Ăn chơi Có thể sống lừa lọc, lịch sự, điếm thúi ntn ko

Soocactribenh

Tâm hồn dẩm chúa
Tao ngồi tao nghĩ ra một cái lối sống mà tao tự nghĩ ra, những cảm giác đó lúc gần ngủ tao mới nhận ra
Đó là cái cách sống mà hiền dịu cực độ, cư xử lịch lãm cực độ, ăn mặc sạch sẽ, lịch lãm vừa phải, ko cần quá hào nhoáng, áo sơ mi quần dài gọn gàng là được.
Tiếp theo là phải lân la quen biết với tất cả, già trẻ gì cũng quen, cũng nói chuyện, rảnh là nói chuyện
Sống như vậy thường là thằng vô dụng, thất nghiệp, lẻo mép, lười đi làm, tối cà phê, sáng cà phê, lúc ko cà phê thì lân la nói chuyện kiểu ngồi ghế vỉa hè với mấy ông già già cả buổi

Sống vậy lâu năm cũng thành "người quen" của một số người lạ, chắc mày hiểu ý tao nói
Quen rồi thì thành thân, thân với những người mà thuộc tốp dưới của xã hội, sống chìm, nhưng vẫn có tài sản
Quen quen 1 ông cụ già nào đó, lúc trái gió trở trời, xuất hiện quan tâm ân cần, tha dầu, xoa bóp, cho dù đéo bà con gì luôn
Tới lúc nào đó ông cụ già lẩm cẩm gần đi thì thấy thương mình, chia cho mình miếng đất ngầm, hay cái nhà ẩn nào đó, tự dưng thành giàu to
Hoặc là quen quen quen xong lừa mấy ông già già này ký mấy cái giấy kiểu sang nhượng đất, sang nhà....giàu to

Th%C3%A1c_Mai_v%C3%A0o_bu%E1%BB%95i_chi%E1%BB%81u_t%C3%A0.png


Tao không biết kiếp trước tao có sống như vậy không, nhưng lâu lâu trong đầu tao hiện ra cái cảnh chiều chiều yên bình, ngồi lê đôi mách với mấy ông, bà già già cô đơn vô dụng.

Thêm mấy cái ảnh buổi chiều cho có tâm tư (đi lân la làm quen mấy cụ già vô dụng)
Chiều ai cũng lo cơm nước mà mình rảnh Lồn đi lân la tâm sự với mấy ông già, try kỷ luôn chứ đùa
phan-tich-canh-pho-huyen-luc-chieu-tan-chi-tiet.jpg




Ảnh nhà quê nghèo trời sắp mua siêu buồn chán nản ko lối thoát
rY9XSbN3pUsghzRhXD3xJbanx5NbqAUHhBZ6J9YZVUEmOUA4qVyc5pFMTpz-bZPGbbiHyn9J5IK1CzrxyWcF84GjYwyCoJxDb18UpFvkweccN-8YXQWOQQsEN1gO
 
Sửa lần cuối:
Năm ngoái tao có đi nuôi bệnh cỡ 10 ngày. Mày muốn làm thì cứ đi viện,đéo thiếu cỡ 6-70 đéo ai nuôi đâu.
Ý tao là ko phải đi nuôi từ thiện, mà là nuôi kiểu đầu tư công sức tình nghĩa rồi bất ngờ được cụ già đó tặng cho miếng đất miếng nhà
 
Năm ngoái tao có đi nuôi bệnh cỡ 10 ngày. Mày muốn làm thì cứ đi viện,đéo thiếu cỡ 6-70 đéo ai nuôi đâu.
Còn nuôi sml mà xong cụ già đó im im chết cái đm con cái ở đâu xuất hiện ra cám ơn anh đã chăm sóc cha tui thì đm vkl
 
Nói sao nhỉ, nghĩa là đối tượng mình trục lợi nhắm tới ko phải là mấy cụ già, mà là bất kì ai, ý tao là cứ lân la lịch lãm với all person xung quanh kiểu gì cũng có lợi

Mấy thằng lịch sự ngọt ngào đúng mấy thằng điếm trùm
 
Ý tao là ko phải đi nuôi từ thiện, mà là nuôi kiểu đầu tư công sức tình nghĩa rồi bất ngờ được cụ già đó tặng cho miếng đất miếng nhà
Thì đầu tư chứ từ thiện con mẹ gì. Mày thấy mối nào ngon thì đu theo,có mất mẹ gì đâu ngoài tốn bữa cơm như đi làm bình thường,thêm tiền gửi xe nữa.
 
