Soocactribenh
Tâm hồn dẩm chúa
Tao ngồi tao nghĩ ra một cái lối sống mà tao tự nghĩ ra, những cảm giác đó lúc gần ngủ tao mới nhận ra
Đó là cái cách sống mà hiền dịu cực độ, cư xử lịch lãm cực độ, ăn mặc sạch sẽ, lịch lãm vừa phải, ko cần quá hào nhoáng, áo sơ mi quần dài gọn gàng là được.
Tiếp theo là phải lân la quen biết với tất cả, già trẻ gì cũng quen, cũng nói chuyện, rảnh là nói chuyện
Sống như vậy thường là thằng vô dụng, thất nghiệp, lẻo mép, lười đi làm, tối cà phê, sáng cà phê, lúc ko cà phê thì lân la nói chuyện kiểu ngồi ghế vỉa hè với mấy ông già già cả buổi
Sống vậy lâu năm cũng thành "người quen" của một số người lạ, chắc mày hiểu ý tao nói
Quen rồi thì thành thân, thân với những người mà thuộc tốp dưới của xã hội, sống chìm, nhưng vẫn có tài sản
Quen quen 1 ông cụ già nào đó, lúc trái gió trở trời, xuất hiện quan tâm ân cần, tha dầu, xoa bóp, cho dù đéo bà con gì luôn
Tới lúc nào đó ông cụ già lẩm cẩm gần đi thì thấy thương mình, chia cho mình miếng đất ngầm, hay cái nhà ẩn nào đó, tự dưng thành giàu to
Hoặc là quen quen quen xong lừa mấy ông già già này ký mấy cái giấy kiểu sang nhượng đất, sang nhà....giàu to
Tao không biết kiếp trước tao có sống như vậy không, nhưng lâu lâu trong đầu tao hiện ra cái cảnh chiều chiều yên bình, ngồi lê đôi mách với mấy ông, bà già già cô đơn vô dụng.
Thêm mấy cái ảnh buổi chiều cho có tâm tư (đi lân la làm quen mấy cụ già vô dụng)
Chiều ai cũng lo cơm nước mà mình rảnh Lồn đi lân la tâm sự với mấy ông già, try kỷ luôn chứ đùa
Ảnh nhà quê nghèo trời sắp mua siêu buồn chán nản ko lối thoát
Đó là cái cách sống mà hiền dịu cực độ, cư xử lịch lãm cực độ, ăn mặc sạch sẽ, lịch lãm vừa phải, ko cần quá hào nhoáng, áo sơ mi quần dài gọn gàng là được.
Tiếp theo là phải lân la quen biết với tất cả, già trẻ gì cũng quen, cũng nói chuyện, rảnh là nói chuyện
Sống như vậy thường là thằng vô dụng, thất nghiệp, lẻo mép, lười đi làm, tối cà phê, sáng cà phê, lúc ko cà phê thì lân la nói chuyện kiểu ngồi ghế vỉa hè với mấy ông già già cả buổi
Sống vậy lâu năm cũng thành "người quen" của một số người lạ, chắc mày hiểu ý tao nói
Quen rồi thì thành thân, thân với những người mà thuộc tốp dưới của xã hội, sống chìm, nhưng vẫn có tài sản
Quen quen 1 ông cụ già nào đó, lúc trái gió trở trời, xuất hiện quan tâm ân cần, tha dầu, xoa bóp, cho dù đéo bà con gì luôn
Tới lúc nào đó ông cụ già lẩm cẩm gần đi thì thấy thương mình, chia cho mình miếng đất ngầm, hay cái nhà ẩn nào đó, tự dưng thành giàu to
Hoặc là quen quen quen xong lừa mấy ông già già này ký mấy cái giấy kiểu sang nhượng đất, sang nhà....giàu to
Tao không biết kiếp trước tao có sống như vậy không, nhưng lâu lâu trong đầu tao hiện ra cái cảnh chiều chiều yên bình, ngồi lê đôi mách với mấy ông, bà già già cô đơn vô dụng.
Thêm mấy cái ảnh buổi chiều cho có tâm tư (đi lân la làm quen mấy cụ già vô dụng)
Chiều ai cũng lo cơm nước mà mình rảnh Lồn đi lân la tâm sự với mấy ông già, try kỷ luôn chứ đùa
Ảnh nhà quê nghèo trời sắp mua siêu buồn chán nản ko lối thoát
Sửa lần cuối:
