Có thằng nào nghĩ tới 1 xã hội vô chính phủ chưa?

Cả tỷ việc và mỗi người lại phụ trách 1 việc khác nhau, XH càng đông thì các vấn đề càng nhiều. Nếu được thì làm từ cụm nhỏ rồi ghép nối từ từ :feel_good:
 
Suy nghĩ mày ngắn quá
Đến thời tiền sử ăn lông ở lỗ còn có thủ lĩnh, đến lúc xảy ra mâu thuẫn thì ai là người đưa ra phán quyết thế hả tml
súc vật còn có con đầu đàn để dẫn dắt đồng loại
Mày nghĩ thế thì tư duy thua súc vật
 
Cả tỷ việc và mỗi người lại phụ trách 1 việc khác nhau, XH càng đông thì các vấn đề càng nhiều. Nếu được thì làm từ cụm nhỏ rồi ghép nối từ từ :feel_good:
Chuẩn mày ạ, sẽ phải thử nghiệm trên nhóm nhỏ trước khi áp dụng cho toàn bộ.
Đang chém gió câu chuyện của vài ngàn năm sau mà.
Chứ bây giờ thì tao biết chắc chắn là ko thể nào được r :vozvn (20):
 
Một xã hội mà mọi quyết định liên quan đến xây dựng, trường học, bệnh viện, quân đội, công an được quyết định dựa trên biểu quyết của số đông.
Giống như cơ chế hoạt động của blockchain?
Tất cả đều minh bạch và ít chịu kiểm soát của 1 thế lực nào đó.
Liệu đây có phải là xu hướng của tương lai, của vài ngàn năm sau?
Mấy thằng TML dự đoán xem.
Mày đang nói đến chủ nghĩa ******** đấy. Trong đấy, Lenin có bàn đến một khái niệm là "nhà nước tiêu vong/suy vong". Khi nhà nước chấm dứt vai trò thì chủ nghĩa ******** hoàn thành =)))
 
Suy nghĩ mày ngắn quá
Đến thời tiền sử ăn lông ở lỗ còn có thủ lĩnh, đến lúc xảy ra mâu thuẫn thì ai là người đưa ra phán quyết thế hả tml
súc vật còn có con đầu đàn để dẫn dắt đồng loại
Mày nghĩ thế thì tư duy thua súc vật
Lấy đơn giản như khi mày học võ. Ban đầu chưa biết võ thì học theo chiêu thức. Nhưng khi đã thuần thục rồi thì tiến đến cảnh giới vô chiêu.
Lấy tư duy quá khứ và hiện tại ra để phán xét tương lai thì tao thấy mày mới là suy nghĩ ngắn.
 
Mày đang nói đến chủ nghĩa ******** đấy. Trong đấy, Lenin có bàn đến một khái niệm là "nhà nước tiêu vong/suy vong". Khi nhà nước chấm dứt vai trò thì chủ nghĩa ******** hoàn thành =)))
Khác chứ mày. XCHN thì hướng đến yếu tố cào bằng, tài sản chia đều. Còn vô chính phủ thì hướng đến việc phân chia quyền lực về tay dân dựa trên cách bỏ phiếu công khai (dĩ nhiên là trên hệ thống tự động giống cơ chế blockchain).
 
Suy nghĩ mày ngắn quá
Đến thời tiền sử ăn lông ở lỗ còn có thủ lĩnh, đến lúc xảy ra mâu thuẫn thì ai là người đưa ra phán quyết thế hả tml
súc vật còn có con đầu đàn để dẫn dắt đồng loại
Mày nghĩ thế thì tư duy thua súc vật
còn mày thì tư duy như súc vật :vozvn (7):
 
Nếu mày tìm hiểu về blockchain thì mày sẽ thấy cơ chế của nó được đặt ra từ lúc đầu tiên.
Nhưng không phải là không thể thay đổi, sau này khi muốn thay đổi 1 luật lệ nào đó sẽ tiến hành cho vote lại trên toàn hệ thống.
Nếu quá 50% thì lúc đó sẽ cập nhật luật lệ mới đó mày.
Còn việc thao túng thì dĩ nhiên sẽ xảy ra. Tuy nhiên sẽ có nhiều đội lái cạnh tranh với nhau. Vẫn tốt hơn là 1 chính phủ tập trung.
Ok như t có nói ở bài trước. Đặt giả thiết 1 xã hội như thế sẽ được thành lập, nhưng sẽ ko phát triển được vì tham vọng sẽ bị kiềm chế như ý 2 trong bài t có nêu. Khi xã hội ko phát triển đi lên thì nó sẽ đi xuống tới 1 lúc sẽ được thay thế. Về lịch sử đã chứng minh, ko có quốc gia nào còn tồn tại nếu ko có chính phủ tập trung.
 
