ĐIỀU KỲ DIỆU ẨN SAU NHỮNG BÌNH XĂNG TRỐNG RỖNG

LÊ TÙNG VÂN

Thích phó đà
Tôi vừa trở về từ cây xăng ngoài phố với một bình xăng 50k sau nửa giờ chờ đợi. Một lần đổ xăng lâu hơn thường lệ, bởi chịu ảnh hưởng của một cuộc chiến tranh cách nửa vòng thế giới.
Một cuộc xếp hàng đổ xăng lâu như thế còn trong trí nhớ của tôi là từ năm 1991 khi cuộc chiến vùng Vịnh lần thứ nhất nổ ra.

Tôi ra cây xăng từ 21h. Giao thông trước sân ùn tắc kẹt cứng.

Không còn thông báo điện tử, cũng chả cần đến loa. Tôi đứng xếp hàng trong hàng người bất tận, đến tận gần nửa giờ sau mới đến cột bơm xăng.

Và trong khung cảnh tưởng như sẽ vô cùng hỗn loạn ấy, lại là một sự trật tự đáng ngạc nhiên. Gần như không ai phàn nàn. Tất cả mọi người đều xếp hàng trật tự. Không thấy sự vội vàng chen lấn như ngày thường. Mọi người nhường nhịn và thông cảm cho nhau lẫn cho hãng dầu xăng. Đến cả tiếng ồn ào rì rào thường thấy ở mọi đám đông, nơi này cũng không có. Sự thông cảm và chia sẻ được duy trì đến tận lúc cuối, lúc người ta nhẹ nhàng đóng nắp bình xăng, nhẹ nhàng cúi đầu cảm ơn người bán xăng.

Trong làn lounge dành cho thương gia đi 4 bánh, ngày thường, sự riêng tư vô cùng được tôn trọng. Nhưng hôm nay, mọi người chia sẻ cho nhau từng centimet đường. Ngày thường, khách thương gia đi xế hộp 4 bánh là những người vội vàng nhất, khó tính nhất. Nhưng hôm nay, tôi chứng kiến những vị khách nhẹ nhàng hạ kính xuống nhoài đầu ra khẽ nhắc "cô gì ơi/bố già ơi tránh cho xe tôi lên", còn cẩn thận dặn tiếp: "tôi chỉ nhờ vậy thôi, không giục đâu".

Không có sự cáu gắt hay giục giã, mọi người thì thầm trò chuyện với nhau, chia sẻ tin tức. Tất cả đều biết rằng mình đang là nạn nhân của một cuộc tấn công. Một cuộc tấn công có báo trước nhưng đéo ai đoán được. Và không ai bảo ai, tất cả quyết định rằng họ sẽ cùng đoàn kết và hỗ trợ nhau dù chỉ bằng sự im lặng.

Đây là lần thứ 2 tôi chứng kiến một khung cảnh mà tưởng như sẽ có hỗn loạn như lần thứ nhất chiến tranh vùng Vịnh 1991, nhưng cuối cùng lại chỉ thấy sự đoàn kết và sẻ chia.

Hàng ngày, chúng ta phải nghe rất nhiều lời phàn nàn về ý thức của người Việt. Sân bay, bến tàu cây xăng sẽ là nơi dễ nhìn thấy những câu chuyện như thế nhất. Nào là chen lấn khi xếp hàng, nào là tranh cãi quanh thái độ phục vụ, từ lời ăn tiếng nói đến cung cách ứng xử, chỗ nào cũng thấy "người Việt xấu xí". Ngày thường, một chuyến bay delay, một thông báo không chính xác, một chiếc xe lấn lượt vượt lên trên... sẽ nhận không biết bao nhiêu nhiếc móc to tiếng.

Nhưng hôm nay, trước một cuộc tấn công, tôi chỉ nhìn thấy hình ảnh của một dân tộc đoàn kết. Một biến cố tiêu cực, thường tạo ra sự hỗn loạn, thì lần này lại đẩy mọi người xích gần lại với nhau. Chính biến cố này đã khiến cho người Việt bộc lộ những đức tính tốt đẹp của mình: sự đoàn kết; sự sẻ chia.

Và tôi tin rằng những điều tôi đã chứng kiến ở các cây xăng hôm nay không phải là cá biệt, bởi tôi đã nhìn thấy tinh thần ấy không phải một lần ở một cây xăng. Tôi biết, chứ không phải tin, rằng tinh thần dân tộc của chúng ta chưa bao giờ phai nhạt.

Những cái bình xăng rỗng hôm nay tưởng như là dấu hiệu của sự thiếu thốn, nhưng không phải, nó lại làm nổi bật lên ý chí đoàn kết, sự đầy đặn nghĩa tình của những con người Việt Nam. Xăng dầu đã làm nên điều diệu kì ấy.

