27-05-26
Thời gian như quyển album lấp đầy tấm hình xưa cũ được bọc ngoài bằng bọc ni lông- lại còn chèn vào ít bông gòn để tránh nhoè những kỉ niệm.
…….
Dựa trên sự kiện có thật
….
Chương 1 : Gặp lại bạn cũ
Sài Gòn - những đợt mưa cuối mùa. Lúc này chẳng còn mùi nồng hơi đất tự đường xá bốc lên nữa. Thay vào đó là cái se se mát… những người yêu nhau thì rất hân hoan. Còn kẻ độc hành thì dễ dàng cuốc bộ qua từng góc phố cũ, quán cà phê xưa cùng người từng thương hay uống… và vô tình lại gặp gỡ những người cũ trong một mối quan hệ vô danh
“ Ê - mày nhớ thằng Hải không? “
Một lời hỏi vu vơ của thằng bạn thân. Sáng nay, cả hai đang ngồi trong không gian Miền Thảo Mộc đường Minh Phụng Quận 11.
“ A đụ … mất tăm tích nó lâu quá trời mày…”
Vừa nói, tay quơ cái tàn thuốc một cách vụng về.
“ Đù- dạo này đéo biết làm ăn con cặc gì mà khấm khá lắm ba.
Bữa mới gặp, giờ đi con xe còn hơn cái nhà mày đó cu”
Nghe cốt nói xong tao hú hồn. Lựu đạn, Hải cùng tao thân nhau một thời là vì nghèo mạt máu. Mà thằng Lồn Hải này được cái rất siêng thể dục thể thao nên hai đứa hợp cạ. Đúng vô cái mùa những năm chông chênh, làm ăn bữa đực cái- chán chường nên hai thằng đè nhau ra sáng đi hồ bơi bơi sớm. Vừa nâng cao sức khoẻ để tính táo mà còn về kịp giờ cày nữa.
“ Giờ ra Nguyễn Trãi ăn vịt tiềm cái ông nội roài bớt bớt nắng tao chở mày qua nó
Làm vài chai gọi là láp nháp….”
Cốt tao tính bẩn bựa nên cách nói chuyện giống mấy thằng ma cô - chứ thực ra nó giảng viên đại học hẳn hoi, phong độ ngời ngợi. Dạy môn Lịch Sử Văn Minh Thế Giới, môn đại cương nên chạy sô đủ Đại Học. Giảng đường nào cũng có dấu răng mà sao cứ gặp tao là cứ như mấy thằng lông bông- lóc chóc vãi Lồn.
….
Tô mì tươi xá xíu hoành thánh nước khói bay lên lùa từng tế bào hai lỗ mũi, xộc thẳng lên thượng tầng não bộ làm cái miệng tao nhễu nhão nước miếng.
Bao lâu cho một cuộc tình với ẩm thực Hoa - Sài Gòn. Cái quán Nguyễn Trãi Q5 này giờ xây dựng cùng bề thế hơn. Ông già bụng phệ- đầu để chỏm tóc nhuộm nâu nâu - mặc cái áo thun cổ tròn chảy xệ hông ra dáng chủ cả gì thay bằng cô nàng tuổi băm, sắc từng nét mày ngài, da căng bóng đến độ con muỗi đậu vào hãy còn trượt chân.
Dáng cô thì u chao- mặc cái áo polo màu trắng bó sát thân trên tôn vòng một cứ hẩy ra khêu khích mắt người đối diện. Cái quần jean ôm dáng, để hai vành mông nhô ra tròn lẳng. Ôi cái dáng không eo -bánh mì nó phồn thực làm rạo rực bao ánh mắt khách vảng lai.
Ăn một tô mì sợi dai vừa đủ, cắn miếng hoành thánh vị tôm tươi và thịt dăm heo xay nhuyễn… sao mà nó đã cái miệng. Húp nước lèo có dính vài cọng hẹ, giá trụng le ngoe nó ngọt thanh làm sao… thưởng thức món ngon lại được ngắm giai nhân. Đời há chỉ cần như vậy đã đủ hoang lạc sao…
“ Đụ má mày, ăn vô bị gì mà mặt ngu Lồn vậyyy….”
Tiếng chửi làm tao tỉnh mộng nhìn lên. Thằng chó cốt miệng vừa nói vừa ngoạm nguyên đùi vịt chiên giòn.
Mẹ cha nó!!! Mình thanh cao bao nhiêu thì cốt nó phàm phu tục tử bấy nhiêu… Làm giai nhân quay lưng đi khuất dạng, để tô mì cũng trở nên dở dang.
Thôi - Và cho nhanh miệng, húp rột rột cho nhanh
“ Ê , Hải - mày biết tao đang ngồi với ai không?
