Đọc sách mà không phải sách chuyên ngành là 1 việc làm vô bổ.

Iongtu

Hạt giống tầm thần
Kinh nghiệm của chính bản thân tao. Vì là kinh nghiệm của tao, nên có thể đúng với những thằng này, cũng có thể không đúng với những thằng khác.

Hồi bé tao đã mê đọc sách. Thật ra tao không khoái vận động cho lắm, vì từ bé tao đã nhận ra tính tình người Việt thì không nên chơi những môn thể thao mang tính va chạm trực tiếp kiểu bóng đá. Mà lũ trẻ nông thôn thời đấy chỉ tụ tập chơi mổi bóng đá. Tao không chơi bóng đá thì tao có nhiều free time, có nhiều free time thì đọc sách.

Tao đọc sách 1 số lượng lớn. Tính tới thời điểm hiện tại tao 30 tuổi thì tao đọc trên dưới 1000 đầu sách đủ thể loại. Và tao thấy việc tao tiếp xúc 1 lượng lớn thông tin, kiến thức như vậy thông qua đống sách vở kia cũng chả có tác dụng gì mấy.

Tao thấy giờ giả sử bỏ hết toàn bộ kiến thức tao đọc trong 1000 cuốn sách kia ra khỏi đầu tao thì có vấn đề gì không? Câu trả lời là không. Chả vấn đề đéo gì, và cũng chả làm tao ngu đi 1 chút nào.

Vậy nên theo tao nghĩ, đọc sách thì nên đọc sách đúng chuyên ngành mình học và làm, cho đở phí. Học tâm lý thì đọc sách tâm lý học, học luật thì đọc sách luật, học ngoại ngữ thì đọc sách ngoại ngữ, học kinh tế thì đọc sách kinh tế...

Nếu đọc những cuốn sách chuyên ngành chất lượng, thì tao nghĩ 1 đời người đọc vài chục cuốn là đủ. Chả cần đéo gì nhiều.
 
Đầu mày để ở đít nên đọc mà ko ngấm. Đến truyện sex cũng có cái để mà học tập...
Thất bại từ tư tưởng nên pải clone thg bạn tao thì đã hiểu mày ở level nào ... hê hê..
 
Well, cái này nhiều nơi tranh luận rồi. Đọc sách là thu nạp kiến thức, kiến thức không thực hành sẽ bị mai một. Đọc sách chuyên ngành mà không áp dụng vào công việc cũng sẽ quên thôi. Tóm lại phải thực hành thì đọc sách mới hiệu quả, không thì chơi game cho đỡ ngu loz
 
M có cái tít trẻ trâu là đúng rồi . Đọc sách để có kiến thức áp dụng vào thực tế nó khác xem hoa thưởng phật . Đơn giản t ko nói đâu xa m cứ xem cái shark tank thôi . Mỗi thằng lên gọi vốn là một ngành nghề một kiến thức nhưng mấy ông đấy hiểu được và hỏi được về công việc của người gọi vốn thì phải đọc nhiều và tìm hiểu nhiều cỡ nào r .
 
Mày nói thế là sai rồi mỗi một loại sách nó điều có cái hay riêng và có những loại sách nó có thể bổ trợ cho chuyên ngành của mày đấy đừng quơ đũa cả nắm.
 
Dume đang luyện ielts mà nhìn post này t còn tưởng là đề task 2 =)). Như t thấy thì những câu chữ m đọc không mất đi đâu cả. Theo thời gian nó dung nhập vào tính cách m, con người m, khí chất và quan điểm sống của m, góp phần trở thành m như hiện tại. Nếu bảo bỏ 1000 quyển sách đã đọc kia ra khỏi đầu m có ảnh hưởng gì không thì t nghĩ là có, nó sẽ biến m thành một m khác chứ không phải m bây giờ.
Giá trị của sách nằm ở việc nuôi dưỡng tâm hồn và tư duy, chứ chẳng mấy ai giàu nhờ đọc sách.
 
còn phải tùy vào loại sách m đọc là gì, chứ đọc 1000 cuốn mà cứ như kiểu "đắc nhân tâm" v...v.. thì thôi =))
 
đọc mà không nghiền ngẫm thì đọc sách gì cũng vậy thôi. Đọc xong rồi quên.
 
