ĐẾN THÁNG 11 MỚI GIẢI QUYẾT CƠ BẢN SGK, Học sinh chỉ được photo không quá 10%. Vi phạm đuổi học

Tao vẫn không hiểu. Tại sao đến cái vở ô ly nhà trưởng cũng bán. Sao k cho bà ở cổng trường bán. Tư bản cũng phải khóc thét
 
lồn mẹ, làm v lấy gì thằng NXB nó húp. Có mà ăn cứt hết à. Bộ dục có mỗi miếng sách với miếng thi tốt nghiệp để gỡ vốn chạy ghế. M đề xuất phế mẹ nó đi thì ăn cứt cả lũ à
Đúng rồi

Muốn có culi để làm thuê, đẻ thì cũng fai tạo điều kiện, bớt đớp đi một tí. Xưa đớp 9 10 thì thôi h chịu khó đớp đến 7 8 thôi.

Đớp quá 1 vài năm nữa đéo có culi nữa đâu
 
Tội mấy em sinh ra trong cái xh thối nát này
sao thời tôiđi họcđéo bao h có tình trạng thiếu sách nhỉ, dù thời năm 2000 khó khăn bỏ mẹ,tôi và các bạn nhà nghèo bỏ mẹ, nhưng nhà ai có tiền thìmua sách mới cho con, không thì vẫn dùng sách các ac để lại bt mà
 
T còn nhớ xưa ông triệu phú Alan Phan còn sống ông ý từng đề xuất project cho Bộ Dục là trang bị máy tính bảng cho học sinh học (thay vì năm nào cũng đổi rồi in tái in hồi). Sgk sửa đổi hay lm con mẹ j đó thì lm bản digital rồi úp lên đó. Máy tỉnh bảng lứa này dùng xong thì lứa khác dùng đc, vừa hiện đại, vừa tiện, vừa bảo vệ môi trường, đỡ chặt cây. Chỉ tốn kém trang bị 1 lần rồi dùng đc lâu dài.

Sau ông ý kêu gọi 1 project như vậy cho trẻ em vùng cao, và hứa sẽ kêu gọi tiền của và IT bên Mẽo để giúp đỡ về mặt kỹ thuật. Ông ý cũng kêu "sẽ dựng tượng cho quan chức nào" đang nắm quyền lực giúp biến project này thành hiện thực.

Sau 1 time, ông ý kể có đc Bộ trửng bộ Dục thời đó là ông "tôi nói dọng miền Béc nhưng tui ko lừa bà con mô" mời lên gặp gỡ và đc bộ Dục mời đi dự hội thảo này kia. Xong, chấm hết.

Ông ta giỏi kinh doanh, giỏi chuyên môn nhưng hơi ngây thơ trong khoản hiểu người CS.

Bản chất người CS là trình độ kém, đạo đức kém nên họ không thể kinh doanh và cả luồn lách ở bên ngoài như doanh nhân bình thường mà họ phải bám vào bầu sữa ngân sách để kiếm chác. Chính vì hệ thống toàn những người đạo đức kém và trình độ kém như vậy nên nó gần như có bộ lọc rất mạnh để loại những người có trình độ nhưng không có quan hệ bên ngoài vào.

Vì sao? Vì nếu những người bên ngoài có trình độ và khả năng luồn lách khi lọt vào hệ thống đủ đông, nó sẽ đẩy độ khó trung bình của việc luồn lách và kiếm chác bên trong hệ thống lên. Các quan phụ mẫu và cả họ hàng thân thích sẽ vỡ mồm hết vì cái gốc rễ là trình độ kém thì họ không / không có khả năng / không muốn khắc phục.

Nên những cái bất tiện, lãng phí, nhì nhằng nó cứ tồn tại năm này qua năm khác là vì những người ở trên họ muốn thế. Vì đó là con đường để kiếm chác dễ. Nếu mọi thứ nó được tối ưu thì việc kiếm chác dần sẽ trở nên phức tạp hơn rất nhiều.