Thằng mặt Lồn bê đê, chim nhão nhẹtttt đang ở đây nè…”
Cốt điện cho thằng Hải
Đụ má! Thì ra khi tao đi xa xứ, thì hai thằng này gặp nhau toàn bôi nhọ nhân phẩm thanh cao của tao thôi.
…..
Cuộc điện thoại tắt - không gian trầm lại
Ông già vợ thằng Hải chết!
Tao và cốt chiều nay sẽ qua viếng.
….
2/ Hạnh Phúc của một tang gia
Cuối đường Bình Thới - quẹo vào hẻm Lạc Long Quân. Hai thằng tao đứng ngay điểm hẹn là trường N.Văn Phú. Đang lèn nghèn đá chóng, cởi mũ, đợi lẵng hoa vãn sanh đến thì
“ Hai con chó này…. Hú hú uu”
Nhìn bên kia đường hẻm, thằng Hải vừa đi vừa hú. Đụ má, bữa nay nó phát tướng ra nhiều. Có nạc hơn trước quá trời.
Cả ba bá vai bá cổ kẹp đầu nhau
“ Đm - mày vẫn lùn và trắng hồng như xưa hen bé Khấc…”
Thằng Hải vừa nói vừa đá đá con mắt thật đểu cáng. Rồi cứ vu vơ dăm câu đùa chân thì tiến vào căn nhà đang làm tang.
Đám tang SG thì cũng như bao nơi khác, cũng dựng rạp lớn chắn ngang cái hẻm 2 xe tải qua lọt. Trong khi đợi dòng người vào viếng, cũng nghe loáng thoáng đuợc ba vợ nó là giám đốc của nhà máy thuốc lá trước ở đường Trần Nhân Tôn Q5. Thằng Hải dân đá cá lăng dưa vậy mà chọn bến đỗ cũng ngon đó chớ.
Lạy tượng Phật Bà ngay chánh điện rồi vòng sang di ảnh … nhìn người đang thờ tao như sửng lại, đứng ngây vài giây, trông quen lắm- như từng gặp đâu đó trong một khoảng thời gian nhưng không thể nhớ ra.
Bỗng thằng Hải đưa cây nhang tới trước mặt để thắp. Xong quỳ lạy quan linh người đã khuất. Vừa đứng lên, đập vào mắt tao là người đàn bà đứng cạnh thằng Hải
“ Má vợ tao ….” - Nó nói mà cười mép miệng một bên, con mắt của nó là kiểu đắc thắng- ngông nghênh… nhưng tại sao
“ Chị Diệu ….” - trời ơi! Người đàn bà này chả phải là chị đẹp hơn mươi năm trước thằng Hải cặp trong hồ bơi buổi sáng sao???
Còn ông già chết đó là người chồng mỗi sáng hay đi bơi cùng người đàn bà này mà.
Phía sau ót bỗng ớn lạnh, da gà da vịt nổi rần rần chạy lên tới hai mang tai…
….
“ Hạt bụi nào hoá kiếp thân tôi, để một mai tôi trở về với cát bụi….”
Tiếng đàn cò, nhị kéo nghe não nề giai điệu hoá kiếp người. Làm tao nhớ về khoảng thời gian lầu đầu được gặp người đàn bà đẫy đà này.
Hồ bơixx Quận 10, khoảng 5h sáng mở cửa phục vụ khách.
Hai thằng tao thì là ngày đầu đi, lết lên tới lầu có hồ cũng hơn 6h15… đứng ngay vòi nước lạnh dội người trước khi xuống thì
Người đàn bà mặc bộ áo bơi một mảnh màu nâu da beo nhưng lại cắt xén hơn 2/3 bầu ngực tròn vo đang chạy vội qua hai thằng.
Chị ta đầm người khoảng 1m5, con mắt đuổi theo hình bóng người phụ nữ trung niên phồn thực kia lướt qua.. làn da chân chim ở mắt và cổ như chỉ ra tuổi tác cũng ngưỡng bốn mươi hơn, mà cái dáng chạy như kéo xệt cái mép quần bơi lên sát rạt vào phần bẹn. Làm nhìn từ sau chả khác gì quần lót lọt khe bản lớn tí.
Lạ lùng, giờ này toàn dân hưu trí, lòi đâu ra con đờn bà mặc bộ đồ dâm đãng thế nhỉ?
Đó là suy nghĩ của tao??? Còn thằng Hải - đó là lần xuyên tâm để khiến nó muốn thành phi công. Những tháng ngày xàm Lồn trên liên xô chống mỹ ở mục nông dân chăn rau, làm nó mê man không thoát ra khỏi người đàn bà mặc bộ đồ bơi da beo đó…
Thời gian như quyển album lấp đầy tấm hình xưa cũ được bọc ngoài bằng bọc ni lông- lại còn chèn vào ít bông gòn để tránh nhoè những kỉ niệm.