Và đám đông tôi nhìn thấy, cho dù rất trật tự và nhẫn nại, lại cho thấy sẽ thật bất hạnh cho bất kỳ kẻ nào lăm le tấn công dân tộc này.
__________

Nhà báo: Phạm Minh Trung
Ảnh: Hồng Diên - BCT
FB_IMG_1668129930746.jpg
 
Thấy chưa. Hết xăng để bộc lộ tinh thần Việt. Chỉ là những thử thách thoáng qua. Chúng mày hãy tự tin lên, phấn khởi lên mà làm việc, xăng dầu để sau, anh em hoà đoàn là đủ. Địt mẹ chúng màiiiii. :ah::ah::ah:
 
T đ' hiểu cno chụp ảnh ở đâu mà đông ng thế, hqua t đổ cây xăng thuỵ khuê, đầy bình đợi hết có 5'. Mấy tml cứ bị tâm lý số đông
 
Tôi vừa trở về từ cây xăng ngoài phố với một bình xăng 50k sau nửa giờ chờ đợi. Một lần đổ xăng lâu hơn thường lệ, bởi chịu ảnh hưởng của một cuộc chiến tranh cách nửa vòng thế giới.
Một cuộc xếp hàng đổ xăng lâu như thế còn trong trí nhớ của tôi là từ năm 1991 khi cuộc chiến vùng Vịnh lần thứ nhất nổ ra.

Tôi ra cây xăng từ 21h. Giao thông trước sân ùn tắc kẹt cứng.

Không còn thông báo điện tử, cũng chả cần đến loa. Tôi đứng xếp hàng trong hàng người bất tận, đến tận gần nửa giờ sau mới đến cột bơm xăng.

Và trong khung cảnh tưởng như sẽ vô cùng hỗn loạn ấy, lại là một sự trật tự đáng ngạc nhiên. Gần như không ai phàn nàn. Tất cả mọi người đều xếp hàng trật tự. Không thấy sự vội vàng chen lấn như ngày thường. Mọi người nhường nhịn và thông cảm cho nhau lẫn cho hãng dầu xăng. Đến cả tiếng ồn ào rì rào thường thấy ở mọi đám đông, nơi này cũng không có. Sự thông cảm và chia sẻ được duy trì đến tận lúc cuối, lúc người ta nhẹ nhàng đóng nắp bình xăng, nhẹ nhàng cúi đầu cảm ơn người bán xăng.

Trong làn lounge dành cho thương gia đi 4 bánh, ngày thường, sự riêng tư vô cùng được tôn trọng. Nhưng hôm nay, mọi người chia sẻ cho nhau từng centimet đường. Ngày thường, khách thương gia đi xế hộp 4 bánh là những người vội vàng nhất, khó tính nhất. Nhưng hôm nay, tôi chứng kiến những vị khách nhẹ nhàng hạ kính xuống nhoài đầu ra khẽ nhắc "cô gì ơi/bố già ơi tránh cho xe tôi lên", còn cẩn thận dặn tiếp: "tôi chỉ nhờ vậy thôi, không giục đâu".

Không có sự cáu gắt hay giục giã, mọi người thì thầm trò chuyện với nhau, chia sẻ tin tức. Tất cả đều biết rằng mình đang là nạn nhân của một cuộc tấn công. Một cuộc tấn công có báo trước nhưng đéo ai đoán được. Và không ai bảo ai, tất cả quyết định rằng họ sẽ cùng đoàn kết và hỗ trợ nhau dù chỉ bằng sự im lặng.

Đây là lần thứ 2 tôi chứng kiến một khung cảnh mà tưởng như sẽ có hỗn loạn như lần thứ nhất chiến tranh vùng Vịnh 1991, nhưng cuối cùng lại chỉ thấy sự đoàn kết và sẻ chia.

Hàng ngày, chúng ta phải nghe rất nhiều lời phàn nàn về ý thức của người Việt. Sân bay, bến tàu cây xăng sẽ là nơi dễ nhìn thấy những câu chuyện như thế nhất. Nào là chen lấn khi xếp hàng, nào là tranh cãi quanh thái độ phục vụ, từ lời ăn tiếng nói đến cung cách ứng xử, chỗ nào cũng thấy "người Việt xấu xí". Ngày thường, một chuyến bay delay, một thông báo không chính xác, một chiếc xe lấn lượt vượt lên trên... sẽ nhận không biết bao nhiêu nhiếc móc to tiếng.

Nhưng hôm nay, trước một cuộc tấn công, tôi chỉ nhìn thấy hình ảnh của một dân tộc đoàn kết. Một biến cố tiêu cực, thường tạo ra sự hỗn loạn, thì lần này lại đẩy mọi người xích gần lại với nhau. Chính biến cố này đã khiến cho người Việt bộc lộ những đức tính tốt đẹp của mình: sự đoàn kết; sự sẻ chia.

