Chủ nhật.
Khói hương nghi ngút, Nghĩa TP trang nắng không gắt lắm dù gần 9h. Tao đi dọc hai bên mộ bia phủ kín, “đều như nấm”. Vài cây nhang cháy dở, tắt ngấm, nghẻo qua một bên. Tao thu mắt nhìn vào một nén tàn đấy, mắt mở hết khẩu độ như cái lens ống kính; Cho nên nén nhang trong mắt tao trở nên rõ nét; trong khi xung quanh như mờ dần đi. Nén nhang gãy quá nửa, ngả qua một bên điêu tàn và tuyệt vọng.
“ Khi chú ý vào một chiếc là, bạn không thể thấy được cái cây;
Khi chú ý vào cái cây, bạn không thể thấy khu rừng..”
Tao chợt nhớ đến hai câu đã đọc đâu đó; tỉnh giấc nhìn lên; Đã gần tới nơi cần tới rồi. Xung quanh tao toàn mộ bia của những người có “công” với CM. Nghĩa tử là nghĩa tận; Dù T gần như vô cảm. Nhà tao thuộc “phe bên kia”. Tao tới đây vì tao phải tới.
Lúi húi soạn đồ cúng, tự dưng tao nghe tiếng meow nhỏ. Quay lại một con mèo Cam rờ tới. Nó nhìn tao chút do dự, rồi xà dưới chân. Tao bảo: méo có gì cho meow ăn đâu; Đồ cúng. Nó như hiểu; ngửi ngửi bịch trái cây rồi ra ngồi phệt xuống chỗ khác. Tối qua mưa, ướt đít còn gì?
"Hạt sương
Thành một
Vết thương" - NV
Tao nựng nó chút rồi mặc nó lo công việc. Con mèo mang cho tao sự thư thái nhẹ, hẫng như cọng lông chim lạc bay vào cái bàn làm việc bừa bộn và ngổn ngang. Mùi khói nhang bốc lên từ từ làm tao dụi mắt. Lẩm nhẩm, chẳng còn nhiêu ngày nữa mà còn bao dự tính vẫn chưa xong. Thôi thì mặc, biết làm gì nữa bây giờ. Tao bước ra, quần áo vương tàn và tro.
Bước giữa hàng hàng mộ bia “đều như nấm”; Lúc đó tao không nhớ đã nghĩ gì. Con mèo chẳng thấy đâu nữa; Nó biến mất rồi; Tựa bao như giây phút thảnh thơi lâu lâu ghé qua như mưa chợt đến.
Tao bấc giác nhìn lên nền trời đục; Chắc thầm lát nữa sẽ mưa đây.
Khói hương nghi ngút, Nghĩa TP trang nắng không gắt lắm dù gần 9h. Tao đi dọc hai bên mộ bia phủ kín, “đều như nấm”. Vài cây nhang cháy dở, tắt ngấm, nghẻo qua một bên. Tao thu mắt nhìn vào một nén tàn đấy, mắt mở hết khẩu độ như cái lens ống kính; Cho nên nén nhang trong mắt tao trở nên rõ nét; trong khi xung quanh như mờ dần đi. Nén nhang gãy quá nửa, ngả qua một bên điêu tàn và tuyệt vọng.
“ Khi chú ý vào một chiếc là, bạn không thể thấy được cái cây;
Khi chú ý vào cái cây, bạn không thể thấy khu rừng..”
Tao chợt nhớ đến hai câu đã đọc đâu đó; tỉnh giấc nhìn lên; Đã gần tới nơi cần tới rồi. Xung quanh tao toàn mộ bia của những người có “công” với CM. Nghĩa tử là nghĩa tận; Dù T gần như vô cảm. Nhà tao thuộc “phe bên kia”. Tao tới đây vì tao phải tới.
Lúi húi soạn đồ cúng, tự dưng tao nghe tiếng meow nhỏ. Quay lại một con mèo Cam rờ tới. Nó nhìn tao chút do dự, rồi xà dưới chân. Tao bảo: méo có gì cho meow ăn đâu; Đồ cúng. Nó như hiểu; ngửi ngửi bịch trái cây rồi ra ngồi phệt xuống chỗ khác. Tối qua mưa, ướt đít còn gì?
"Hạt sương
Thành một
Vết thương" - NV
Tao nựng nó chút rồi mặc nó lo công việc. Con mèo mang cho tao sự thư thái nhẹ, hẫng như cọng lông chim lạc bay vào cái bàn làm việc bừa bộn và ngổn ngang. Mùi khói nhang bốc lên từ từ làm tao dụi mắt. Lẩm nhẩm, chẳng còn nhiêu ngày nữa mà còn bao dự tính vẫn chưa xong. Thôi thì mặc, biết làm gì nữa bây giờ. Tao bước ra, quần áo vương tàn và tro.
Bước giữa hàng hàng mộ bia “đều như nấm”; Lúc đó tao không nhớ đã nghĩ gì. Con mèo chẳng thấy đâu nữa; Nó biến mất rồi; Tựa bao như giây phút thảnh thơi lâu lâu ghé qua như mưa chợt đến.
Tao bấc giác nhìn lên nền trời đục; Chắc thầm lát nữa sẽ mưa đây.
Sửa lần cuối: