Có Video 🌸Điều đáng sợ nhất sau khi trắng tay, không phải là túi không còn một cắc. Mà là lồng ngực trống rỗng, và tâm thức đã hóa tro tàn.



🌸ĐẦM LẦY CỦA KẺ SAU THẤT BẠI

Người lữ hành ôm lồng ngực trống rỗng sau những đổ vỡ liên tiếp, lê bước chân rệu rã đến bên Đức Thế Tôn.

Dưới bóng cây đại thụ đang trút những chiếc lá vàng cuối cùng xuống mặt đất cằn cỗi để chuẩn bị cho một mùa thay lá mới, không gian im lìm như tờ.

Không thể kìm nén sự hoang mang đang gặm nhấm tâm can, người lữ hành run rẩy cất lời:

– Thưa Thầy, sau những lần trắng tay, con không sợ nghèo khó.

Con chỉ sợ tâm mình đã nguội lạnh, không còn dũng khí để bắt đầu lại bất cứ điều gì.

– Nhìn kìa, ngọn lửa vừa thiêu rụi khúc gỗ khô trên mặt đất.

Tro tàn xám xịt, lạnh ngắt và chẳng còn hình hài của thân cây ngày trước.

Liệu đám tro ấy có thể cháy thêm một lần nào nữa không?

– Dạ không, tro tàn thì làm sao nhóm lại thành lửa được nữa.

Nó đã mất đi hoàn toàn sức sống rồi.

– Đám tro không thể cháy, nhưng đất mẹ lại đón nhận nó vào lòng.

Để rồi từ lớp tro tàn mục nát đó, những mầm non xanh mướt lại âm thầm vươn lên.

Tự nhiên không giữ lại hình hài cũ của khúc gỗ, nó chỉ mượn sự kết thúc để nuôi dưỡng một khởi đầu hoàn toàn mới.

– Hóa ra con sợ hãi vì cứ cố bám chấp vào hình ảnh vẹn toàn, mạnh mẽ trước đây của mình.

Khi chấp nhận mình đã thành tro bụi, nỗi sợ biến mất, chỉ còn sự tĩnh lặng để chờ đón một mầm sống mới nảy mầm.

– Hạt giống nằm sâu trong lòng đất tối cũng từng trải qua sự tan rã.

Nó không giữ lại lớp vỏ cũ.
Nó chỉ lặng lẽ nứt ra, trỗi dậy.🌸
 



🌸ĐẦM LẦY CỦA KẺ SAU THẤT BẠI

Người lữ hành ôm lồng ngực trống rỗng sau những đổ vỡ liên tiếp, lê bước chân rệu rã đến bên Đức Thế Tôn.

Dưới bóng cây đại thụ đang trút những chiếc lá vàng cuối cùng xuống mặt đất cằn cỗi để chuẩn bị cho một mùa thay lá mới, không gian im lìm như tờ.

Không thể kìm nén sự hoang mang đang gặm nhấm tâm can, người lữ hành run rẩy cất lời:

– Thưa Thầy, sau những lần trắng tay, con không sợ nghèo khó.

Con chỉ sợ tâm mình đã nguội lạnh, không còn dũng khí để bắt đầu lại bất cứ điều gì.

– Nhìn kìa, ngọn lửa vừa thiêu rụi khúc gỗ khô trên mặt đất.

Tro tàn xám xịt, lạnh ngắt và chẳng còn hình hài của thân cây ngày trước.

Liệu đám tro ấy có thể cháy thêm một lần nào nữa không?

– Dạ không, tro tàn thì làm sao nhóm lại thành lửa được nữa.

Nó đã mất đi hoàn toàn sức sống rồi.

– Đám tro không thể cháy, nhưng đất mẹ lại đón nhận nó vào lòng.

Để rồi từ lớp tro tàn mục nát đó, những mầm non xanh mướt lại âm thầm vươn lên.

Tự nhiên không giữ lại hình hài cũ của khúc gỗ, nó chỉ mượn sự kết thúc để nuôi dưỡng một khởi đầu hoàn toàn mới.

– Hóa ra con sợ hãi vì cứ cố bám chấp vào hình ảnh vẹn toàn, mạnh mẽ trước đây của mình.

