Có Video 🌸Có những người tu cả đời, nhưng vẫn chưa thắng nổi một chữ “tôi”.🌸



🌸Càng tu, càng phải nhìn lại chữ “tôi”

Nhiều người học cách tu, nhưng thật sự tu được lại chẳng có bao nhiêu.

Vì cái khó nhất của việc tu không phải là bỏ được bao nhiêu thứ bên ngoài.

Mà là nhìn thấy cái “tôi” đang nằm bên trong mình.

Tôi được gì. Tôi mất gì.

Người này làm tôi khó chịu. Chuyện này khiến tôi ấm ức.

Tại sao mọi thứ không xảy ra theo ý tôi?

“Tôi hiểu nhiều hơn.”
“Tôi đúng.”
“Anh phải nghe tôi.”

Nghe qua chẳng có gì ghê gớm.
Nhưng nhìn kỹ lại, rất nhiều phiền não trong đời đều bắt đầu từ một chữ:
Tôi.

Tu không phải là từ nay ai nói gì cũng im, ai làm gì cũng chịu.

Cũng không phải biến mình thành một người lúc nào cũng hiền lành, lúc nào cũng nhường nhịn.

Mà là khi một chuyện xảy ra, mình biết quay lại nhìn chính mình trước.

Người ta nói một câu khó nghe.
Mình tức.
Thay vì lập tức đáp trả, thử dừng lại một chút:

“Tại sao câu này lại khiến mình tức đến vậy?”

Có khi vấn đề không nằm hoàn toàn ở câu nói của họ.

Mà là câu nói ấy vừa chạm đúng vào lòng tự ái của mình.

Người ta không công nhận mình, mình khó chịu.
Người ta không làm theo ý mình, mình bực.
Người khác hơn mình, mình thấy không vui.

Mình giúp một người nhưng họ không biết ơn, trong lòng lại thấy ấm ức.

Rồi mình nghĩ mình đang bảo vệ nguyên tắc.

Nhưng đôi khi, thứ mình đang cố bảo vệ chỉ là cảm giác rằng mình phải đúng.

Cái tôi là thứ rất lạ.

Nó không phải lúc nào cũng xuất hiện bằng sự kiêu ngạo.

Nó có thể núp sau cả những câu rất đẹp:

“Tôi nói vậy cũng chỉ vì tốt cho họ.”

“Tôi làm vậy vì thương họ.”

“Tôi chỉ muốn họ hiểu.”

Nhưng nếu họ không nghe, mình lại nổi giận.

Vậy thì có khi mình không thật sự muốn họ tốt.
Mình chỉ muốn họ tốt theo cách mình cho là đúng.

Nhìn ra được điều này mới khó.

Bởi nhìn người khác sai thì dễ.

Nhìn thấy cái sai của chính mình mới khó.

Tu càng lâu, có lẽ không phải càng thấy mình hơn người.

Mà càng thấy mình chẳng có gì để hơn ai.

Không phải chuyện gì cũng cần tranh đúng sai.

Không phải ai cũng cần hiểu mình.

Không phải cuộc nói chuyện nào cũng phải phân thắng thua.

Có những chuyện, biết rồi thì thôi.

Có những người, không hợp thì giữ khoảng cách.

Có những việc không thay đổi được, thì học cách buông.

Không phải vì mình chịu thua.
Mà vì mình bắt đầu hiểu rằng bình yên đáng giá hơn việc lúc nào cũng phải thắng.

Ngày trước, người khác hiểu lầm mình, mình phải giải thích cho bằng được.

Người khác coi thường mình, mình phải chứng minh cho họ thấy.

Người khác làm mình tổn thương, mình cũng muốn làm họ đau lại.

Có những chuyện càng giải thích càng mệt.
Có những người càng chứng minh càng không đáng.
Có những vết thương càng trả đũa càng lâu lành.

Người khác làm mình đau một lần là chuyện của họ.
Mình ôm nó trong lòng thêm mười năm, lại thành chuyện của mình.

Cho nên tu đôi khi không phải là học thêm một điều gì cao siêu.

Mà là bớt đi một chút. Bớt chấp vào đúng sai.
Bớt chấp vào được mất. Bớt chấp vào hơn thua.
Bớt cần người khác công nhận.

Và quan trọng nhất:
Bớt chấp vào chữ “tôi”.