Gần như quốc gia nào cũng có chuyện kiếm chác bên trong hệ thống công, cái đó không thể phủ nhận. Khác nhau ở chỗ độ khó khi kiếm chác, ở VN độ khó gần như thấp nhất so với các quốc gia văn minh nên những thứ bất hợp lý nó vẫn cứ tồn tại một cách lộ liễu vì nó hợp lý với những người đang kiếm lợi từ nó.

Alan Phan không hiểu điều đó, hoặc ông ta cố gắng thay đổi nó nhưng thất bại.
 
Ông ta giỏi kinh doanh, giỏi chuyên môn nhưng hơi ngây thơ trong khoản hiểu người CS.

Bản chất người CS là trình độ kém, đạo đức kém nên họ không thể kinh doanh và cả luồn lách ở bên ngoài như doanh nhân bình thường mà họ phải bám vào bầu sữa ngân sách để kiếm chác. Chính vì hệ thống toàn những người đạo đức kém và trình độ kém như vậy nên nó gần như có bộ lọc rất mạnh để loại những người có trình độ nhưng không có quan hệ bên ngoài vào.

Vì sao? Vì nếu những người bên ngoài có trình độ và khả năng luồn lách khi lọt vào hệ thống đủ đông, nó sẽ đẩy độ khó trung bình của việc luồn lách và kiếm chác bên trong hệ thống lên. Các quan phụ mẫu và cả họ hàng thân thích sẽ vỡ mồm hết vì cái gốc rễ là trình độ kém thì họ không / không có khả năng / không muốn khắc phục.

Nên những cái bất tiện, lãng phí, nhì nhằng nó cứ tồn tại năm này qua năm khác là vì những người ở trên họ muốn thế. Vì đó là con đường để kiếm chác dễ. Nếu mọi thứ nó được tối ưu thì việc kiếm chác dần sẽ trở nên phức tạp hơn rất nhiều.

Gần như quốc gia nào cũng có chuyện kiếm chác bên trong hệ thống công, cái đó không thể phủ nhận. Khác nhau ở chỗ độ khó khi kiếm chác, ở VN độ khó gần như thấp nhất so với các quốc gia văn minh nên những thứ bất hợp lý nó vẫn cứ tồn tại một cách lộ liễu vì nó hợp lý với những người đang kiếm lợi từ nó.

Alan Phan không hiểu điều đó, hoặc ông ta cố gắng thay đổi nó nhưng thất bại.
Ko fai ông ý ko hiểu, mà là quá hiểu. Ông ý tuyên bố là về VN chuyến này "chả fai để lm ăn, cũng biết là sẽ chả thay đổi đc cái j, dù lớn dù nhỏ" (t trích nguyên văn)

Nhưng kiểu ng hữu tâm, có năng lực thì khi gặp việc mà nó trong tầm hiểu biết thì fai nói, góp ý, trong khả năng thì fai đứng ra gánh vác. Đó là một cái "bốc đồng" của giới trí thức thứ thiệt đó.
 
Ko fai ông ý ko hiểu, mà là quá hiểu. Ông ý tuyên bố là về VN chuyến này "chả fai để lm ăn, cũng biết là sẽ chả thay đổi đc cái j, dù lớn dù nhỏ" (t trích nguyên văn)

Nhưng kiểu ng hữu tâm, có năng lực thì khi gặp việc mà nó trong tầm hiểu biết thì fai nói, góp ý, trong khả năng thì fai đứng ra gánh vác. Đó là một cái "bốc đồng" của giới trí thức thứ thiệt đó.

Đây là thất bại có thể ông đã tiên đoán từ đầu nhưng ông vẫn làm: người giỏi chuyên môn khi đối diện với một hệ thống không vận hành bằng chuyên môn. Đó là cái khí chất của kẻ sĩ, tôn trọng ông.
 
T còn nhớ xưa ông triệu phú Alan Phan còn sống ông ý từng đề xuất project cho Bộ Dục là trang bị máy tính bảng cho học sinh học (thay vì năm nào cũng đổi rồi in tái in hồi). Sgk sửa đổi hay lm con mẹ j đó thì lm bản digital rồi úp lên đó. Máy tỉnh bảng lứa này dùng xong thì lứa khác dùng đc, vừa hiện đại, vừa tiện, vừa bảo vệ môi trường, đỡ chặt cây. Chỉ tốn kém trang bị 1 lần rồi dùng đc lâu dài.

Sau ông ý kêu gọi 1 project như vậy cho trẻ em vùng cao, và hứa sẽ kêu gọi tiền của và IT bên Mẽo để giúp đỡ về mặt kỹ thuật. Ông ý cũng kêu "sẽ dựng tượng cho quan chức nào" đang nắm quyền lực giúp biến project này thành hiện thực.

Sau 1 time, ông ý kể có đc Bộ trửng bộ Dục thời đó là ông "tôi nói dọng miền Béc nhưng tui ko lừa bà con mô" mời lên gặp gỡ và đc bộ Dục mời đi dự hội thảo này kia. Xong, chấm hết.
Làm thế các lãnh đạo sao đớp được nữa. Làm cái gì ở VN cũng phải tính cách đớp trước, sau mới đến nội dung chính của công việc
 
Cái xạo lồn thứ 1:

Xạo lồn thứ 2:
Đéo cho tự do khi trách nhiệm này thuộc về,Đảng chó đẻ, chính phủ súc vật, bộ cẩu tạp chủng
Các cháu lên làm thổ phỉ với bác. Éo cần học chữ, lên bác dạy đi ăn cướp
Mấy tml trạng nguyên nghèo hồi xưa cũng đéo có tiền mua sách đó, nhưng tụi nó mượn sách của bạn rồi tự chép ra vở mà học.
Sao giờ tụi phụ huynh đéo làm theo?
Bảo con mượn sách bạn, rồi ra nhà sách mua mấy quyển vở.
Sau đó mỗi tối cùng con mình dành 3 tiếng tự chép toàn bộ nội dung (đéo cần vẽ hình) qua vở.
Tao đảm bảo sau 1-2 tuần là toàn bộ nội dung đều được chép qua vở hết.

Tóm lại, thiếu sách đéo phải là lý do tụi mày phản động, mà hãy biến nó thành động lực để trở thành Chạn (nguyên) vương tương lai.

Đếu thân :doubt:
 
Thời của tao đa số toàn mua sách cũ giá rẻ do lớp trên bán lại, chừng nào không có hoặc sách cũ nát quá mới ra hiệu sách mua mới. Kỷ nguyên vươn cặc thì có.
Trước sách nhà mấy anh em người trước xài xong để lại cho em xài. Khi nào rách nhiều quá mới mua thôi, nhớ trước đi học phải mua giấy bao sách tập, lồng nilon bên ngoài , đứa nào k bao giấy tập sách hay để nó rách nát gặp thầy cô khó tính là cũng ăn đòn . Giờ mỗi năm đổi 1 nội dung , 1 bộ sách mới chắc học sinh cũng đếch cần bao bọc gì.
T còn nhớ xưa ông triệu phú Alan Phan còn sống ông ý từng đề xuất project cho Bộ Dục là trang bị máy tính bảng cho học sinh học (thay vì năm nào cũng đổi rồi in tái in hồi). Sgk sửa đổi hay lm con mẹ j đó thì lm bản digital rồi úp lên đó. Máy tỉnh bảng lứa này dùng xong thì lứa khác dùng đc, vừa hiện đại, vừa tiện, vừa bảo vệ môi trường, đỡ chặt cây. Chỉ tốn kém trang bị 1 lần rồi dùng đc lâu dài.

Sau ông ý kêu gọi 1 project như vậy cho trẻ em vùng cao, và hứa sẽ kêu gọi tiền của và IT bên Mẽo để giúp đỡ về mặt kỹ thuật. Ông ý cũng kêu "sẽ dựng tượng cho quan chức nào" đang nắm quyền lực giúp biến project này thành hiện thực.

Sau 1 time, ông ý kể có đc Bộ trửng bộ Dục thời đó là ông "tôi nói dọng miền Béc nhưng tui ko lừa bà con mô" mời lên gặp gỡ và đc bộ Dục mời đi dự hội thảo này kia. Xong, chấm hết.
Mày lại vẽ . Tiền cơ sở vật chất , máy lạnh , máy chiếu... Mỗi năm phụ huynh đã đóng cho trường hụt mẹ nó hơi, giờ kêu trang bị máy tính bảng cho hs thì chắc nhiều đứa phải thất học. Với in ấn sách là cái mỏ vàng không nhỏ dễ gì nó bỏ !
Còn ông Nhân cũng muốn làm, nhưng lợi ích nhóm quá lớn và không hợp thời nên lực bất tòng tâm thôi.
 
Chương trình 20 triệu máy tính bảng cho trẻ em Việt Nam của TS. Alan Phan
Thứ Năm, 18-05-2017 | 10:21 GTM+7


Tôi vừa mừng vừa lo khi bài viết về “20 triệu máy tính bảng cho các em” tạo nên một dư luận sôi nổi chỉ trong vài ngày. Ngoài các bình phẩm trên mạng, tôi đã nhận thêm vài trăm phản hồi qua Emails cá nhân, điện thoại và các thiệp chúc Tết cuối năm. Mừng vì đây không chỉ là một ý tưởng hời hợt nghe qua rồi quên; lo vì những “thế lực thù địch” sẽ có mục tiêu rõ hơn để nhắm bắn.




Trước hết, tôi không còn ngây thơ để nghĩ rằng một đề án nhằm thay đổi tư duy của một thế hệ mới lại có thể được tiếp nhận dễ dàng và đơn giản, nhất là ở Việt Nam. Tôi vẫn nghĩ việc sợ thay đổi của chúng ta là lý do chính cho sự tụt hậu hiện tại.

Kế tiếp, khi một quyền lợi lên đến 1.5 tỷ đô la một năm bị thay thế, phản ứng của các nhóm đang vui hưởng bổng lộc sẽ vô cùng dữ dội. Những thủ đoạn chụp mũ, xuyên tạc và phá rối là việc bình thường. Tệ hơn nữa là những đòn thù mượn tay người khác.

Nhiều khi tôi cũng tiêu cực nghĩ rằng đây là “chuyện người ta”, mình không có một chút quyền lộc gì, cớ sao lại mang cái ách giữa đàng vào cổ. Nhưng nếu ai cũng tránh né như vậy thì xã hội sẽ đi về đâu? Cũng may là tôi đã 66 tuổi rồi, ai có ghét đến đâu cũng không còn nhiều thì giờ để quấy rầy.

Sau cùng, thay đổi sẽ đến dù chúng ta không làm gì. Điện thoại di động đã phổ biến tràn lan khắp nước mà không cần ai vận động. Nhưng nếu các quốc gia tiền tiến về IT như Âu Mỹ, Hàn Quốc và Singapore dự đoán phải mất đến 2020 mới thay thế toàn diện hệ thống sách giấy, thì các trẻ Việt phải đợi thêm vài chục năm nữa trong tối tăm đầu óc. Với chương trình này, chúng ta sẽ thay đổi tiến trình nhanh hơn.

Nguyên tắc căn bản

Mục tiêu duy nhất của dự án là tôi muốn mình và BCA (Bạn Của Alan) tạo tiếng vang lớn lao để mọi phe nhóm liên quan phải đứng ra thực hiện. Tổ chức các cuộc thảo luận khắp nơi về để tài này để áp lực chánh phủ và các cơ quan thiện nguyện là bước đầu tiên. Bốn nguyên tắc cần tuân thủ:

Thứ nhất, nếu chúng ta dính líu đến bất cứ hoạt động hay điều hành gì về dự án, câu buộc tội đầu tiên là chúng ta làm vì lợi ích cá nhân hay tiền bạc và quyền lực. Chúng ta sẽ bị bôi nhọ và tiếng nói sẽ bớt nhiều hiệu quả. Không một ai làm việc tình nguyện này sẽ được hưởng lương hay lậu. Nếu một vài cá nhân BCA muốn quyên tặng hiện kim, hiện vật qua các tổ chức thiện nguyện nào khác, Alan hay BCA sẽ không có ý kiến hay liên quan.