…….
Dựa trên sự kiện có thật
….
Chương 1 : Gặp lại bạn cũ
Sài Gòn - những đợt mưa cuối mùa. Lúc này chẳng còn mùi nồng hơi đất tự đường xá bốc lên nữa. Thay vào đó là cái se se mát… những người yêu nhau thì rất hân hoan. Còn kẻ độc hành thì dễ dàng cuốc bộ qua từng góc phố cũ, quán cà phê xưa cùng người từng thương hay uống… và vô tình lại gặp gỡ những người cũ trong một mối quan hệ vô danh
“ Ê - mày nhớ thằng Hải không? “
Một lời hỏi vu vơ của thằng bạn thân. Sáng nay, cả hai đang ngồi trong không gian Miền Thảo Mộc đường Minh Phụng Quận 11.
“ A đụ … mất tăm tích nó lâu quá trời mày…”
Vừa nói, tay quơ cái tàn thuốc một cách vụng về.
“ Đù- dạo này đéo biết làm ăn con cặc gì mà khấm khá lắm ba.
Bữa mới gặp, giờ đi con xe còn hơn cái nhà mày đó cu”
Nghe cốt nói xong tao hú hồn. Lựu đạn, Hải cùng tao thân nhau một thời là vì nghèo mạt máu. Mà thằng Lồn Hải này được cái rất siêng thể dục thể thao nên hai đứa hợp cạ. Đúng vô cái mùa những năm chông chênh, làm ăn bữa đực cái- chán chường nên hai thằng đè nhau ra sáng đi hồ bơi bơi sớm. Vừa nâng cao sức khoẻ để tính táo mà còn về kịp giờ cày nữa.
“ Giờ ra Nguyễn Trãi ăn vịt tiềm cái ông nội roài bớt bớt nắng tao chở mày qua nó
Làm vài chai gọi là láp nháp….”
Cốt tao tính bẩn bựa nên cách nói chuyện giống mấy thằng ma cô - chứ thực ra nó giảng viên đại học hẳn hoi, phong độ ngời ngợi. Dạy môn Lịch Sử Văn Minh Thế Giới, môn đại cương nên chạy sô đủ Đại Học. Giảng đường nào cũng có dấu răng mà sao cứ gặp tao là cứ như mấy thằng lông bông- lóc chóc vãi Lồn.
….
Tô mì tươi xá xíu hoành thánh nước khói bay lên lùa từng tế bào hai lỗ mũi, xộc thẳng lên thượng tầng não bộ làm cái miệng tao nhễu nhão nước miếng.
Bao lâu cho một cuộc tình với ẩm thực Hoa - Sài Gòn. Cái quán Nguyễn Trãi Q5 này giờ xây dựng cùng bề thế hơn. Ông già bụng phệ- đầu để chỏm tóc nhuộm nâu nâu - mặc cái áo thun cổ tròn chảy xệ hông ra dáng chủ cả gì thay bằng cô nàng tuổi băm, sắc từng nét mày ngài, da căng bóng đến độ con muỗi đậu vào hãy còn trượt chân.
Dáng cô thì u chao- mặc cái áo polo màu trắng bó sát thân trên tôn vòng một cứ hẩy ra khêu khích mắt người đối diện. Cái quần jean ôm dáng, để hai vành mông nhô ra tròn lẳng. Ôi cái dáng không eo -bánh mì nó phồn thực làm rạo rực bao ánh mắt khách vảng lai.
Ăn một tô mì sợi dai vừa đủ, cắn miếng hoành thánh vị tôm tươi và thịt dăm heo xay nhuyễn… sao mà nó đã cái miệng. Húp nước lèo có dính vài cọng hẹ, giá trụng le ngoe nó ngọt thanh làm sao… thưởng thức món ngon lại được ngắm giai nhân. Đời há chỉ cần như vậy đã đủ hoang lạc sao…
“ Đụ má mày, ăn vô bị gì mà mặt ngu Lồn vậyyy….”
Tiếng chửi làm tao tỉnh mộng nhìn lên. Thằng chó cốt miệng vừa nói vừa ngoạm nguyên đùi vịt chiên giòn.
Mẹ cha nó!!! Mình thanh cao bao nhiêu thì cốt nó phàm phu tục tử bấy nhiêu… Làm giai nhân quay lưng đi khuất dạng, để tô mì cũng trở nên dở dang.
Thôi - Và cho nhanh miệng, húp rột rột cho nhanh
“ Ê , Hải - mày biết tao đang ngồi với ai không?