Thì đầu tư chứ từ thiện con mẹ gì. Mày thấy mối nào ngon thì đu theo,có mất mẹ gì đâu ngoài tốn bữa cơm như đi làm bình thường,thêm tiền gửi xe nữa.
Mấy trại dưỡng lão đó tiềm năng ko? Mấy cụ già đó có phải toàn có của có đất ko? Hay là chia hết con cái mẹ r?
 
Nói sao nhỉ, nghĩa là đối tượng mình trục lợi nhắm tới ko phải là mấy cụ già, mà là bất kì ai, ý tao là cứ lân la lịch lãm với all person xung quanh kiểu gì cũng có lợi

Mấy thằng lịch sự ngọt ngào đúng mấy thằng điếm trùm
thì giống như mày đi câu thôi. vẫn là hên xui. mà mất thời gian đầu tư vào mấy mối quan hệ đó nữa, chưa kể chi phí cơ hội.
 
thì giống như mày đi câu thôi. vẫn là hên xui. mà mất thời gian đầu tư vào mấy mối quan hệ đó nữa, chưa kể chi phí cơ hội.
Thì vậy mới khó đó, có khi bỏ 5 năm 10 năm mới có thành quả, trong hội này thì nói toẹt móng heo cái kế hoạch lùa như vậy
Chứ ngoài đời thì nhìn vào như 1 anh thanh niên lịch sự hiền lành tình cờ được 1 cụ già nhận làm con nuôi :))

Nói chứ tao thấy có 1 số ông, bà ở xóm tao, nghèo nghèo, 40 45 mấy tuổi rồi, sáng cafe, tối đi hát nhạc sống, cuộc sống buồn tẻ, lân la quen tứ tung, tao nghĩ chắc cũng sống kiểu lùa lùa gà như này, vô định ko có ngày mai nhưng ai biết đc chuẩn bị trúng 1 vố thơm
 
Tao ngồi tao nghĩ ra một cái lối sống mà tao tự nghĩ ra, những cảm giác đó lúc gần ngủ tao mới nhận ra
Đó là cái cách sống mà hiền dịu cực độ, cư xử lịch lãm cực độ, ăn mặc sạch sẽ, lịch lãm vừa phải, ko cần quá hào nhoáng, áo sơ mi quần dài gọn gàng là được.
Tiếp theo là phải lân la quen biết với tất cả, già trẻ gì cũng quen, cũng nói chuyện, rảnh là nói chuyện
Sống như vậy thường là thằng vô dụng, thất nghiệp, lẻo mép, lười đi làm, tối cà phê, sáng cà phê, lúc ko cà phê thì lân la nói chuyện kiểu ngồi ghế vỉa hè với mấy ông già già cả buổi

Sống vậy lâu năm cũng thành "người quen" của một số người lạ, chắc mày hiểu ý tao nói
Quen rồi thì thành thân, thân với những người mà thuộc tốp dưới của xã hội, sống chìm, nhưng vẫn có tài sản
Quen quen 1 ông cụ già nào đó, lúc trái gió trở trời, xuất hiện quan tâm ân cần, tha dầu, xoa bóp, cho dù đéo bà con gì luôn
Tới lúc nào đó ông cụ già lẩm cẩm gần đi thì thấy thương mình, chia cho mình miếng đất ngầm, hay cái nhà ẩn nào đó, tự dưng thành giàu to
Hoặc là quen quen quen xong lừa mấy ông già già này ký mấy cái giấy kiểu sang nhượng đất, sang nhà....giàu to



Tao không biết kiếp trước tao có sống như vậy không, nhưng lâu lâu trong đầu tao hiện ra cái cảnh chiều chiều yên bình, ngồi lê đôi mách với mấy ông, bà già già cô đơn vô dụng.
được đấy, mày áp dụng thử đi nếu thành công thì viết thành sách, sẽ là cả 1 công trình nghiên cứu đấy.
 