Lấy đơn giản như khi mày học võ. Ban đầu chưa biết võ thì học theo chiêu thức. Nhưng khi đã thuần thục rồi thì tiến đến cảnh giới vô chiêu.
Lấy tư duy quá khứ và hiện tại ra để phán xét tương lai thì tao thấy mày mới là suy nghĩ ngắn.
vl
Thế giờ thằng kia võ giỏi hơn mày nó giết rau của mày thì ai xử lý nó, hay mày định luyện võ pro hơn nó để báo thù
Thế khác đéo gì quay lại thời kì man rợ vô phép tắc, đấy là tiến hoá ngược
 
Mà thế thì khác gì định nghĩa XHCN của Mác
Mày thấy rồi đấy nó đéo thể thành hiện thực được
 
vl
Thế giờ thằng kia võ giỏi hơn mày nó giết rau của mày thì ai xử lý nó, hay mày định luyện võ pro hơn nó để báo thù
Thế khác đéo gì quay lại thời kì man rợ vô phép tắc, đấy là tiến hoá ngược
Suy nghĩ thiển cận quá.
Vô chính phủ không có nghĩa là vô phép tắc, vô luật lệ.
Mà là bộ phép tắc, bộ luật lệ đó được biểu quyết dựa trên số đông.
Chứ không phải chỉ được thông qua và duyệt bởi chính phủ.
 
Ok như t có nói ở bài trước. Đặt giả thiết 1 xã hội như thế sẽ được thành lập, nhưng sẽ ko phát triển được vì tham vọng sẽ bị kiềm chế như ý 2 trong bài t có nêu. Khi xã hội ko phát triển đi lên thì nó sẽ đi xuống tới 1 lúc sẽ được thay thế. Về lịch sử đã chứng minh, ko có quốc gia nào còn tồn tại nếu ko có chính phủ tập trung.
Vì sao tham vọng bị kiềm chế?
Vô chính phủ không phải XHCN mà toàn bộ tài sản đều chia đều, và toàn bộ lợi ích đều san sẻ cho số đông.
Tao thấy còn ngược lại khi quyền biểu quyết được quyết định bởi số đông thì con người ta lại càng tham vọng để có thể lái quyết định theo hướng mình chứ.
 
Chuẩn mày ạ, sẽ phải thử nghiệm trên nhóm nhỏ trước khi áp dụng cho toàn bộ.
Đang chém gió câu chuyện của vài ngàn năm sau mà.
Chứ bây giờ thì tao biết chắc chắn là ko thể nào được r :vozvn (20):
Một nhóm gần như là 1 hệ sinh thái, cần phải đa dạng thì kết quả thử nghiệm mới "đúng" được.
Khi đa dạng thì nó lại không đồng đều gây ra 1 người/ nhóm dẫn dắt ...
Nó thành cái vòng lẩn quẩn
 
Suy nghĩ thiển cận quá.
Vô chính phủ không có nghĩa là vô phép tắc, vô luật lệ.
Mà là bộ phép tắc, bộ luật lệ đó được biểu quyết dựa trên số đông.
Chứ không phải chỉ được thông qua và duyệt bởi chính phủ.
Ok số đông, thế giờ có bọn ko nghe theo số đông thì mày giải quyết sao? 51 với 49 thì 51 cũng là số đông rồi đấy
 
Khác chứ mày. XCHN thì hướng đến yếu tố cào bằng, tài sản chia đều. Còn vô chính phủ thì hướng đến việc phân chia quyền lực về tay dân dựa trên cách bỏ phiếu công khai (dĩ nhiên là trên hệ thống tự động giống cơ chế blockchain).
XHCN chỉ là thời kỳ đầu của CSCN thôi. Cái này là hai khái niệm khác nhau. Thứ hai, nó không phải là cào bằng tài sản mà hướng đến công hữu hóa tư liệu sản xuất. Khi tư liệu sản xuất được công hữu thì lực lượng lao động sẽ cứ thế mà làm theo năng lực hưởng theo năng lực. Cái này khác biệt so với chế độ tư bản là "tư hữu hóa về tư liệu sản xuất". Vì muốn bảo đảm "công hữu tư liệu sản xuất" được phân minh, rõ ràng nên theo Lenin, nhà nước vô sản chuyên chính sẽ nắm giữ các tư liệu sản xuất thiết yếu. Còn giao cho nhà nước tư liệu sản xuất thiết yếu dẫn đến điều gì thì mày hay tao cũng biết cả rồi: nạn quan liêu, tham nhũng.

Bởi vậy, XHCN không hướng đến chuyện cào bằng, hay chia đều. Mà nó hướng đến sự công bằng nhưng dựa theo các nguyên lý không tưởng. Bởi lẽ, bản chất con người là có tham vọng tư hữu, sở hữu.