Đến một lúc, khi có chuyện khiến mình khó chịu, mình có thể dừng lại và tự nói:

“À…”

“Cái tôi của mình lại vừa bị chạm vào.”

Chỉ cần nhìn thấy nó.

Không cần lập tức hành động.
Không cần nuôi thêm.
Không cần biến một phút nóng giận thành một chuyện phải hối tiếc nhiều năm.

Rồi để nó lắng xuống.

Có lẽ đó mới là một kiểu trưởng thành rất sâu.

Không phải bên ngoài nhìn có vẻ hiền đến đâu.

Mà là bên trong có bao nhiêu thứ khiến mình nổi giận, mình vẫn đủ tỉnh để không biến nó thành lời nói và hành động.

Bởi cuối cùng, cảnh giới của một người không nằm ở việc họ nói được bao nhiêu về tu hành.

Mà nằm ở cách họ đối diện với những chuyện chạm vào lòng tự ái của mình.

Khi trong lòng bớt đi một chữ “tôi”, tự nhiên nhiều chuyện cũng nhẹ đi.

Không còn chuyện gì cũng phải hơn.

Không còn ai cũng phải thắng.

Không còn chuyện gì cũng phải có một người đúng, một người sai.

Có những chuyện không cần thắng.

Có những người không cần hơn thua.

Có những thứ buông xuống không phải là mất đi, mà là trả lại sự bình yên cho chính mình.

Cảm ơn bạn đã đọc đến cuối cùng!🌸
 
Muốn thắng cái Tôi rất dễ thôi chị Vân ơi

Mỗi khi vào xàm, chị hãy để cho 500 thằng trên này mắng chửi, mạt sát, vu khống, nguyền rủa mà Tâm chị vẫn không Động

Lúc đó chị đã thắng được cái Tôi - cái Ngã (我)của chính mình
Em đã từng bới mã tôi lên. Nhưng tôi đâu cần sân lại.
Chắc em nghỉ em đe dọa được tôi phải ko?
Thứ 1: 1 lần em nói em bỏ tiền ra để xóa bài cho tôi, nên tôi chẳng bao giờ muốn em kể là tôi nợ em.
Thứ 2: em bảo, em điều tra về tôi, nhưng tôi thấy em qua xam kia lấy thông tin sai sự thật rêu rao tôi bên này, tôi cũng ko cãi, bởi vì nếu ng biết tôi sẽ hiểu tôi là loại người như thế nào.
Thứ 3: em không ở việt nam
Thứ 4: dù đúng em cũng đánh tráo khái niệm.
Vậy tôi giải thích để được cái gì...
Vậy 334433 chúng ta đừng nhắc về nhau được không?
Chặn nhau đi. Thật đấy.
Lập trường ai ng đó giữ lấy...được không?
 
Khi ai đó chửi rủa chị, vu khống chị, nói sai sự thật về chị

Ngay lập tức chị Vân chỉ muốn tag và chửi lại người đó, phân bua đen trắng, đúng sai, rõ ràng ra cho thiên hạ biết

Thậm chí muốn chặn block người đó ngay lập tức

Lúc đó chị đã thua cái Tôi của chính mình

Thua cái tôi, chạy theo cái tôi, bị cái tôi của mình điều khiển

Đó chính là Khổ

Chị cứ nhìn em Thảo miu Tây Bắc, chị sẽ thấy em ấy khổ như thế nào

Cả ngày chạy theo cái Tôi của mình mà không hề hay biết
 
Khi ai đó chửi rủa chị, vu khống chị, nói sai sự thật về chị

Ngay lập tức chị Vân chỉ muốn tag và chửi lại người đó, phân bua đen trắng, đúng sai, rõ ràng ra cho thiên hạ biết

Thậm chí muốn chặn block người đó ngay lập tức

Lúc đó chị đã thua cái Tôi của chính mình

Thua cái tôi, chạy theo cái tôi, bị cái tôi của mình điều khiển

Đó chính là Khổ

Chị cứ nhìn em Thảo miu Tây Bắc, chị sẽ thấy em ấy khổ như thế nào

Cả ngày chạy theo cái Tôi của mình mà không hề hay biết
Tôi không nói em sai. Cũng không thấy em đúng, tôi đọc tất cả các bài của em rồi, tôi cũng đọc được tất cả các acc khác của em.