Thì vậy mới khó đó, có khi bỏ 5 năm 10 năm mới có thành quả, trong hội này thì nói toẹt móng heo cái kế hoạch lùa như vậy
Chứ ngoài đời thì nhìn vào như 1 anh thanh niên lịch sự hiền lành tình cờ được 1 cụ già nhận làm con nuôi :))

Nói chứ tao thấy có 1 số ông, bà ở xóm tao, nghèo nghèo, 40 45 mấy tuổi rồi, sáng cafe, tối đi hát nhạc sống, cuộc sống buồn tẻ, lân la quen tứ tung, tao nghĩ chắc cũng sống kiểu lùa lùa gà như này, vô định ko có ngày mai nhưng ai biết đc chuẩn bị trúng 1 vố thơm
đã nghèo mà còn sáng cafe, chiều nhạc sống vậy thời gian đéo đâu kiếm cơm bỏ vào mồm nhỉ. Mà t thấy sống vậy cũng vui mà, buồn tẻ lol gì đâu. T ước có cuộc sống thảnh thơi như vậy mà đéo được. phải đi làm kiếm tiền nuôi con ăn học.
 
Buổi chiều mát mẻ, ai cũng lo cơm nước ở nhà
Một thằng rảnh ko có việc làm đi lân la qua nhà mấy cụ già cô đơn vô dụng này, tâm sự, còn gì bằng!!!
Kiểu gì 20 năm sau các cụ lạ hoắc này cũng thương và nhận làm con nuôi
Th%C3%A1c_Mai_v%C3%A0o_bu%E1%BB%95i_chi%E1%BB%81u_t%C3%A0.png
 
được đấy, mày áp dụng thử đi nếu thành công thì viết thành sách, sẽ là cả 1 công trình nghiên cứu đấy.
Viết sách tôi đã sống một cách vô dụng và đổi đời như thế nào à
Nghe khốn nạn thật
đã nghèo mà còn sáng cafe, chiều nhạc sống vậy thời gian đéo đâu kiếm cơm bỏ vào mồm nhỉ. Mà t thấy sống vậy cũng vui mà, buồn tẻ lol gì đâu. T ước có cuộc sống thảnh thơi như vậy mà đéo được. phải đi làm kiếm tiền nuôi con ăn học.
Tao thấy xóm tao có mấy bà cô, ông chú u50 rồi, tối sửa soạn áo đầm váy, sơn môi đánh phấn, đi hát nhạc sống nghe thì sang chảnh nhưng tốn tiền ly nước có 15k, có tốn gì mấy đâu mà kiếm với ko kiếm?, lên hát 1 bài, sau đó xuống ghế ngồi hết buổi, sau đó lọc cọc lấy cái xe máy trành đạp nổ chạy lạch bạch về nhà, lúc về nhà mà nhà quê nữa, 10h là nó tối om như mực, im lặng như tờ, tao nói buồn thê thảm
 
Tao ngồi tao nghĩ ra một cái lối sống mà tao tự nghĩ ra, những cảm giác đó lúc gần ngủ tao mới nhận ra
Đó là cái cách sống mà hiền dịu cực độ, cư xử lịch lãm cực độ, ăn mặc sạch sẽ, lịch lãm vừa phải, ko cần quá hào nhoáng, áo sơ mi quần dài gọn gàng là được.
Tiếp theo là phải lân la quen biết với tất cả, già trẻ gì cũng quen, cũng nói chuyện, rảnh là nói chuyện
Sống như vậy thường là thằng vô dụng, thất nghiệp, lẻo mép, lười đi làm, tối cà phê, sáng cà phê, lúc ko cà phê thì lân la nói chuyện kiểu ngồi ghế vỉa hè với mấy ông già già cả buổi

Sống vậy lâu năm cũng thành "người quen" của một số người lạ, chắc mày hiểu ý tao nói
Quen rồi thì thành thân, thân với những người mà thuộc tốp dưới của xã hội, sống chìm, nhưng vẫn có tài sản
Quen quen 1 ông cụ già nào đó, lúc trái gió trở trời, xuất hiện quan tâm ân cần, tha dầu, xoa bóp, cho dù đéo bà con gì luôn
Tới lúc nào đó ông cụ già lẩm cẩm gần đi thì thấy thương mình, chia cho mình miếng đất ngầm, hay cái nhà ẩn nào đó, tự dưng thành giàu to
Hoặc là quen quen quen xong lừa mấy ông già già này ký mấy cái giấy kiểu sang nhượng đất, sang nhà....giàu to

nang-nong-gay-gat-lao-dong-ngheo-vat-va-tim-giac-ngu-trua-3.jpg


Tao không biết kiếp trước tao có sống như vậy không, nhưng lâu lâu trong đầu tao hiện ra cái cảnh chiều chiều yên bình, ngồi lê đôi mách với mấy ông, bà già già cô đơn vô dụng.