Tuy nhiên cứ theo mô hình XHCN như Lenin vạch ra, con người không tham lam, nhà nước công bằng trong việc nắm giữ tư liệu sản xuất và phân phối đều cho nhân dân (như chính sách nhà nước phúc lợi của Thụy Điển), đến lúc nào đó sẽ dẫn đến sự phát triển cao nhất của con người và không cần nhà nước nữa.
 
XHCN chỉ là thời kỳ đầu của CSCN thôi. Cái này là hai khái niệm khác nhau. Thứ hai, nó không phải là cào bằng tài sản mà hướng đến công hữu hóa tư liệu sản xuất. Khi tư liệu sản xuất được công hữu thì lực lượng lao động sẽ cứ thế mà làm theo năng lực hưởng theo năng lực. Cái này khác biệt so với chế độ tư bản là "tư hữu hóa về tư liệu sản xuất". Vì muốn bảo đảm "công hữu tư liệu sản xuất" được phân minh, rõ ràng nên theo Lenin, nhà nước vô sản chuyên chính sẽ nắm giữ các tư liệu sản xuất thiết yếu. Còn giao cho nhà nước tư liệu sản xuất thiết yếu dẫn đến điều gì thì mày hay tao cũng biết cả rồi: nạn quan liêu, tham nhũng.

Bởi vậy, XHCN không hướng đến chuyện cào bằng, hay chia đều. Mà nó hướng đến sự công bằng nhưng dựa theo các nguyên lý không tưởng. Bởi lẽ, bản chất con người là có tham vọng tư hữu, sở hữu.

Tuy nhiên cứ theo mô hình XHCN như Lenin vạch ra, con người không tham lam, nhà nước công bằng trong việc nắm giữ tư liệu sản xuất và phân phối đều cho nhân dân (như chính sách nhà nước phúc lợi của Thụy Điển), đến lúc nào đó sẽ dẫn đến sự phát triển cao nhất của con người và không cần nhà nước nữa.
Cái mày đưa ra thì rõ ràng vấn đề nó nằm ở Nhà Nước rồi.
Tao thì lại thấy những học thuyết CS nó không thể nào dẫn tới việc không cần nhà nước được.
Khi nói đến vô chính phủ thì ý tao không phải là công hữu toàn bộ tư liệu sản xuất.
Vẫn tôn trọng tư hữu, mà cái vấn đề quan trọng tao muốn nói ở đây là việc biểu quyết số đông dựa trên các quyết định về công.
Khi đã biểu quyết ví dụ như nên xây một cái trường học nào đó, hoạch định chi phí chia đều ra thì mỗi người đóng một khoản.
Không khác gì nộp thuế. Còn ai đi làm có lương thì vẫn giữ chứ ko hề có chuyện công hữu.
 
Vì sao tham vọng bị kiềm chế?
Vô chính phủ không phải XHCN mà toàn bộ tài sản đều chia đều, và toàn bộ lợi ích đều san sẻ cho số đông.
Tao thấy còn ngược lại khi quyền biểu quyết được quyết định bởi số đông thì con người ta lại càng tham vọng để có thể lái quyết định theo hướng mình chứ.
Vì m làm nhưng quyền quyết định thuộc về số đông là người không có chung lập trường, mục đích với m.

Như trong 1 công ty, số đông là người lao động, số ít là ban lãnh đạo. Mục đích của ban lãnh đạo là kiếm lợi nhuận, cạnh tranh chiếm thị trường cao nhất có thể. Mục đích của người lao động là hưởng lương, chế độ tốt nhất có thể. Ở đây sinh ra 2 thái cực đối chọi nhau, nếu số đông là người lao động được quyền quyết định thì lợi nhuận thấp, công ty mất tính cạnh tranh dẫn đến bị các đối thủ vượt mặt chiếm thị trường nên sẽ dẫn đến tự triệt tiêu. Như trên thế giới các lãnh đạo giỏi sẽ nhắm vào các cty có doanh thu, lợi nhuận cao chứ ko phải cty có chế độ làm việc tốt. Khi đấy nhân tài sẽ tập trung vào các cty này. Từ đây áp dụng ra mặt vĩ mô hơn m cũng thấy sự tương đồng

Nói tiếp về lịch sử, trước giờ 1 quốc gia thực sự nổi trội, phát triển là do cá nhân kiệt xuất chứ ko phải do dân tộc đó. Các quốc gia nổi trội đều chỉ duy trì trong thời gian cai trị của cá nhân đó, tức nó thuộc về chính phủ tập trung.
 