Khi chấp nhận mình đã thành tro bụi, nỗi sợ biến mất, chỉ còn sự tĩnh lặng để chờ đón một mầm sống mới nảy mầm.

– Hạt giống nằm sâu trong lòng đất tối cũng từng trải qua sự tan rã.

Nó không giữ lại lớp vỏ cũ.
Nó chỉ lặng lẽ nứt ra, trỗi dậy.🌸
Gớm quá
Mẹ nó
 
Vì cưng chạy làng tôi nên tôi hóa đau
Xưa mấy ổng nói: "người đi một nửa hồn tôi mất"
Còn bà chị Tôi mới chạy có xíu là "lồng ngực trống rỗng" với tâm thức hóa tro luôn à. Đau đớn dữ.
 
Trái tim này đang khổ đau
Trái tim này đang kêu gào
Trái tim này đang hấp hối
Trái tim này bị bắn lủng chảy máu.
Trái tim này đang nát bét
Thôi hết rồi hết rồi. Hết.... hết....hết máu ...rồi.
Bắt @Trình Ca lên núi làm áp trại phu nhân đi trại chủ.
Bã dưới này rình rình dụ mấy thằng trẻ hoài thấy ghê quá.
 



🌸ĐẦM LẦY CỦA KẺ SAU THẤT BẠI

Người lữ hành ôm lồng ngực trống rỗng sau những đổ vỡ liên tiếp, lê bước chân rệu rã đến bên Đức Thế Tôn.

Dưới bóng cây đại thụ đang trút những chiếc lá vàng cuối cùng xuống mặt đất cằn cỗi để chuẩn bị cho một mùa thay lá mới, không gian im lìm như tờ.

Không thể kìm nén sự hoang mang đang gặm nhấm tâm can, người lữ hành run rẩy cất lời:

– Thưa Thầy, sau những lần trắng tay, con không sợ nghèo khó.

Con chỉ sợ tâm mình đã nguội lạnh, không còn dũng khí để bắt đầu lại bất cứ điều gì.

– Nhìn kìa, ngọn lửa vừa thiêu rụi khúc gỗ khô trên mặt đất.

Tro tàn xám xịt, lạnh ngắt và chẳng còn hình hài của thân cây ngày trước.

Liệu đám tro ấy có thể cháy thêm một lần nào nữa không?

– Dạ không, tro tàn thì làm sao nhóm lại thành lửa được nữa.

Nó đã mất đi hoàn toàn sức sống rồi.

– Đám tro không thể cháy, nhưng đất mẹ lại đón nhận nó vào lòng.

Để rồi từ lớp tro tàn mục nát đó, những mầm non xanh mướt lại âm thầm vươn lên.

Tự nhiên không giữ lại hình hài cũ của khúc gỗ, nó chỉ mượn sự kết thúc để nuôi dưỡng một khởi đầu hoàn toàn mới.

– Hóa ra con sợ hãi vì cứ cố bám chấp vào hình ảnh vẹn toàn, mạnh mẽ trước đây của mình.

Khi chấp nhận mình đã thành tro bụi, nỗi sợ biến mất, chỉ còn sự tĩnh lặng để chờ đón một mầm sống mới nảy mầm.

– Hạt giống nằm sâu trong lòng đất tối cũng từng trải qua sự tan rã.

Nó không giữ lại lớp vỏ cũ.
Nó chỉ lặng lẽ nứt ra, trỗi dậy.🌸
Chữa lành bằng chuối thịt @Hoàng Tử DiNa
5FETLo4.jpg
 
Vì cưng chạy làng tôi nên tôi hóa đau

Trái tim này đang khổ đau
Trái tim này đang kêu gào
Trái tim này đang hấp hối
Trái tim này bị bắn lủng chảy máu.
Trái tim này đang nát bét
Thôi hết rồi hết rồi. Hết.... hết....hết máu ...rồi.
Bắt @Trình Ca lên núi làm áp trại phu nhân đi trại chủ.
Bã dưới này rình rình dụ mấy thằng trẻ hoài thấy ghê quá.
"Có những điều mất đi rồi mới thấy quý. Có những người rời đi rồi, mới biết mình đã từng may mắn.
Nhưng đó là đời không ai dạy ta cách giữ, chỉ dạy ta cách buông... "
Quán nhân duyên!
ihn931.jpg-webp
 

Có thể bạn quan tâm

Top