôm ấy thì không. Anh đến ga ngồi đón sinh nhật thứ 35 của mình.
Đoàn tàu dừng lại và từ trong khoang ói ra một cả một biển người hỗn loạn. Một cảnh tượng xô đẩy chen chúc đầy âm thanh và cả mùi vị phương xa mà cái ga tàu này hoàn toàn lạ lẫm..
Anh trao tất cả hành lý cùng chiếc vali của mình cho một chàng trai chừng 25 tuổi còn ngơ ngác, chắc lần đầu ra thành phố.
Không một lời nào.
Con tàu lại hối hả rời đi. Khói đen phụt lên rồi tan loãng theo từng hồi còi vội vã chạy về phía mặt trời.
Người đàn ông đứng yên cho đến khi sự im lặng quen thuộc của sân ga trở lại trùm xuống quanh mình.
Anh quay bước. Không còn chiếc vali bên cạnh. Bóng anh phủ dài trên vạt đường nhẹ như nắng muộn. Anh tự nhủ: "Cuối cùng, cũng có người chịu thất vọng thay mình"
Tấm vé trên tay anh đã rách. Anh mỉm cười thả nó bay lẫn vào trong cỏ. Tấm vé một chiều đến vùng đất Neverland.
Và đấy cũng là lần cuối cùng người ta còn thấy anh xuất hiện trên sân ga.
Xưa khi xe cá nhân chưa phổ biến, những chuyến tàu là nơi mấy tay hiện sinh hay ngồi ngẫm nghĩ rổi viết vào sổ nhữn trải nghiệm chán đời khi thấy cô độc giữa muôn vàn con người chen chúc. Từng tầng lớp con người giàu nghèo khùng điên đều được nhét lên những toa tàu, Và; Dĩ nhiên những Toa tàu cũng dc phân tầng cho đúng giá vé.

Blues hay những người tiên phong cho khởi nguyên rock n roll cũng vậy. Cứ ám ảnh con tàu:

“Crazy Train” — Ozzy Osbourne
“Hear My Train A Comin’” — Jimi Hendrix,
“Folsom Prison Blues” — Johnny Cash
"Slow train" - Bob Dylan
Jazz thì có: take the A train to Harlem - Duke Ellington. Blue Train của Coltrane.
 
Xưa khi xe cá nhân chưa phổ biến, những chuyến tàu là nơi mấy tay hiện sinh hay ngồi ngẫm nghĩ rổi viết vào sổ nhữn trải nghiệm chán đời khi thấy cô độc giữa muôn vàn con người chen chúc. Từng tầng lớp con người giàu nghèo khùng điên đều được nhét lên những toa tàu, Và; Dĩ nhiên những Toa tàu cũng dc phân tầng cho đúng giá vé.

Blues hay những người tiên phong cho khởi nguyên rock n roll cũng vậy. Cứ ám ảnh con tàu:

“Crazy Train” — Ozzy Osbourne
“Hear My Train A Comin’” — Jimi Hendrix,
“Folsom Prison Blues” — Johnny Cash
"Slow train" - Bob Dylan
Jazz thì có: take the A train to Harlem - Duke Ellington. Blue Train của Coltrane.
Tôi thích bài Ghost train của North country Gentleman:
...
 
Cơm áo gạo tiền xăng xe điện nước lo không nổi nên mới trốn tránh cuộc sống hiện tại bằng những câu chuyện vô nghĩa.
Đi tàu cũng là một cách tiết kiệm xăng xe
 
Cơm áo gạo tiền xăng xe điện nước lo không nổi nên mới trốn tránh cuộc sống hiện tại bằng những câu chuyện vô nghĩa.
Không hẳn;
Khi stress người ta kiếm cái: "Giải trí" ; để đầu óc dãn ra và quên hiện thực.
Còn những suy ngẫm về cuộc sống và hiện sinh, nó chỉ đơn thuần là cái tò mò về câu hỏi: vì sao ta sinh ra, nghiệp lực đến từ đâu? Vì sao ta sinh ra để lo về "xăng, điện, nước" ,Lo xong đến già rồi chết 1 xó.
Như vậy vì sao ta lại dc sinh ra, nó có ý nghĩa gì?
Sống có sướng hay khổ cũng ngủ 1 dài dc tấm chiếu, chết cũng 1 cái hòm.
Vậy, nếu theo Darwin, ngàn năm tiến hóa cho con người từ 1 tế bào đến 1 thằng xamer chỉ để chết vô nghĩa vậy thôi sao?
 
Top