Đã thằng nào vừa lên xe khách được vài phút thì bị buồn ỉa chưa?

Đô Rê Mi

Thanh niên Ngõ chợ
Nay nhìn cảnh tắc đường tao lại nghĩ lại cách đây 9 năm. Tao từng đi xe khách từ Tuyên Quang về Hà Nội, xe vừa ra khỏi bến cũng là lúc tao buồn ỉa một cách dữ dội ( hôm ấy hốc nhiều bánh cuốn quá ), cảm giác cứt đến đít và muốn phun ra đến nơi rồi, t ngồi nín thở, run bần bật lạnh hết sống lưng. Tao đã nghĩ thế là hết, đời tao vậy là xong rồi, mồm lúc này lẩm nhẩm niệm a di đà phật mong đức phật cứu con. Được khoảng 20km, như nghe được lời thỉnh cầu của tao, xe khách tự nhiên dừng lại thằng phụ xe kiểm tra thì thấy bị thủng lốp vậy là tao được cứu sống. Sau khi đến gara ven đường vá lốp tao chạy bán sống bán chết vào nhà vệ sinh ỉa, tao như được giải thoát chỉ tệ cái là đéo có giấy chùi thế là tao phải hi sinh quần sịp lại. Chia sẻ về câu chuyện của chúng mày đi.
 
Nay nhìn cảnh tắc đường tao lại nghĩ lại cách đây 9 năm. Tao từng đi xe khách từ Tuyên Quang về Hà Nội, xe vừa ra khỏi bến cũng là lúc tao buồn ỉa một cách dữ dội ( hôm ấy hốc nhiều bánh cuốn quá ), cảm giác cứt đến đít và muốn phun ra đến nơi rồi, t ngồi nín thở, run bần bật lạnh hết sống lưng. Tao đã nghĩ thế là hết, đời tao vậy là xong rồi, mồm lúc này lẩm nhẩm niệm a di đà phật mong đức phật cứu con. Được khoảng 20km, như nghe được lời thỉnh cầu của tao, xe khách tự nhiên dừng lại thằng phụ xe kiểm tra thì thấy bị thủng lốp vậy là tao được cứu sống. Sau khi đến gara ven đường vá lốp tao chạy bán sống bán chết vào nhà vệ sinh ỉa, tao như được giải thoát chỉ tệ cái là đéo có giấy chùi thế là tao phải hi sinh quần sịp lại. Chia sẻ về câu chuyện của chúng mày đi.
Mày quê Tuyên Quang hả? Chiêm Hoá hay đâu?
 
Quê vợ tao ở Tuyên Quang đấy, mẹ vợ người Chiêm Hoá, bố vợ người Hàm Yên. ;))
Mai t về tuyên quang này, m có hay về nhà vợ không? T đi từ Hà Nội lên đấy nhiều khi hơi lười
 
Tao buồn nôn thôi, móa địt thì khỏe nhưng lên xe thì lại say xe nhanh như 1 cơn gió, éo hiểu đc.
 
Tao ở miền Trung, Bình Thuận. :))
2 năm về ăn Tết 1 lần còn những lần vợ tao nhớ nhà thì hứng lên thì ra Tuyên.
Nhiều khi t cứ ước Việt Nam có tàu cao tốc đi 1 tiếng hoặc 30 phút là tới nơi. Đi nhiều oải vc t thì một năm đi 4 5 lần
 
Tao đi ra ngoài cũng sợ nhất mót ỉa. Chỉ ỉa ở nhà mới thoải mái
Hôm qua tao đi uống cà phê cũng buồn ỉa cái dm. Vào nhà vệ sinh quán mà tao chán luôn, cái khe hở ở cánh cửa nó to tổ bố lại còn gần chỗ pha chế của bọn nhân viên. Tao ngồi ỉa pạch phát dạy luôn, tiếng cứt kêu to vl. Cộng coffee ở Điện Biên Phủ cho thằng nào muốn trải nghiệm
 
Sửa lần cuối:
Nay nhìn cảnh tắc đường tao lại nghĩ lại cách đây 9 năm. Tao từng đi xe khách từ Tuyên Quang về Hà Nội, xe vừa ra khỏi bến cũng là lúc tao buồn ỉa một cách dữ dội ( hôm ấy hốc nhiều bánh cuốn quá ), cảm giác cứt đến đít và muốn phun ra đến nơi rồi, t ngồi nín thở, run bần bật lạnh hết sống lưng. Tao đã nghĩ thế là hết, đời tao vậy là xong rồi, mồm lúc này lẩm nhẩm niệm a di đà phật mong đức phật cứu con. Được khoảng 20km, như nghe được lời thỉnh cầu của tao, xe khách tự nhiên dừng lại thằng phụ xe kiểm tra thì thấy bị thủng lốp vậy là tao được cứu sống. Sau khi đến gara ven đường vá lốp tao chạy bán sống bán chết vào nhà vệ sinh ỉa, tao như được giải thoát chỉ tệ cái là đéo có giấy chùi thế là tao phải hi sinh quần sịp lại. Chia sẻ về câu chuyện của chúng mày đi.
T bị chứng ruột kích thích, cứ căng thẳng là buồn ỉa, mà lạ cái chỉ ỉa nhà mới ra còn đâu ỉa ngoài ngồi 20/30p mà đau vl vẫn k ra đc, đợt vào bảo lộc ăn cưới đi xe khách, đau từ lúc lên xe mà phải đợi điểm dừng nó mới cho xuống, mà mấy nvs điểm dừng nó bẩn cả mùi vl, ngửi cái tắt mẹ ỉa, thế là lại lên xe đợi điểm tiếp, may vl nhịn đc 3 điểm thì gặp nvs tạm được, vào xả cứ bẹt bẹt phê vcl
 
