ĐẾN THÁNG 11 MỚI GIẢI QUYẾT CƠ BẢN SGK, Học sinh chỉ được photo không quá 10%. Vi phạm đuổi học

Tao vẫn không hiểu. Tại sao đến cái vở ô ly nhà trưởng cũng bán. Sao k cho bà ở cổng trường bán. Tư bản cũng phải khóc thét
 
lồn mẹ, làm v lấy gì thằng NXB nó húp. Có mà ăn cứt hết à. Bộ dục có mỗi miếng sách với miếng thi tốt nghiệp để gỡ vốn chạy ghế. M đề xuất phế mẹ nó đi thì ăn cứt cả lũ à
Đúng rồi

Muốn có culi để làm thuê, đẻ thì cũng fai tạo điều kiện, bớt đớp đi một tí. Xưa đớp 9 10 thì thôi h chịu khó đớp đến 7 8 thôi.

Đớp quá 1 vài năm nữa đéo có culi nữa đâu
 
Tội mấy em sinh ra trong cái xh thối nát này
sao thời tôiđi họcđéo bao h có tình trạng thiếu sách nhỉ, dù thời năm 2000 khó khăn bỏ mẹ,tôi và các bạn nhà nghèo bỏ mẹ, nhưng nhà ai có tiền thìmua sách mới cho con, không thì vẫn dùng sách các ac để lại bt mà
 
T còn nhớ xưa ông triệu phú Alan Phan còn sống ông ý từng đề xuất project cho Bộ Dục là trang bị máy tính bảng cho học sinh học (thay vì năm nào cũng đổi rồi in tái in hồi). Sgk sửa đổi hay lm con mẹ j đó thì lm bản digital rồi úp lên đó. Máy tỉnh bảng lứa này dùng xong thì lứa khác dùng đc, vừa hiện đại, vừa tiện, vừa bảo vệ môi trường, đỡ chặt cây. Chỉ tốn kém trang bị 1 lần rồi dùng đc lâu dài.

Sau ông ý kêu gọi 1 project như vậy cho trẻ em vùng cao, và hứa sẽ kêu gọi tiền của và IT bên Mẽo để giúp đỡ về mặt kỹ thuật. Ông ý cũng kêu "sẽ dựng tượng cho quan chức nào" đang nắm quyền lực giúp biến project này thành hiện thực.

Sau 1 time, ông ý kể có đc Bộ trửng bộ Dục thời đó là ông "tôi nói dọng miền Béc nhưng tui ko lừa bà con mô" mời lên gặp gỡ và đc bộ Dục mời đi dự hội thảo này kia. Xong, chấm hết.

Ông ta giỏi kinh doanh, giỏi chuyên môn nhưng hơi ngây thơ trong khoản hiểu người CS.

Bản chất người CS là trình độ kém, đạo đức kém nên họ không thể kinh doanh và cả luồn lách ở bên ngoài như doanh nhân bình thường mà họ phải bám vào bầu sữa ngân sách để kiếm chác. Chính vì hệ thống toàn những người đạo đức kém và trình độ kém như vậy nên nó gần như có bộ lọc rất mạnh để loại những người có trình độ nhưng không có quan hệ bên ngoài vào.

Vì sao? Vì nếu những người bên ngoài có trình độ và khả năng luồn lách khi lọt vào hệ thống đủ đông, nó sẽ đẩy độ khó trung bình của việc luồn lách và kiếm chác bên trong hệ thống lên. Các quan phụ mẫu và cả họ hàng thân thích sẽ vỡ mồm hết vì cái gốc rễ là trình độ kém thì họ không / không có khả năng / không muốn khắc phục.

Nên những cái bất tiện, lãng phí, nhì nhằng nó cứ tồn tại năm này qua năm khác là vì những người ở trên họ muốn thế. Vì đó là con đường để kiếm chác dễ. Nếu mọi thứ nó được tối ưu thì việc kiếm chác dần sẽ trở nên phức tạp hơn rất nhiều.

Gần như quốc gia nào cũng có chuyện kiếm chác bên trong hệ thống công, cái đó không thể phủ nhận. Khác nhau ở chỗ độ khó khi kiếm chác, ở VN độ khó gần như thấp nhất so với các quốc gia văn minh nên những thứ bất hợp lý nó vẫn cứ tồn tại một cách lộ liễu vì nó hợp lý với những người đang kiếm lợi từ nó.