Thứ hai, tôi nghĩ mình và nhóm BCA nhỏ nhoi không đủ khả năng, kinh nghiệm hay quyền lực để nghiên cứu và đề xuất dự án một cách hiệu quả. Chúng ta cần nhiều chuyên gia về giáo dục, chính trị, IT, tài chánh, xã hội…để thiết lập, quản lý và kiểm soát một dự án có tầm cỡ quốc gia lớn rông như thế này. Nhường sân chơi và danh tiếng cho những vận động viên giỏi là chuyện tất yếu.

Thứ ba, tuy có quy mô rộng lớn, dự án này nhỏ và không phức tạp như các dự án đường sắt cao tốc hay các nhà máy điện nguyên tử chánh phủ đang nhất quyết thưc hiện. Việc làm không đòi hỏi những công nghệ mũi nhọn (cả thế giới đang làm hàng ngày), hay những khoản tài trợ siêu khủng hay một tổ chức quản lý đặc biệt; nên những lời bình phẩm về tính bất khả thi hay các tiêu cực về khó khăn và thử thách không thuyết phục lắm.

Thứ tư, muốn thành công, chúng ta phải thêm bạn bớt thù. Dù bị khiêu khích, chúng ta sẽ không chống đối hay phản bác theo phản xạ. Mọi tranh luận phải hòa nhã và khoa học. Đừng để đối phương lợi dụng cảm xúc nhất thời và hời hợt.

Nhìn qua thử thách

Qua các lời bình phẩm, tôi có vài kết luận sơ khởi về các vấn đề nêu ra cho dự án:

Vấn đề bảo trì máy tính: Tại các quốc gia Âu Mỹ, người bán hàng thiết bị điện tử thường đề nghị một khế ước tu bổ bảo trì trị giá khoảng 5% giá thành của sản phẩm cho mỗi năm. Xin lưu ý là phí tổn nhân viên của Âu Mỹ để thi hành dịch vụ rất cao so với các nước đang phát triển. Việc chánh phủ cung cấp một khế ước tương tự cho các học sinh nghèo (khoảng 25% tổng số) sẽ không tốn ngân sách quá 30 triệu đô la mỗi năm theo giá thị trường Âu Mỹ;

Vấn đề phần mềm cho hệ thống vận hành: Hiện nay, các phần mềm để sử dụng trong vận hành (tải, đọc, ghi chú và tương tác) khá phổ thông trên thế giới mạng. Trong một truy cứu nhanh chóng qua Google, tôi đếm được hơn 2,000 loại, nhiều chương trình miễn phí. Trước khi viết bài, tôi có nói chuyện với Chủ Tịch CEO của hai công ty phần mềm lớn của Việt Nam là anh Hà Thân của Lạc Việt Computing và anh Hoàng Tô của công ty Tinh Vân. Tôi dã dùng thử chương trình của Lạc Việt (sachbaovn.vn) và chương trình (vinazon.com) của Tinh vân và ấn tượng với chức năng và công nghệ vận hành. Bạn Trần Trung Hiếu (BCA) ở Hà Nội gởi tôi một kế hoạch kinh doanh về E-books có phần mềm với chức năng tương tác dành cho sách thiếu nhi. Tôi tin rằng còn cả trăm phần mềm cùa các công ty Việt khác mà tôi chưa biết.
Vấn đề mã hóa số: Tôi hỏi anh Thân/Lạc Việt tại sao số lượng sách báo của Web site anh hơi ít ỏi. Có phải tại khó khăn về mã số hóa? Anh trả lời công nghệ của anh có thể mã số hóa 100 trang sách trong vài giây đồng hồ. Vấn đề anh gặp phải là việc phải “scan” cả ngàn trang sách và chỉnh sửa lại lỗi lầm vì phần lớn các tác giả Việt không lưu giữ văn bản sách bằng files điện tử như MS Word hay PDF. Đây không phải là vấn đề của các sách giáo khoa do Bộ Giáo Dục sở hữu.