Em là người hiểu chuyện, em thừa biết tôi đúng hay sai, nhưng em cứ đánh tráo khái niệm để dẫn dắt dư luận và làm theo phương châm của em.

Tôi đây, cả đời này chưa bao giờ đụng chạm ai đầu tiên. Em biết điều đó rõ ràng nhưng em cố tình dẫn dắt dư luận đi ngược lại.

Tôi nói nè, hãy tử tế nhất có thể.
Đừng đi làm trái lương tâm của em.
Em là người cực kì thông minh.
Đừng để lệch nguyên tắc của mình.

Vậy giờ chúng ta kết thúc ở đây, đừng liên quan nhau được không?
Được không nào. Trả lời tôi đi.
 
🌸Với một tâm trí đầy những thành kiến,

những suy nghĩ bảo thủ, chúng ta không thể học hỏi,

tiếp thu những tri thức mới, những triết lý cao đẹp ở đời.

Thể hiện một thái độ khiêm cung, dẹp bỏ sự chấp ngã là chúng ta đang tự làm cạn những chiếc chén tâm hồn của mình🌸
 



🌸Càng tu, càng phải nhìn lại chữ “tôi”

Nhiều người học cách tu, nhưng thật sự tu được lại chẳng có bao nhiêu.

Vì cái khó nhất của việc tu không phải là bỏ được bao nhiêu thứ bên ngoài.

Mà là nhìn thấy cái “tôi” đang nằm bên trong mình.

Tôi được gì. Tôi mất gì.

Người này làm tôi khó chịu. Chuyện này khiến tôi ấm ức.

Tại sao mọi thứ không xảy ra theo ý tôi?

“Tôi hiểu nhiều hơn.”
“Tôi đúng.”
“Anh phải nghe tôi.”

Nghe qua chẳng có gì ghê gớm.
Nhưng nhìn kỹ lại, rất nhiều phiền não trong đời đều bắt đầu từ một chữ:
Tôi.

Tu không phải là từ nay ai nói gì cũng im, ai làm gì cũng chịu.

Cũng không phải biến mình thành một người lúc nào cũng hiền lành, lúc nào cũng nhường nhịn.

Mà là khi một chuyện xảy ra, mình biết quay lại nhìn chính mình trước.

Người ta nói một câu khó nghe.
Mình tức.
Thay vì lập tức đáp trả, thử dừng lại một chút:

“Tại sao câu này lại khiến mình tức đến vậy?”

Có khi vấn đề không nằm hoàn toàn ở câu nói của họ.

Mà là câu nói ấy vừa chạm đúng vào lòng tự ái của mình.

Người ta không công nhận mình, mình khó chịu.
Người ta không làm theo ý mình, mình bực.
Người khác hơn mình, mình thấy không vui.

Mình giúp một người nhưng họ không biết ơn, trong lòng lại thấy ấm ức.

Rồi mình nghĩ mình đang bảo vệ nguyên tắc.

Nhưng đôi khi, thứ mình đang cố bảo vệ chỉ là cảm giác rằng mình phải đúng.

Cái tôi là thứ rất lạ.

Nó không phải lúc nào cũng xuất hiện bằng sự kiêu ngạo.

Nó có thể núp sau cả những câu rất đẹp:

“Tôi nói vậy cũng chỉ vì tốt cho họ.”

“Tôi làm vậy vì thương họ.”

“Tôi chỉ muốn họ hiểu.”

Nhưng nếu họ không nghe, mình lại nổi giận.

Vậy thì có khi mình không thật sự muốn họ tốt.
Mình chỉ muốn họ tốt theo cách mình cho là đúng.

Nhìn ra được điều này mới khó.

Bởi nhìn người khác sai thì dễ.

Nhìn thấy cái sai của chính mình mới khó.

Tu càng lâu, có lẽ không phải càng thấy mình hơn người.

Mà càng thấy mình chẳng có gì để hơn ai.

Không phải chuyện gì cũng cần tranh đúng sai.

Không phải ai cũng cần hiểu mình.

Không phải cuộc nói chuyện nào cũng phải phân thắng thua.

Có những chuyện, biết rồi thì thôi.

Có những người, không hợp thì giữ khoảng cách.

Có những việc không thay đổi được, thì học cách buông.

Không phải vì mình chịu thua.
Mà vì mình bắt đầu hiểu rằng bình yên đáng giá hơn việc lúc nào cũng phải thắng.