Cái mày đưa ra thì rõ ràng vấn đề nó nằm ở Nhà Nước rồi.
Tao thì lại thấy những học thuyết CS nó không thể nào dẫn tới việc không cần nhà nước được.
Khi nói đến vô chính phủ thì ý tao không phải là công hữu toàn bộ tư liệu sản xuất.
Vẫn tôn trọng tư hữu, mà cái vấn đề quan trọng tao muốn nói ở đây là việc biểu quyết số đông dựa trên các quyết định về công.
Khi đã biểu quyết ví dụ như nên xây một cái trường học nào đó, hoạch định chi phí chia đều ra thì mỗi người đóng một khoản.
Không khác gì nộp thuế. Còn ai đi làm có lương thì vẫn giữ chứ ko hề có chuyện công hữu.
:)) học thuyết ******** thực ra rất rộng. Chả qua cái được du nhập tại VN là Marxist và Leninist thôi. Ngay từ đầu, thế kỷ XVII, Saint Simon và các nhà triết học cùng quan điểm của ông đã nghĩ đến chuyện xây dựng công xã nơi mọi người lao động tự nguyện, không bị áp bức bóc lột vv. Nhưng thuyết này sau đó thuyết này không ổn. Thế nên, Marx mới nghĩ đến một khái niệm là đấu tranh giai cấp, Lenin phát triển tiếp thành bạo lực cách mạng.

Hiện nay ở nước ngoài, thuyết ******** và thuyết chủ nghĩa xã hội phi Marxist vẫn tồn tại và vẫn có những mô hình làng xã như mày nói. Nhưng nó không đủ lớn để tạo thành một vùng vô chính phủ được.
 
Vì m làm nhưng quyền quyết định thuộc về số đông là người không có chung lập trường, mục đích với m.

Như trong 1 công ty, số đông là người lao động, số ít là ban lãnh đạo. Mục đích của ban lãnh đạo là kiếm lợi nhuận, cạnh tranh chiếm thị trường cao nhất có thể. Mục đích của người lao động là hưởng lương, chế độ tốt nhất có thể. Ở đây sinh ra 2 thái cực đối chọi nhau, nếu số đông là người lao động được quyền quyết định thì lợi nhuận thấp, công ty mất tính cạnh tranh dẫn đến bị các đối thủ vượt mặt chiếm thị trường nên sẽ dẫn đến tự triệt tiêu. Như trên thế giới các lãnh đạo giỏi sẽ nhắm vào các cty có doanh thu, lợi nhuận cao chứ ko phải cty có chế độ làm việc tốt. Khi đấy nhân tài sẽ tập trung vào các cty này. Từ đây áp dụng ra mặt vĩ mô hơn m cũng thấy sự tương đồng

Nói tiếp về lịch sử, trước giờ 1 quốc gia thực sự nổi trội, phát triển là do cá nhân kiệt xuất chứ ko phải do dân tộc đó. Các quốc gia nổi trội đều chỉ duy trì trong thời gian cai trị của cá nhân đó, tức nó thuộc về chính phủ tập trung.
Thì ở comment trên tao có nói là quyền biểu quyết của mỗi người sẽ ko giống nhau r đó mày.
Ví dụ đại học về ngành y sẽ có quyền biểu quyết về các vấn đề liên quan đến y dược gấp 2 lần người bình thường, thạc sĩ gấp 3, tiến sĩ gấp 4 chẳng hạn.
 
Đến một lúc nào đó m sẽ nhận thức được MINH BẠCH, CÔNG BẰNG là những thứ không hề tồn tại trong quan hệ giữa Con người với con người. :D
 
:)) học thuyết ******** thực ra rất rộng. Chả qua cái được du nhập tại VN là Marxist và Leninist thôi. Ngay từ đầu, thế kỷ XVII, Saint Simon và các nhà triết học cùng quan điểm của ông đã nghĩ đến chuyện xây dựng công xã nơi mọi người lao động tự nguyện, không bị áp bức bóc lột vv. Nhưng thuyết này sau đó thuyết này không ổn. Thế nên, Marx mới nghĩ đến một khái niệm là đấu tranh giai cấp, Lenin phát triển tiếp thành bạo lực cách mạng.

Hiện nay ở nước ngoài, thuyết ******** và thuyết chủ nghĩa xã hội phi Marxist vẫn tồn tại và vẫn có những mô hình làng xã như mày nói. Nhưng nó không đủ lớn để tạo thành một vùng vô chính phủ được.
Thì tao đang nói về tương lai của hàng ngàn năm sau.
Chứ có phải nói thời đại bây giờ đâu.
Việc nó thất bại trong quá khứ không hẳn sẽ thất bại trong tương lai.
Còn cái lao động tự nguyện, ko bị áp bức bóc lột thì tao thấy ko liên quan gì đến học thuyết vô chính phủ.
 
Đến một lúc nào đó m sẽ nhận thức được MINH BẠCH, CÔNG BẰNG là những thứ không hề tồn tại trong quan hệ giữa Con người với con người. :d
Tao đang muốn đề cập đến việc minh bạch. Chứ công bằng thì ko thể rồi.
 

Có thể bạn quan tâm

Top