T thì buồn đái thôi, đi xe giường nằm lại nằm cuối, dm xuống xe đái lụt cả đường, nhẹ dc cả cân, đúng là ko gì thoải mái bằng ỉa đái kịp thời :byebye:
 
Móa, hwa trên đường đi kinh lý, thị sát 1 tiệm htgđ, t bị mắc ỉa, vừa chạy xe vừa run hết cả đít lên. Thế là tấp vào 1 quán cafe, kêu đại 1 lon coca rồi bay ngay vào toilet làm đầy 1 bồn, nhẹ hết cả người
 
Nghĩ lại sợ vl. Trước t đi xe Phương Trang lên SG. Ghé dc trạm dừng chân ở Cái Bè Tiền Giang dừng 25ph để ỉa đái. Nhưng đm lại đéo mắc. Thế là lên xe nằm chừng dc 10ph lại đau bụng. Đụ má thằng loz tài xế lại bật quả điều hòa lạnh buốt (thằng nào đi phương trang chắc cũng ko lạ gì). Má nó mắc ỉa đã lạnh co rúm cả người lại + quả combo điều hòa như muốn tụt mẹ đường huyết. Tao vừa nhắm mắt gồng cơ đít miệng lầm bầm nam mô a di đà phật.

Nhưng đời đéo như mơ. Thay vì 2 tiếng nữa thì xuống xe, nhưng bác tài say đéo. Đm lên tới đầu cuối cao tốc trung lương là 5h30, giờ đó thì bây biết rồi, má nó kẹt xe sml. Xe vừa lếch dc 10m thì lại dừng. Người tao cứ giật theo quán tính xe, cứt muốn phọt tới nơi, nhưng với ý chí và nghị lực, t cố nhịn cho bằng dc, vì muốn phọt cũng đéo phọt dc. Thế là tầm 1 tiếng sau mới xuống bến. Đm điều đầu tiên t xuống xe là chạy thẳng vào toilet ở bến xe miền tây, kéo quần xuống và mở van.

Đùng đoàng! Tiếng nổ của cứt như tên lửa rời bệ phóng, mé nó nổ dc 1 phát nó đã ko còn chỗ nói, người nhẹ nhõm vl.
 
đoé ăn linh tinh là được,đồ ở ngoài bán toàn của rẻ là của ôi.
 
Tao thì khác m thế đéo nào ở nhà hay đi oto nhà thì đéo bị gì cứ đi xe khách tầm 10 15p lại mắc tè ,dù đã đái hết sức có thể rồi vẩn mắc đái đéo chịu nổi ,ám ảnh
 
Nay nhìn cảnh tắc đường tao lại nghĩ lại cách đây 9 năm. Tao từng đi xe khách từ Tuyên Quang về Hà Nội, xe vừa ra khỏi bến cũng là lúc tao buồn ỉa một cách dữ dội ( hôm ấy hốc nhiều bánh cuốn quá ), cảm giác cứt đến đít và muốn phun ra đến nơi rồi, t ngồi nín thở, run bần bật lạnh hết sống lưng. Tao đã nghĩ thế là hết, đời tao vậy là xong rồi, mồm lúc này lẩm nhẩm niệm a di đà phật mong đức phật cứu con. Được khoảng 20km, như nghe được lời thỉnh cầu của tao, xe khách tự nhiên dừng lại thằng phụ xe kiểm tra thì thấy bị thủng lốp vậy là tao được cứu sống. Sau khi đến gara ven đường vá lốp tao chạy bán sống bán chết vào nhà vệ sinh ỉa, tao như được giải thoát chỉ tệ cái là đéo có giấy chùi thế là tao phải hi sinh quần sịp lại. Chia sẻ về câu chuyện của chúng mày đi.
M chia sẻ chuyện ỉa r, chừ m chia sẻ chuyện đỵt đuê
 
Tao thì ỉa ra xe rồi nhưng 16 chỗ thôi. Tao còn phóng xe máy về nhà ỉa vì sợ nhà vệ sinh cơ quan xong đâm
mẹ vào vỉa hè nên ỉa mẹ cả ra nhưng không ra đường. Thế là được, bụng mình mình chịu. Bụng thằng nào chẳng có cứt
 

Có thể bạn quan tâm

Top