Thằng mặt Lồn bê đê, chim nhão nhẹtttt đang ở đây nè…”
Cốt điện cho thằng Hải
Đụ má! Thì ra khi tao đi xa xứ, thì hai thằng này gặp nhau toàn bôi nhọ nhân phẩm thanh cao của tao thôi.
…..
Cuộc điện thoại tắt - không gian trầm lại
Ông già vợ thằng Hải chết!
Tao và cốt chiều nay sẽ qua viếng.
….
2/ Hạnh Phúc của một tang gia
Cuối đường Bình Thới - quẹo vào hẻm Lạc Long Quân. Hai thằng tao đứng ngay điểm hẹn là trường N.Văn Phú. Đang lèn nghèn đá chóng, cởi mũ, đợi lẵng hoa vãn sanh đến thì
“ Hai con chó này…. Hú hú uu”
Nhìn bên kia đường hẻm, thằng Hải vừa đi vừa hú. Đụ má, bữa nay nó phát tướng ra nhiều. Có nạc hơn trước quá trời.
Cả ba bá vai bá cổ kẹp đầu nhau
“ Đm - mày vẫn lùn và trắng hồng như xưa hen bé Khấc…”
Thằng Hải vừa nói vừa đá đá con mắt thật đểu cáng. Rồi cứ vu vơ dăm câu đùa chân thì tiến vào căn nhà đang làm tang.
Đám tang SG thì cũng như bao nơi khác, cũng dựng rạp lớn chắn ngang cái hẻm 2 xe tải qua lọt. Trong khi đợi dòng người vào viếng, cũng nghe loáng thoáng đuợc ba vợ nó là giám đốc của nhà máy thuốc lá trước ở đường Trần Nhân Tôn Q5. Thằng Hải dân đá cá lăng dưa vậy mà chọn bến đỗ cũng ngon đó chớ.
Lạy tượng Phật Bà ngay chánh điện rồi vòng sang di ảnh … nhìn người đang thờ tao như sửng lại, đứng ngây vài giây, trông quen lắm- như từng gặp đâu đó trong một khoảng thời gian nhưng không thể nhớ ra.
Bỗng thằng Hải đưa cây nhang tới trước mặt để thắp. Xong quỳ lạy quan linh người đã khuất. Vừa đứng lên, đập vào mắt tao là người đàn bà đứng cạnh thằng Hải
“ Má vợ tao ….” - Nó nói mà cười mép miệng một bên, con mắt của nó là kiểu đắc thắng- ngông nghênh… nhưng tại sao
“ Chị Diệu ….” - trời ơi! Người đàn bà này chả phải là chị đẹp hơn mươi năm trước thằng Hải cặp trong hồ bơi buổi sáng sao???
Còn ông già chết đó là người chồng mỗi sáng hay đi bơi cùng người đàn bà này mà.
Phía sau ót bỗng ớn lạnh, da gà da vịt nổi rần rần chạy lên tới hai mang tai…
….
“ Hạt bụi nào hoá kiếp thân tôi, để một mai tôi trở về với cát bụi….”
Tiếng đàn cò, nhị kéo nghe não nề giai điệu hoá kiếp người. Làm tao nhớ về khoảng thời gian lầu đầu được gặp người đàn bà đẫy đà này.
Hồ bơixx Quận 10, khoảng 5h sáng mở cửa phục vụ khách.
Hai thằng tao thì là ngày đầu đi, lết lên tới lầu có hồ cũng hơn 6h15… đứng ngay vòi nước lạnh dội người trước khi xuống thì
Người đàn bà mặc bộ áo bơi một mảnh màu nâu da beo nhưng lại cắt xén hơn 2/3 bầu ngực tròn vo đang chạy vội qua hai thằng.
Chị ta đầm người khoảng 1m5, con mắt đuổi theo hình bóng người phụ nữ trung niên phồn thực kia lướt qua.. làn da chân chim ở mắt và cổ như chỉ ra tuổi tác cũng ngưỡng bốn mươi hơn, mà cái dáng chạy như kéo xệt cái mép quần bơi lên sát rạt vào phần bẹn. Làm nhìn từ sau chả khác gì quần lót lọt khe bản lớn tí.
Lạ lùng, giờ này toàn dân hưu trí, lòi đâu ra con đờn bà mặc bộ đồ dâm đãng thế nhỉ?
Đó là suy nghĩ của tao??? Còn thằng Hải - đó là lần xuyên tâm để khiến nó muốn thành phi công. Những tháng ngày xàm Lồn trên liên xô chống mỹ ở mục nông dân chăn rau, làm nó mê man không thoát ra khỏi người đàn bà mặc bộ đồ bơi da beo đó…