Vấn đề truy cập Net: Nhiều bạn lo lắng là sự truy cập Net qua ADSL hay băng tần rộng tại các vùng xa xôi sẽ là một rào cản cho các trẻ em nghèo. Tại Âu Mỹ, khi cho giấy phép cung cấp Net, chánh phủ buộc các công ty trúng thầu phải bỏ ra một khoản tiền để phủ sóng các vùng thôn quê rừng núi xa xôi. Dù không có lợi nhuận, các công ty cũng rất sẵn sàng vì đây là một chi phí nhỏ mà đem lại sự thỏa mãn cho mọi khách hàng cũng như xây thương hiệu, tạo tín nhiệm. Tôi nghĩ thử thách này không lớn.

Các vấn đề khác: Những đề nghị về lựa chọn loại máy tính bảng như Ipad hay Kindle hay Galaxy HTC Android…hoặc giá cả phải trả hoặc thủ tục hành chính hoặc vấn đề mất mát là những giải pháp mà các chuyên gia sẽ tìm câu trả lời trong khi thiết lập dự án tổng cương và chi tiết. Các đối thủ chỉ muốn tung “hỏa mù chi tiết” để chúng ta quên mục đích tối hậu. Chẳng lẽ đằng sau các biểu ngữ, thành tích về văn hóa và tiến bộ của nền kinh tế, chúng ta không giải quyết được các chuyện nhỏ nhặt này?

Các việc phải làm

Chúng ta cần thống nhất một biểu tượng (logo) cho đề án để tạo điểm nhấn mạnh mẽ và dễ nhận ra bởi công chúng. Bạn nào có khả năng, xin giúp sức và gởi thiết kế về gocnhinalan.com để mọi người lựa chọn công khai.

Alan sẽ bỏ tiền túi thuê servers để có một web site nhằm PR và tạo diễn đàn cho dự án này. Tuy nhiên, chúng ta sẽ cần một đội ngũ tình nguyện ít nhất là 4 người để điều hành, quản lý.

Mọi người tiếp tay với dự án sẽ gắn logo vào các Emails, SMS, thiệp Tết, blog cá nhân, web site công ty, các trang xã hội như Facebook, Zing…

Trao đổi, nói về dự án…giữa các câu chuyện về tình yêu, bóng đá, nhậu nhẹt hay chém gió là một cách đóng góp hữu hiệu.

Lập một công ty kinh doanh các áo thun (T-shirt) hay miếng dán đề can (stickers) cho xe máy, máy tính…với logo của dự án.

Viết thư ngỏ hay thư họa hình hay bất cứ bài viết gì liên quan đến đề tài trên cho các tổ chức thiện nguyện, các mạng truyền thông, các công ty thích hoạt động xã hội và cả các bộ ngành liên quan. Đừng e dè, đừng sợ sệt. Alan bảo đảm là sẽ không ai “cắn” bạn đâu.

Mua một máy tính cũ hay mới tặng cho một trẻ em không có khả năng mua. Ngay hôm nay.

Tôi vẩn thường nói là “chúng ta làm việc để tồn tại, nhưng chúng ta chỉ tìm được ý nghĩa thực sự cho đời sống khi chúng ta chơi”. Đây là một trò chơi vô cùng thú vị vì nó đòi hỏi không những kỹ năng và kinh nghiệm như các việc làm để mưu sinh, mà còn cần nơi chúng ta một đam mê, một hy sinh và một tấm lòng. Trên hết, không ai bó buộc chúng ta tham dự trò chơi này, ngoài tình người và niềm tin vào tương lai Việt Nam. Hãy đi ắt sẽ đến. Đừng ai nói với tôi rằng một chuyện nhỏ như vậy mà chúng ta không làm được. Rằng chúng ta chỉ hoang tưởng về tính khả thi.

Lời kêu gọi của tôi có thể rất nhỏ, nhưng cùng với cà triệu tấm lòng, bản hòa tấu của chúng ta sẽ vang dậy sông núi và đi vào thực tế. Các BCA có góp sức với ông già này không?

T đăng lại bài viết của ông Alan Phan cho a e xàm mờ đọc. Tuy nó ko thành hiện thực nhưng vẫn có giá trị "thời sự", đặc biệt là trong những ngày này

@kenzyn @TrienChjeu
 

➕ Có thể bạn quan tâm

Top