Trình Ca
Đa Nhân Cách
🌸Hồi còn trẻ, người ta thường sợ mình có quá ít.
Ít tiền, Ít kinh nghiệm, Ít quan hệ, Ít kiến thức, Ít cơ hội.
Nhìn đâu cũng thấy người khác hơn mình một đoạn, nên bản năng đầu tiên là muốn có thêm.
Và thật ra, giai đoạn ấy phải như vậy.
Khi chưa có gì, phải học phép cộng.
Không biết thì học thêm.
Không giỏi thì luyện thêm.
Chưa từng va chạm thì đi thêm vài con đường.
Thiếu tiền thì nâng năng lực kiếm tiền.
Thiếu vị thế thì tích chữ tín, tích quan hệ, tích những lần làm được việc.
Bởi một người trong tay chưa có gì mà suốt ngày nói chuyện buông bỏ, vô vi, đủ đầy nhiều khi không phải đã nhìn thấu.
Chỉ là chưa từng có gì đủ lớn để phải buông.
Có những năm tháng, tham vọng là cần thiết.
Hơn thua một chút cũng chưa chắc xấu.
Muốn nhà tốt hơn, muốn kiếm nhiều tiền hơn, muốn đứng ở một vị trí cao hơn chính những ham muốn ấy đôi khi kéo một người ra khỏi sự tầm thường.
Tuổi trẻ có sức mà không chịu đi, có thời gian mà không chịu học, có cơ hội mà không chịu tranh, đến lúc muốn cộng lại chẳng còn nhiều thứ để cộng.
Cho nên nửa đầu đời, cứ tích.
Tích kiến thức. Tích năng lực. Tích trải nghiệm. Tích tài sản. Tích cả những lần thất bại.
Bởi có những thứ phải cầm được trong tay rồi mới biết nó nặng bao nhiêu.
Nhưng đời người có một nghịch lý.
Phép cộng giúp ta đi lên, nhưng cộng mãi lại có ngày chính những thứ mình sở hữu trở thành gánh nặng.
Tiền nhiều hơn, việc nhiều hơn. Quan hệ rộng hơn, xã giao nhiều hơn. Địa vị cao hơn, trách nhiệm nặng hơn.
Muốn nhiều hơn, lòng càng khó yên hơn.
Đến một đoạn nào đó, bài toán của đời người bắt đầu đổi.
Không còn là: “Làm sao để có thêm?”
Mà là: “Thứ gì đã đến lúc không cần mang theo nữa?”
Đó là lúc phải học phép trừ.
Bớt những cuộc vui chẳng còn ý nghĩa.
Bớt những mối quan hệ chỉ tồn tại vì nể nang.
Bớt nhu cầu phải chứng minh mình hơn người.
Bớt những món đồ mua chỉ vì ánh mắt thiên hạ.
Bớt những cuộc tranh luận thắng được một câu nhưng mất cả một ngày bình yên.
Và khó nhất:
Bớt những ham muốn mà mình hoàn toàn có khả năng thỏa mãn.
Bởi không có thì nói không cần rất dễ.
Có tiền mua mà không mua mới biết mình có thật sự cần hay không.
Có quyền tranh mà không tranh mới biết mình đã qua được chữ hơn thua chưa.
Có khả năng trả đũa mà chọn bỏ qua mới biết lòng mình đã đi được bao xa.
Thế nên phép cộng thử năng lực, phép trừ thử cảnh giới.
Người trẻ thường chứng minh mình bằng thứ mình có.
Người đi đủ xa lại bắt đầu được nhận ra qua những thứ họ không còn cần.
Không cần cuộc vui nào cũng có mặt.
Không cần lời nào cũng đáp.
Không cần lợi nào cũng lấy.
Không cần người nào cũng giữ.
Và không cần thiên hạ đều biết mình đang sống tốt ra sao.
Không phải họ hết tham vọng.
Mà vì sau khi từng có, từng tranh, từng được, từng mất, họ bắt đầu hiểu:
Có những thứ lấy được là bản lĩnh, nhưng giữ mãi chưa chắc là trí tuệ.
Một cái cây muốn lớn phải liên tục hút thêm dưỡng chất.
Nhưng đến mùa thay lá, nó cũng phải biết bỏ những chiếc lá đã hết một vòng đời.
Ai cũng vậy.
Có giai đoạn phải làm mình dày lên. Cũng có giai đoạn phải làm cuộc đời mình nhẹ đi.
Nửa đầu đời, sợ nhất là không đủ năng lực để lấy thứ mình muốn.
Nửa sau đời, đôi khi lại sợ nhất là đã có quá nhiều nhưng không đủ tỉnh táo để biết thứ gì nên bỏ.
Cho nên
Khi chưa có gì, học phép cộng: thêm kiến thức, thêm năng lực, thêm trải nghiệm.
Khi đã có nhiều, học phép trừ:
bớt dục vọng, bớt hơn thua, bớt những thứ không còn đáng mang theo.
Đời người nửa đầu hơn nhau ở khả năng lấy được.
Nửa sau lại dần hơn nhau ở khả năng buông được.
Bởi lấy được thứ mình muốn là bản lĩnh.
Còn giữa lúc đã có rất nhiều, vẫn biết thế nào là đủ đó mới là tự do.🌸