Và tôi tin rằng những điều tôi đã chứng kiến ở các cây xăng hôm nay không phải là cá biệt, bởi tôi đã nhìn thấy tinh thần ấy không phải một lần ở một cây xăng. Tôi biết, chứ không phải tin, rằng tinh thần dân tộc của chúng ta chưa bao giờ phai nhạt.

Những cái bình xăng rỗng hôm nay tưởng như là dấu hiệu của sự thiếu thốn, nhưng không phải, nó lại làm nổi bật lên ý chí đoàn kết, sự đầy đặn nghĩa tình của những con người Việt Nam. Xăng dầu đã làm nên điều diệu kì ấy.

Và đám đông tôi nhìn thấy, cho dù rất trật tự và nhẫn nại, lại cho thấy sẽ thật bất hạnh cho bất kỳ kẻ nào lăm le tấn công dân tộc này.
__________

Nhà báo: Phạm Minh Trung
Ảnh: Hồng Diên - BCT
FB_IMG_1668129930746.jpg
Thằng loz viết ra bài báo này chắc nó liếm đít ở tầm thiên hà con mịa nó rồi. Éo thể tin đc con người chứ có fai cc đâu mà có thể viết ra những dòng thối hơn cái đít mà nó đang liếm nữa
 
Hôm qua đi đổ mới thấy 2 bà chửi nhau vì vào sau phi lên trước xong, còn những thằng khác chen lấn thì người ta éo thèm nói. Xếp hàng cc gì mà thấy chỗ trống là chen vào.

Mà d m có cái xếp hàng đổ xăng mà quay tay ra một bài dài thế. Thường thì cái gì thiếu thì sẽ có nhiều cái để nói nhỉ, chứ cái việc xếp hàng này nó là cái ý thức cơ bản nhất trong cuộc sống hàng ngày mà.
 
Thằng loz viết ra bài báo này chắc nó liếm đít ở tầm thiên hà con mịa nó rồi. Éo thể tin đc con người chứ có fai cc đâu mà có thể viết ra những dòng thối hơn cái đít mà nó đang liếm nữa
Chắc chắn nó là tu hú tái thế chứ đéo đâu khác dc.
 
Hôm qua đi đổ mới thấy 2 bà chửi nhau vì vào sau phi lên trước xong, còn những thằng khác chen lấn thì người ta éo thèm nói. Xếp hàng cc gì mà thấy chỗ trống là chen vào.

Mà d m có cái xếp hàng đổ xăng mà quay tay ra một bài dài thế. Thường thì cái gì thiếu thì sẽ có nhiều cái để nói nhỉ, chứ cái việc xếp hàng này nó là cái ý thức cơ bản nhất trong cuộc sống hàng ngày mà.
Thì mày hãy nghĩ ngược lại là ra đáp số.
Có nghĩa là đến cái "ý thức cơ bản" mà ngoài đó còn hiếm có nữa mà.
 
https://xamvn.com/r/un-u-chen-chuc-o-cay-xang-hien-nay-la-do-bon-dan-den.507824/
lại con chó đàn bà chui đầu vào váy mẹ mày, mày thích bố mày muốn bố mày đút cặc vào đít mày hay gì mà bám theo bố mày như con súc vậy, nếu mày thích đụ lỗ đít thì cút tao đéo hứng với mày mang con đĩ mẹ mày ra đây tao đút cho con đỹ mẹ mày lên đỉnh đảm bảo ăn đứt thằng bố liệt dương của mày
 
lại con chó đàn bà chui đầu vào váy mẹ mày, mày thích bố mày muốn bố mày đút cặc vào đít mày hay gì mà bám theo bố mày như con súc vậy, nếu mày thích đụ lỗ đít thì cút tao đéo hứng với mày mang con đĩ mẹ mày ra đây tao đút cho con đỹ mẹ mày lên đỉnh đảm bảo ăn đứt thằng bố liệt dương của mày
Sao cắn loạn xạ lên thế =))
 
t xác nhận là có nhưng mà có cái con kẹc ý :boss:
 
Đêm qua 12h tao tranh thủ đi đổ xăng thì 2 cây gần nhà báo hết xăng đang nhận xăng, đm mất công đi đổ ko có xăng mà đổ, hôm trước thì được đổ 50k khổ vkl.
 
đéo xếp hàng mà chen ngang lại có ca xiên nhau như vừa rồi thì ngu à

chả qua tình thế bắt buộc với bọn cây xăng nó cũng căng dây bắt xếp nó mới chịu đổ thì phải xếp thôi
 

Có thể bạn quan tâm

Top