Alan Phan không hiểu điều đó, hoặc ông ta cố gắng thay đổi nó nhưng thất bại.
 
Ông ta giỏi kinh doanh, giỏi chuyên môn nhưng hơi ngây thơ trong khoản hiểu người CS.

Bản chất người CS là trình độ kém, đạo đức kém nên họ không thể kinh doanh và cả luồn lách ở bên ngoài như doanh nhân bình thường mà họ phải bám vào bầu sữa ngân sách để kiếm chác. Chính vì hệ thống toàn những người đạo đức kém và trình độ kém như vậy nên nó gần như có bộ lọc rất mạnh để loại những người có trình độ nhưng không có quan hệ bên ngoài vào.

Vì sao? Vì nếu những người bên ngoài có trình độ và khả năng luồn lách khi lọt vào hệ thống đủ đông, nó sẽ đẩy độ khó trung bình của việc luồn lách và kiếm chác bên trong hệ thống lên. Các quan phụ mẫu và cả họ hàng thân thích sẽ vỡ mồm hết vì cái gốc rễ là trình độ kém thì họ không / không có khả năng / không muốn khắc phục.

Nên những cái bất tiện, lãng phí, nhì nhằng nó cứ tồn tại năm này qua năm khác là vì những người ở trên họ muốn thế. Vì đó là con đường để kiếm chác dễ. Nếu mọi thứ nó được tối ưu thì việc kiếm chác dần sẽ trở nên phức tạp hơn rất nhiều.

Gần như quốc gia nào cũng có chuyện kiếm chác bên trong hệ thống công, cái đó không thể phủ nhận. Khác nhau ở chỗ độ khó khi kiếm chác, ở VN độ khó gần như thấp nhất so với các quốc gia văn minh nên những thứ bất hợp lý nó vẫn cứ tồn tại một cách lộ liễu vì nó hợp lý với những người đang kiếm lợi từ nó.

Alan Phan không hiểu điều đó, hoặc ông ta cố gắng thay đổi nó nhưng thất bại.
Ko fai ông ý ko hiểu, mà là quá hiểu. Ông ý tuyên bố là về VN chuyến này "chả fai để lm ăn, cũng biết là sẽ chả thay đổi đc cái j, dù lớn dù nhỏ" (t trích nguyên văn)

Nhưng kiểu ng hữu tâm, có năng lực thì khi gặp việc mà nó trong tầm hiểu biết thì fai nói, góp ý, trong khả năng thì fai đứng ra gánh vác. Đó là một cái "bốc đồng" của giới trí thức thứ thiệt đó.
 
Ko fai ông ý ko hiểu, mà là quá hiểu. Ông ý tuyên bố là về VN chuyến này "chả fai để lm ăn, cũng biết là sẽ chả thay đổi đc cái j, dù lớn dù nhỏ" (t trích nguyên văn)

Nhưng kiểu ng hữu tâm, có năng lực thì khi gặp việc mà nó trong tầm hiểu biết thì fai nói, góp ý, trong khả năng thì fai đứng ra gánh vác. Đó là một cái "bốc đồng" của giới trí thức thứ thiệt đó.

Đây là thất bại có thể ông đã tiên đoán từ đầu nhưng ông vẫn làm: người giỏi chuyên môn khi đối diện với một hệ thống không vận hành bằng chuyên môn. Đó là cái khí chất của kẻ sĩ, tôn trọng ông.
 
T còn nhớ xưa ông triệu phú Alan Phan còn sống ông ý từng đề xuất project cho Bộ Dục là trang bị máy tính bảng cho học sinh học (thay vì năm nào cũng đổi rồi in tái in hồi). Sgk sửa đổi hay lm con mẹ j đó thì lm bản digital rồi úp lên đó. Máy tỉnh bảng lứa này dùng xong thì lứa khác dùng đc, vừa hiện đại, vừa tiện, vừa bảo vệ môi trường, đỡ chặt cây. Chỉ tốn kém trang bị 1 lần rồi dùng đc lâu dài.