Ngày trước, người khác hiểu lầm mình, mình phải giải thích cho bằng được.

Người khác coi thường mình, mình phải chứng minh cho họ thấy.

Người khác làm mình tổn thương, mình cũng muốn làm họ đau lại.

Có những chuyện càng giải thích càng mệt.
Có những người càng chứng minh càng không đáng.
Có những vết thương càng trả đũa càng lâu lành.

Người khác làm mình đau một lần là chuyện của họ.
Mình ôm nó trong lòng thêm mười năm, lại thành chuyện của mình.

Cho nên tu đôi khi không phải là học thêm một điều gì cao siêu.

Mà là bớt đi một chút. Bớt chấp vào đúng sai.
Bớt chấp vào được mất. Bớt chấp vào hơn thua.
Bớt cần người khác công nhận.

Và quan trọng nhất:
Bớt chấp vào chữ “tôi”.

Đến một lúc, khi có chuyện khiến mình khó chịu, mình có thể dừng lại và tự nói:

“À…”

“Cái tôi của mình lại vừa bị chạm vào.”

Chỉ cần nhìn thấy nó.

Không cần lập tức hành động.
Không cần nuôi thêm.
Không cần biến một phút nóng giận thành một chuyện phải hối tiếc nhiều năm.

Rồi để nó lắng xuống.

Có lẽ đó mới là một kiểu trưởng thành rất sâu.

Không phải bên ngoài nhìn có vẻ hiền đến đâu.

Mà là bên trong có bao nhiêu thứ khiến mình nổi giận, mình vẫn đủ tỉnh để không biến nó thành lời nói và hành động.

Bởi cuối cùng, cảnh giới của một người không nằm ở việc họ nói được bao nhiêu về tu hành.

Mà nằm ở cách họ đối diện với những chuyện chạm vào lòng tự ái của mình.

Khi trong lòng bớt đi một chữ “tôi”, tự nhiên nhiều chuyện cũng nhẹ đi.

Không còn chuyện gì cũng phải hơn.

Không còn ai cũng phải thắng.

Không còn chuyện gì cũng phải có một người đúng, một người sai.

Có những chuyện không cần thắng.

Có những người không cần hơn thua.

Có những thứ buông xuống không phải là mất đi, mà là trả lại sự bình yên cho chính mình.

Cảm ơn bạn đã đọc đến cuối cùng!🌸
Dài dòng như một sợi miến nhưng lại nhạt nhẽo như một sợi bún. Con người có ADN- không cái nào giống nhau. Mỗi tính cách lại càng không giống.
Không phải ai cũng tu, muốn tu; và việc tu tập không nên, và không phải là để diệt trừ cái Tôi-- không phải để thắng; Nó là để giữ cái Tôi của mình tồn tại mà không diệt trừ và huỷ hoại những cái Tôi khác chỉ vì chúng khác mình.
Em yêu ạ.
 
Sửa lần cuối:
Dài dòng như một sợi miến nhưng lại nhạt nhẽo như một sợi bún. Con người có ADN- không cái nào giống nhau. Mỗi tính cách lại càng không giống.
Không phải ai cũng tu, muốn tu; và việc tụ tập không phải là để diệt trừ cái Tôi, không phải để thắng; Nó là để giữ cái Tôi của mình tồn tại mà không diệt trừ và huỷ hoại những cái Tôi khác chỉ vì chúng khác mình.
Em yêu ạ.
Anh nói cũng đúng, tôi cũng đồng ý với anh ở một điểm là tu không phải là diệt cái Tôi. Nếu con người không còn cái Tôi, thì cũng chẳng còn cá tính, trách nhiệm, ranh giới hay bản sắc để mà sống.

Nhưng bài tôi viết cũng không nói phải diệt nó.

Tôi nói bớt chấp vào chữ Tôi, nghĩa là vẫn có cái Tôi, nhưng đừng để nó trở thành ông chủ của mọi phản ứng mình

Anh có cá tính của anh, tôi có cá tính của tôi, đó là lẻ tự nhiên.
Nhưng khác biệt không đáng sợ. Đáng sợ là khi cái Tôi của mình cần phải được công nhận đến mức là người khác không giống mình thì mình khó chịu, không đồng ý với mình thì mình nổi giận, không công nhận mình thì mình phải chứng minh.