Thêm mấy cái ảnh buổi chiều cho có tâm tư (đi lân la làm quen mấy cụ già vô dụng)
Chiều ai cũng lo cơm nước mà mình rảnh lồn đi lân la tâm sự với mấy ông già, try kỷ luôn chứ đùa
phan-tich-canh-pho-huyen-luc-chieu-tan-chi-tiet.jpg
Xác suất cho cái phương án của thí chủ khá thấp :doubt:
1. Già giả nghèo thường rất ít :sad:. Lấy đâu ra của chìm, của nổi.
2. Già chứ đâu phải không con không cháu.
3. Không con không cháu, già biết che giấu tài sản không lẽ không nhìn ra âm mưu của đứa trẻ ranh :doubt:
4. Ảnh hoàng hôn đẹp nhưng độ phân giải lại quá thấp, chê lần 4.
Tóm lại thay vì rãnh rỗi sinh nông nổi nghĩ ra mấy cái viễn cảnh bất khả thi thì thời gian ấy suy nghĩ cho công việc hiện tại, tương lai. Thậm chí nghe một bản nhạc, một đoạn sách hay còn có ý nghĩa hơn là nghĩ vu vơ điều sai trái :burn_joss_stick:
 
Viết sách tôi đã sống một cách vô dụng và đổi đời như thế nào à
Nghe khốn nạn thật

Tao thấy xóm tao có mấy bà cô, ông chú u50 rồi, tối sửa soạn áo đầm váy, sơn môi đánh phấn, đi hát nhạc sống nghe thì sang chảnh nhưng tốn tiền ly nước có 15k, có tốn gì mấy đâu mà kiếm với ko kiếm?, lên hát 1 bài, sau đó xuống ghế ngồi hết buổi, sau đó lọc cọc lấy cái xe máy trành đạp nổ chạy lạch bạch về nhà, lúc về nhà mà nhà quê nữa, 10h là nó tối om như mực, im lặng như tờ, tao nói buồn thê thảm
Cũng ko hẳn vô dụng. mày đầu tư thoài gian để chuyện trò mua vui cho mọi người mà.
 
Xác suất cho cái phương án của thí chủ khá thấp :doubt:
1. Già giả nghèo thường rất ít :sad:. Lấy đâu ra của chìm, của nổi.
2. Già chứ đâu phải không con không cháu.
3. Không con không cháu, già biết che giấu tài sản không lẽ không nhìn ra âm mưu của đứa trẻ ranh :doubt:
4. Ảnh hoàng hôn đẹp nhưng độ phân giải lại quá thấp, chê lần 4.
Tóm lại thay vì rãnh rỗi sinh nông nổi nghĩ ra mấy cái viễn cảnh bất khả thi thì thời gian ấy suy nghĩ cho công việc hiện tại, tương lai. Thậm chí nghe một bản nhạc, một đoạn sách hay còn có ý nghĩa hơn là nghĩ vu vơ điều sai trái :burn_joss_stick:
Ừm, thằng sư già này nói chí phải, thường mấy ông già có của ngầm lại rất khôn
Nhưng, tao thấy mấy cụ già nghèo đó hay có cái nhà lụp xụp chui ra chui vô mà mày
Cộng với sự lẩm cẩm tuổi già, dễ dụ, chắc vậy

Cũng ko hẳn vô dụng. mày đầu tư thoài gian để chuyện trò mua vui cho mọi người mà.
Kiểu 1 phần lương tâm tao cũng thấy sai sai, vì mục đích chính vốn ko tốt lành gì
Chứ nếu thật sự chuyện trò mua vui thì tao đã vui (nhưng nếu chỉ mua vui thôi thì vô dụng thật)
 

➕ Có thể bạn quan tâm

Top