Live Độ nguy hiểm của sự tích luỹ chất độc hạt nhân qua khuếch đại sinh học khi đi qua nhiều bậc trong chuỗi thức ăn

Victor12345

Đàn iem Duy Mạnh
North-Korea
Tao cũng làm trong ngành môi trường nên tao thấy post này ( cũng từ người trong ngành an toàn hạt nhân ) nói đúng.
Tụi mày tham khảo nhé

Bài viết từ admin "Nước Nga hài hước" hiện đang làm trong ngành liên quan đến an toàn hạt nhân về việc Nhật Bản xả thải nước làm mát lò phản ứng hạt nhân Fukushima ra biển. Bài viết của người làm trong ngành nên cũng tương đối dễ đọc.
"Gần đây rất nhiều bạn bè, người quen hỏi mình là việc Nhật xả nước làm mát lò phản ứng hạt nhân Fukushima ra biển Thái Bình Dương có an toàn không? Là 1 người đã làm 15 năm liên quan đến ngành an toàn hạt nhân & xử lý chất thải phóng xạ, và hiện vẫn làm ở 1 trong những cơ sở hiện đại nhất thế giới, mình phải trả lời thành thực rằng: Mình không biết.
Vì sao không biết, rất đơn giản, đó là vì đặc tính của chất phóng xạ. Nó có đặc tính nhất định (deterministic) ở liều cao và đặc tính bất định (stochastic) ở liều thấp nên không có mức độ phóng xạ nào là an toàn tuyệt đối cả. Thứ nữa, một công việc khoa học muốn đưa ra câu trả lời càng muốn chính xác thì bạn lại cần càng nhiều dữ liệu đầu vào, rất tiếc mọi dữ liệu mình có cũng là dữ liệu từ truyền thông đại chúng như tất cả mọi người chứ không có phận sự tiếp cận được những dữ liệu gốc.
Bài post này chỉ bổ sung thêm 1 số kiến thức về 1 số điều liên quan đến phóng xạ:
- Tác động bất định (stochastic): Đây là tác động của mức phóng xạ thấp, có thể gây hại, có thể không gây hại tùy theo xác suất, điều kiện sức khỏe, đối tượng bị tác động. Mình nhớ có tham gia 1 cuộc họp của IAEA vào năm 2009 tại Bắc Kinh, khi đó các chuyên gia nhóm lại để thảo luận đưa ra 1 mức được gọi là an toàn khi quản lý chất phóng xạ tự nhiên (NORM) hay chất phóng xạ tự nhiên có khuếch đại kỹ thuật (TENORM), mọi người cãi nhau rất nhiều vì mức khuyến cáo ban đầu của đại diện IAEA là thấp đến mức bất hợp lý, thấp hơn cả mức tự nhiên của môi trường trung bình (nói là trung bình vì nhiều nơi trên Trái Đất có mức phóng xạ phông tự nhiên đặc biệt cao). Và mọi người cứ cãi nhau chán chê thế và cuối cùng cũng chẳng ra được 1 sự đồng thuận nào. Nói cho dễ hiểu là ví dụ như bức xạ ion hóa làm thương tổn ADN của bạn, vì ADN nó có cấu tạo chuỗi kép nên ví dụ 1 chuỗi bị phá hỏng mấy đoạn thì cơ thể vẫn dựa vào chuỗi còn lại để tái tạo lại được. Nhưng nếu số xui mà hỏng 1 đoạn ở cả 2 chuỗi thì sẽ không thể tái tạo đúng, sẽ gây nên bệnh lý di truyền. Trường hợp tương tự với nước thải phóng xạ ở Fukushima cũng vậy.
- Khuếch đại sinh học (biomagnification). Nhớ ngày mình học thạc sĩ ở Nga, trả thi bài quản lý ô nhiễm, thầy hỏi 1 câu nâng cao: Tại sao tiêu chuẩn nước nuôi trồng thủy sản Nga lại yêu cầu cao hơn nhiều so với tiêu chuẩn nước uống? Có phải nước Nga coi trọng cá hơn người không? Mình toạch, bị 4/5 điểm. Đúng là quá tập trung vào luật lá, con số mà quên béng đi cái gọi là khuếch đại sinh học. Ví dụ cho trường hợp này là nồng độ thủy ngân trong nước đạt tiêu chuẩn không ô nhiễm, có thể uống được có thể được khuếch đại lên tới 50 triệu lần sau khi nó đi qua 4 bậc trong chuỗi thức ăn, và có thể vượt xa mức độ cho phép cho cơ thể người. Nhật công bố họ xử lý được 62/64 nhân phóng xạ trong nước xuống mức thấp hơn mức cho phép trong tiêu chuẩn nước thải của chính họ, chỉ còn C14 và H3 là không loại được. Tuy nhiên, nếu tính đến khuếch đại sinh học thì chắc chắn còn phải nghiên cứu nhiều. Do đó, nước uống được chưa chắc đã là nước an toàn để đổ ra một môi trường đặc hữu nào đó.
- Pha loãng dòng thải. Khi học ngành công nghệ môi trường, chuyên ngành xử lý nước thải công nghiệp ngày xưa, 1 điều tối kỵ mình được dạy là cấm pha loãng dòng thải, vì trên thực tế bất cứ dòng thải nào cũng có thể pha loãng để đạt nồng độ ‘’theo tiêu chuẩn’’, và như thế có thể tạo môt kẽ hở cho những người xả thải bám vào. Việc quản lý các cơ sở xử lý thải đạt tiêu chuẩn nhờ vào pha loãng dòng thải thực sự cũng rất khó, nhất là với các nguyên tố yêu cầu nồng độ cực thấp, vì chẳng ai có thể liên tục bám dòng thải & lấy 1 lượng mẫu khổng lồ ở một diện tích rộng trong nhiều năm cả. Vì thế, nói chung mình không có cảm tình khi trong báo cáo của người Nhật, kể cả bản xuất bản trên tạp chí Nature danh tiếng bám rất nhiều vào yếu tố pha loãng dòng thải này.
Kết luận là, mình nhắc lại câu trả lời: Việc Nhật xả nước này có an toàn không? Trả lời: Không hay có, tùy thuộc vào việc bạn định nghĩa mức độ an toàn bạn cần thiết như thế nào. Nhưng về mặt truyền thông đối với ngành hạt nhân, mình có thể nói đây là 1 hình ảnh xấu".
Nguồn:
 

➕ Có thể bạn quan tâm

Top