Ftm
Thích phó đà
1. Một chàng trai ngày nào cũng mang hành lý ra ga. Cuộc đời làm anh tuyệt vọng, anh chán ghét nơi này. Anh mua vé và quyết định ra đi. Anh ngồi đợi tàu, những hồi còi đến và đi. Nhưng anh không lên chuyến tàu nào cả. Đợi cho tới khi chuyến cuối cùng rời bến anh lại lặng lẽ xách vali về. Cứ thế.
Hàng trăm buổi chiều trôi qua như vậy, anh đến ga và ngồi nghĩ đến một nơi nào đấy, nơi có những ước mơ của riêng mình. Và anh lại lỡ tàu vì anh biết ở cái nơi xa xôi kia mình cũng sẽ bỏ đi với niềm thất vọng.
Anh nghĩ: thà ngồi đây, cầm trong tay tấm vé, hành lý sẵn sàng và nghĩ về miền đất ấy. Với giấc mơ...thì nó sẽ không bao giờ đổ nát. Anh không muốn nơi ấy trở thành nghĩa địa của những giấc mơ như vùng đất chết tiệt này!
Anh mua vé cho những hồi còi tàu đến và đi từ vùng ảo mộng.
Hàng trăm buổi chiều trôi qua như vậy, anh đến ga và ngồi nghĩ đến một nơi nào đấy, nơi có những ước mơ của riêng mình. Và anh lại lỡ tàu vì anh biết ở cái nơi xa xôi kia mình cũng sẽ bỏ đi với niềm thất vọng.
Anh nghĩ: thà ngồi đây, cầm trong tay tấm vé, hành lý sẵn sàng và nghĩ về miền đất ấy. Với giấc mơ...thì nó sẽ không bao giờ đổ nát. Anh không muốn nơi ấy trở thành nghĩa địa của những giấc mơ như vùng đất chết tiệt này!
Anh mua vé cho những hồi còi tàu đến và đi từ vùng ảo mộng.