Sau ông ý kêu gọi 1 project như vậy cho trẻ em vùng cao, và hứa sẽ kêu gọi tiền của và IT bên Mẽo để giúp đỡ về mặt kỹ thuật. Ông ý cũng kêu "sẽ dựng tượng cho quan chức nào" đang nắm quyền lực giúp biến project này thành hiện thực.

Sau 1 time, ông ý kể có đc Bộ trửng bộ Dục thời đó là ông "tôi nói dọng miền Béc nhưng tui ko lừa bà con mô" mời lên gặp gỡ và đc bộ Dục mời đi dự hội thảo này kia. Xong, chấm hết.
Làm thế các lãnh đạo sao đớp được nữa. Làm cái gì ở VN cũng phải tính cách đớp trước, sau mới đến nội dung chính của công việc
 
Cái xạo lồn thứ 1:

Xạo lồn thứ 2:
Đéo cho tự do khi trách nhiệm này thuộc về,Đảng chó đẻ, chính phủ súc vật, bộ cẩu tạp chủng
Các cháu lên làm thổ phỉ với bác. Éo cần học chữ, lên bác dạy đi ăn cướp
Mấy tml trạng nguyên nghèo hồi xưa cũng đéo có tiền mua sách đó, nhưng tụi nó mượn sách của bạn rồi tự chép ra vở mà học.
Sao giờ tụi phụ huynh đéo làm theo?
Bảo con mượn sách bạn, rồi ra nhà sách mua mấy quyển vở.
Sau đó mỗi tối cùng con mình dành 3 tiếng tự chép toàn bộ nội dung (đéo cần vẽ hình) qua vở.
Tao đảm bảo sau 1-2 tuần là toàn bộ nội dung đều được chép qua vở hết.

Tóm lại, thiếu sách đéo phải là lý do tụi mày phản động, mà hãy biến nó thành động lực để trở thành Chạn (nguyên) vương tương lai.

Đếu thân :doubt:
 
Thời của tao đa số toàn mua sách cũ giá rẻ do lớp trên bán lại, chừng nào không có hoặc sách cũ nát quá mới ra hiệu sách mua mới. Kỷ nguyên vươn cặc thì có.
Trước sách nhà mấy anh em người trước xài xong để lại cho em xài. Khi nào rách nhiều quá mới mua thôi, nhớ trước đi học phải mua giấy bao sách tập, lồng nilon bên ngoài , đứa nào k bao giấy tập sách hay để nó rách nát gặp thầy cô khó tính là cũng ăn đòn . Giờ mỗi năm đổi 1 nội dung chắc học sinh cũng đếch cần bao bọc gì.
T còn nhớ xưa ông triệu phú Alan Phan còn sống ông ý từng đề xuất project cho Bộ Dục là trang bị máy tính bảng cho học sinh học (thay vì năm nào cũng đổi rồi in tái in hồi). Sgk sửa đổi hay lm con mẹ j đó thì lm bản digital rồi úp lên đó. Máy tỉnh bảng lứa này dùng xong thì lứa khác dùng đc, vừa hiện đại, vừa tiện, vừa bảo vệ môi trường, đỡ chặt cây. Chỉ tốn kém trang bị 1 lần rồi dùng đc lâu dài.

Sau ông ý kêu gọi 1 project như vậy cho trẻ em vùng cao, và hứa sẽ kêu gọi tiền của và IT bên Mẽo để giúp đỡ về mặt kỹ thuật. Ông ý cũng kêu "sẽ dựng tượng cho quan chức nào" đang nắm quyền lực giúp biến project này thành hiện thực.

Sau 1 time, ông ý kể có đc Bộ trửng bộ Dục thời đó là ông "tôi nói dọng miền Béc nhưng tui ko lừa bà con mô" mời lên gặp gỡ và đc bộ Dục mời đi dự hội thảo này kia. Xong, chấm hết.
Mày lại vẽ . Tiền cơ sở vật chất , máy lạnh , máy chiếu... Mỗi năm phụ huynh đã đóng cho trường hụt mẹ nó hơi, giờ kêu trang bị máy tính bảng cho hs thì chắc nhiều đứa phải thất học. Với in ấn sách là cái mỏ vàng không nhỏ dễ gì nó bỏ !
Còn ông Nhân cũng muốn làm, nhưng lợi ích nhóm quá lớn và không hợp thời nên lực bất tòng tâm thôi.
 

➕ Có thể bạn quan tâm

Top