Trình Ca
Đa Nhân Cách
🌸Càng tu, càng phải nhìn lại chữ “tôi”
Nhiều người học cách tu, nhưng thật sự tu được lại chẳng có bao nhiêu.
Vì cái khó nhất của việc tu không phải là bỏ được bao nhiêu thứ bên ngoài.
Mà là nhìn thấy cái “tôi” đang nằm bên trong mình.
Tôi được gì. Tôi mất gì.
Người này làm tôi khó chịu. Chuyện này khiến tôi ấm ức.
Tại sao mọi thứ không xảy ra theo ý tôi?
“Tôi hiểu nhiều hơn.”
“Tôi đúng.”
“Anh phải nghe tôi.”
Nghe qua chẳng có gì ghê gớm.
Nhưng nhìn kỹ lại, rất nhiều phiền não trong đời đều bắt đầu từ một chữ:
Tôi.
Tu không phải là từ nay ai nói gì cũng im, ai làm gì cũng chịu.
Cũng không phải biến mình thành một người lúc nào cũng hiền lành, lúc nào cũng nhường nhịn.
Mà là khi một chuyện xảy ra, mình biết quay lại nhìn chính mình trước.
Người ta nói một câu khó nghe.
Mình tức.
Thay vì lập tức đáp trả, thử dừng lại một chút:
“Tại sao câu này lại khiến mình tức đến vậy?”
Có khi vấn đề không nằm hoàn toàn ở câu nói của họ.
Mà là câu nói ấy vừa chạm đúng vào lòng tự ái của mình.
Người ta không công nhận mình, mình khó chịu.
Người ta không làm theo ý mình, mình bực.
Người khác hơn mình, mình thấy không vui.
Mình giúp một người nhưng họ không biết ơn, trong lòng lại thấy ấm ức.
Rồi mình nghĩ mình đang bảo vệ nguyên tắc.
Nhưng đôi khi, thứ mình đang cố bảo vệ chỉ là cảm giác rằng mình phải đúng.
Cái tôi là thứ rất lạ.
Nó không phải lúc nào cũng xuất hiện bằng sự kiêu ngạo.
Nó có thể núp sau cả những câu rất đẹp:
“Tôi nói vậy cũng chỉ vì tốt cho họ.”
“Tôi làm vậy vì thương họ.”
“Tôi chỉ muốn họ hiểu.”
Nhưng nếu họ không nghe, mình lại nổi giận.
Vậy thì có khi mình không thật sự muốn họ tốt.
Mình chỉ muốn họ tốt theo cách mình cho là đúng.
Nhìn ra được điều này mới khó.
Bởi nhìn người khác sai thì dễ.
Nhìn thấy cái sai của chính mình mới khó.
Tu càng lâu, có lẽ không phải càng thấy mình hơn người.
Mà càng thấy mình chẳng có gì để hơn ai.
Không phải chuyện gì cũng cần tranh đúng sai.
Không phải ai cũng cần hiểu mình.
Không phải cuộc nói chuyện nào cũng phải phân thắng thua.
Có những chuyện, biết rồi thì thôi.
Có những người, không hợp thì giữ khoảng cách.
Có những việc không thay đổi được, thì học cách buông.
Không phải vì mình chịu thua.
Mà vì mình bắt đầu hiểu rằng bình yên đáng giá hơn việc lúc nào cũng phải thắng.
Ngày trước, người khác hiểu lầm mình, mình phải giải thích cho bằng được.
Người khác coi thường mình, mình phải chứng minh cho họ thấy.
Người khác làm mình tổn thương, mình cũng muốn làm họ đau lại.
Có những chuyện càng giải thích càng mệt.
Có những người càng chứng minh càng không đáng.
Có những vết thương càng trả đũa càng lâu lành.
Người khác làm mình đau một lần là chuyện của họ.
Mình ôm nó trong lòng thêm mười năm, lại thành chuyện của mình.
Cho nên tu đôi khi không phải là học thêm một điều gì cao siêu.
Mà là bớt đi một chút. Bớt chấp vào đúng sai.
Bớt chấp vào được mất. Bớt chấp vào hơn thua.
Bớt cần người khác công nhận.
Và quan trọng nhất:
Bớt chấp vào chữ “tôi”.
Đến một lúc, khi có chuyện khiến mình khó chịu, mình có thể dừng lại và tự nói:
“À…”
“Cái tôi của mình lại vừa bị chạm vào.”
Chỉ cần nhìn thấy nó.
Không cần lập tức hành động.
Không cần nuôi thêm.
Không cần biến một phút nóng giận thành một chuyện phải hối tiếc nhiều năm.
Rồi để nó lắng xuống.
Có lẽ đó mới là một kiểu trưởng thành rất sâu.
Không phải bên ngoài nhìn có vẻ hiền đến đâu.
Mà là bên trong có bao nhiêu thứ khiến mình nổi giận, mình vẫn đủ tỉnh để không biến nó thành lời nói và hành động.
Bởi cuối cùng, cảnh giới của một người không nằm ở việc họ nói được bao nhiêu về tu hành.
Mà nằm ở cách họ đối diện với những chuyện chạm vào lòng tự ái của mình.
Khi trong lòng bớt đi một chữ “tôi”, tự nhiên nhiều chuyện cũng nhẹ đi.
Không còn chuyện gì cũng phải hơn.
Không còn ai cũng phải thắng.
Không còn chuyện gì cũng phải có một người đúng, một người sai.
Có những chuyện không cần thắng.
Có những người không cần hơn thua.
Có những thứ buông xuống không phải là mất đi, mà là trả lại sự bình yên cho chính mình.
Cảm ơn bạn đã đọc đến cuối cùng!🌸