Tu, theo cách tôi hiểu, không phải biến tất cả thành một khuôn giống nhau. Mà là giữ được cái Tôi của mình mà không để cái Tôi ấy làm tổn thương những cái Tôi khác.

Nếu hiểu theo 1cách khác, thì không cần giết cái Tôi. Chỉ cần đừng để cái Tôi cầm dao.

Còn chuyện anh nói dài hay nhạt, đó lại là khẩu vị của mỗi người. Anh thấy nó giống sợi miến, tôi thấy nó đủ vị để người đọc tự gắp lấy phần mình cần thôi

Và biết đâu, việc anh đọc hết một sợi miến dài như vậy rồi dành thời gian phân tích nó… cũng là một cách chứng minh rằng nó chưa nhạt đến mức vô vị.

Anh à, tu không phải tiêu diệt cái Tôi. Anh đang hiểu “bớt chấp vào Tôi” theo nghĩa “xóa bỏ bản ngã”, trong khi bài của tôi thực chất nói về khả năng nhìn thấy cái Tôi mà không để nó điều khiển.
 
Đấng Vô Ngã Chánh Đẳng Giác của em còn tuyên bố "Thiên thượng thiên hạ, duy ngã độc tôn". Không biết ngài ấy lỡ lời hay lũ con cháu đời sau ghi chép bậy. Nhưng dù thế nào thì em cũng bớt dùng AI chat đi. Em không thể dùng Aichat như một cách xóa dấu vân tay, bài viết và những câu rep của em đầy rẫy những dấu vân tay chatbot.

Hay đấy cũng là một cách để em thắng "cái tôi" ?
Anh nói cũng đúng, tôi cũng đồng ý với anh ở một điểm là tu không phải là diệt cái Tôi. Nếu con người không còn cái Tôi, thì cũng chẳng còn cá tính, trách nhiệm, ranh giới hay bản sắc để mà sống.

Nhưng bài tôi viết cũng không nói phải diệt nó.

Tôi nói bớt chấp vào chữ Tôi, nghĩa là vẫn có cái Tôi, nhưng đừng để nó trở thành ông chủ của mọi phản ứng mình

Anh có cá tính của anh, tôi có cá tính của tôi, đó là lẻ tự nhiên.
Nhưng khác biệt không đáng sợ. Đáng sợ là khi cái Tôi của mình cần phải được công nhận đến mức là người khác không giống mình thì mình khó chịu, không đồng ý với mình thì mình nổi giận, không công nhận mình thì mình phải chứng minh.

Tu, theo cách tôi hiểu, không phải biến tất cả thành một khuôn giống nhau. Mà là giữ được cái Tôi của mình mà không để cái Tôi ấy làm tổn thương những cái Tôi khác.

Nếu hiểu theo 1cách khác, thì không cần giết cái Tôi. Chỉ cần đừng để cái Tôi cầm dao.

Còn chuyện anh nói dài hay nhạt, đó lại là khẩu vị của mỗi người. Anh thấy nó giống sợi miến, tôi thấy nó đủ vị để người đọc tự gắp lấy phần mình cần thôi

Và biết đâu, việc anh đọc hết một sợi miến dài như vậy rồi dành thời gian phân tích nó… cũng là một cách chứng minh rằng nó chưa nhạt đến mức vô vị.

Anh à, tu không phải tiêu diệt cái Tôi. Anh đang hiểu “bớt chấp vào Tôi” theo nghĩa “xóa bỏ bản ngã”, trong khi bài của tôi thực chất nói về khả năng nhìn thấy cái Tôi mà không để nó điều khiển.
 
Đấng Vô Ngã Chánh Đẳng Giác của em còn tuyên bố "Thiên thượng thiên hạ, duy ngã độc tôn". Không biết ngài ấy lỡ lời hay lũ con cháu đời sau ghi chép bậy. Nhưng dù thế nào thì em cũng bớt dùng AI chat đi. Em không thể dùng Aichat như một cách xóa dấu vân tay, bài viết và những câu rep của em đầy rẫy những dấu vân tay chatbot.

Hay đấy cũng là một cách để em thắng "cái tôi" ?
Ang đang đánh giá cái vỏ thay vì cái ruột.

