Đô Rê Mi
Thanh niên Ngõ chợ
Nay nhìn cảnh tắc đường tao lại nghĩ lại cách đây 9 năm. Tao từng đi xe khách từ Tuyên Quang về Hà Nội, xe vừa ra khỏi bến cũng là lúc tao buồn ỉa một cách dữ dội ( hôm ấy hốc nhiều bánh cuốn quá ), cảm giác cứt đến đít và muốn phun ra đến nơi rồi, t ngồi nín thở, run bần bật lạnh hết sống lưng. Tao đã nghĩ thế là hết, đời tao vậy là xong rồi, mồm lúc này lẩm nhẩm niệm a di đà phật mong đức phật cứu con. Được khoảng 20km, như nghe được lời thỉnh cầu của tao, xe khách tự nhiên dừng lại thằng phụ xe kiểm tra thì thấy bị thủng lốp vậy là tao được cứu sống. Sau khi đến gara ven đường vá lốp tao chạy bán sống bán chết vào nhà vệ sinh ỉa, tao như được giải thoát chỉ tệ cái là đéo có giấy chùi thế là tao phải hi sinh quần sịp lại. Chia sẻ về câu chuyện của chúng mày đi.