Còn Thiên thượng thiên hạ, duy ngã độc tôn — nếu anh muốn dùng câu ấy để phản biện bài của tôi thì lại càng thú vị thôi.
“Ngã” trong ngữ cảnh Phật học không đơn giản đồng nghĩa với cái tôi ích kỷ, tự ái, hơn thua mà tôi đang nói đến.
Lấy một câu kinh điển rồi hiểu “ngã” theo đúng nghĩa cái tôi đời thường để kết luận rằng Phật dạy phải giữ bản ngã, thì hơi vội rồi anh ơi

Tôi cũng chưa bao giờ nói “hãy xóa cái Tôi”.

Tôi nói là hãy nhìn thấy nó.

Vẫn có cái Tôi để sống, để chịu trách nhiệm, để giữ nguyên tắc và bảo vệ ranh giới của mình. Nhưng khi bị xúc phạm mà lập tức muốn trả đũa, khi bị phản bác mà nhất định phải thắng, khi người khác không giống mình mà nhất định phải sửa họ, thì lúc ấy cái Tôi đã từ một phần của mình trở thành người điều khiển mình.

Còn chuyện anh bảo tôi dùng AI để “xóa dấu vân tay”…

Không. Tôi dùng kinh nghiệm, trải nghiệm nhưng tôi chịu trách nhiệm cho thứ mình đăng lên. Nếu một câu hay mà tôi không hiểu, nó vẫn là câu chữ vô nghĩa.
Còn nếu một ý tưởng được diễn đạt tốt hơn nhờ kinh nghiệm và trải nghiệm, thì đó cũng là việc đáng học hỏi.

Và có một nghịch lý khá vui là

Anh bảo tôi đang tìm cách “thắng cái Tôi”, trong khi anh lại đang rất chăm chỉ chứng minh rằng cách tôi viết không phải của tôi.

Có lẽ cuối cùng cả hai chúng ta đều đang nói về chữ “Tôi” nhưng chỉ khác nhau ở chỗ là

Tôi đang soi cái Tôi của mình.
Còn anh đang soi cái Tôi của tôi.

Thế cũng chưa chắc ai đã thắng ai đâu nhé.
 
  • Haha
Reactions: Ftm
Ang đang đánh giá cái vỏ thay vì cái ruột.

Còn Thiên thượng thiên hạ, duy ngã độc tôn — nếu anh muốn dùng câu ấy để phản biện bài của tôi thì lại càng thú vị thôi.
“Ngã” trong ngữ cảnh Phật học không đơn giản đồng nghĩa với cái tôi ích kỷ, tự ái, hơn thua mà tôi đang nói đến.
Lấy một câu kinh điển rồi hiểu “ngã” theo đúng nghĩa cái tôi đời thường để kết luận rằng Phật dạy phải giữ bản ngã, thì hơi vội rồi anh ơi

Tôi cũng chưa bao giờ nói “hãy xóa cái Tôi”.

Tôi nói là hãy nhìn thấy nó.

Vẫn có cái Tôi để sống, để chịu trách nhiệm, để giữ nguyên tắc và bảo vệ ranh giới của mình. Nhưng khi bị xúc phạm mà lập tức muốn trả đũa, khi bị phản bác mà nhất định phải thắng, khi người khác không giống mình mà nhất định phải sửa họ, thì lúc ấy cái Tôi đã từ một phần của mình trở thành người điều khiển mình.

Còn chuyện anh bảo tôi dùng AI để “xóa dấu vân tay”…

Không. Tôi dùng kinh nghiệm, trải nghiệm nhưng tôi chịu trách nhiệm cho thứ mình đăng lên. Nếu một câu hay mà tôi không hiểu, nó vẫn là câu chữ vô nghĩa.
Còn nếu một ý tưởng được diễn đạt tốt hơn nhờ kinh nghiệm và trải nghiệm, thì đó cũng là việc đáng học hỏi.

Và có một nghịch lý khá vui là

Anh bảo tôi đang tìm cách “thắng cái Tôi”, trong khi anh lại đang rất chăm chỉ chứng minh rằng cách tôi viết không phải của tôi.

Có lẽ cuối cùng cả hai chúng ta đều đang nói về chữ “Tôi” nhưng chỉ khác nhau ở chỗ là

Tôi đang soi cái Tôi của mình.
Còn anh đang soi cái Tôi của tôi.

Thế cũng chưa chắc ai đã thắng ai đâu nhé.
Tất nhiên là em thắng rồi.
 

Có thể bạn quan tâm

Top