còn phải tùy vào loại sách m đọc là gì, chứ đọc 1000 cuốn mà cứ như kiểu "đắc nhân tâm" v...v.. thì thôi =))
Ớ đắc nhân tâm cũng có ích trên 1 mặt nào đó đó. Phải bảo là đọc 1000 quyển nhưng quyển nào cũng như cô giáo Thảo thì thôi chứ =))
 
Dume đang luyện ielts mà nhìn post này t còn tưởng là đề task 2 =)). Như t thấy thì những câu chữ m đọc không mất đi đâu cả. Theo thời gian nó dung nhập vào tính cách m, con người m, khí chất và quan điểm sống của m, góp phần trở thành m như hiện tại. Nếu bảo bỏ 1000 quyển sách đã đọc kia ra khỏi đầu m có ảnh hưởng gì không thì t nghĩ là có, nó sẽ biến m thành một m khác chứ không phải m bây giờ.
Giá trị của sách nằm ở việc nuôi dưỡng tâm hồn và tư duy, chứ chẳng mấy ai giàu nhờ đọc sách.
Cảm ơn mày nhé. Thực ra tao vốn đã có năng khiếu viết lách, chứ ko phải nhờ đọc sách.
 
T thấy đọc nhiều sách chả vấn đề gì, kể cả m có đọc sách sai chuyên ngành hay đọc truyện sex đi chăng nữa nó vẫn ĐÉO vấn đề gì.

Nghìn đầu sách kia của m nếu nó ra khỏi đầu mà m bảo m không ngu đi thì t cũng ạ m. Hoặc là m đọc nhưng đéo giữ lại thông tin gì, chỉ lật từ trang đầu đến cuối và nhìn chữ, xong xuôi gấp sách lại tự hào bảo rằng t vừa đọc xong 1 cuốn sách mà nếu ai đó hỏi m tác giả là ai thì m cũng đéo nhớ.
 
tình tình người Việt liên quan lồn gì đến bóng đá tml:vozvn (22):

Thù vặt, tiểu nhân và cục súc
Nên sân phủi các anh ấy cố tình đạp cho gãy chân nhau là phổ biến vcl ra.
 
Kinh nghiệm của chính bản thân tao. Vì là kinh nghiệm của tao, nên có thể đúng với những thằng này, cũng có thể không đúng với những thằng khác.

Hồi bé tao đã mê đọc sách. Thật ra tao không khoái vận động cho lắm, vì từ bé tao đã nhận ra tính tình người Việt thì không nên chơi những môn thể thao mang tính va chạm trực tiếp kiểu bóng đá. Mà lũ trẻ nông thôn thời đấy chỉ tụ tập chơi mổi bóng đá. Tao không chơi bóng đá thì tao có nhiều free time, có nhiều free time thì đọc sách.

Tao đọc sách 1 số lượng lớn. Tính tới thời điểm hiện tại tao 30 tuổi thì tao đọc trên dưới 1000 đầu sách đủ thể loại. Và tao thấy việc tao tiếp xúc 1 lượng lớn thông tin, kiến thức như vậy thông qua đống sách vở kia cũng chả có tác dụng gì mấy.

Tao thấy giờ giả sử bỏ hết toàn bộ kiến thức tao đọc trong 1000 cuốn sách kia ra khỏi đầu tao thì có vấn đề gì không? Câu trả lời là không. Chả vấn đề đéo gì, và cũng chả làm tao ngu đi 1 chút nào.

Vậy nên theo tao nghĩ, đọc sách thì nên đọc sách đúng chuyên ngành mình học và làm, cho đở phí. Học tâm lý thì đọc sách tâm lý học, học luật thì đọc sách luật, học ngoại ngữ thì đọc sách ngoại ngữ, học kinh tế thì đọc sách kinh tế...

Nếu đọc những cuốn sách chuyên ngành chất lượng, thì tao nghĩ 1 đời người đọc vài chục cuốn là đủ. Chả cần đéo gì nhiều.
Chú nói chuẩn đấy
 
Nói thế thì mấy thằng cha như Bill Gates, Warrent Buffet ngày nào cũng làm việc vô bổ à. Chủ yếu là do trình độ người đọc thôi.
 
mang tiếng đọc cả ngàn đầu sách mà kết luận như mày chứng tỏ việc mày đọc sách chỉ để chứng minh cho người khác thấy mày là người có chữ, nói trắng ra là để làm màu thôi, có 2 khả năng 1 là mày đọc sách vô bổ, 2 là mày là loại học trước quên sau nên mới thấy như vậy. Nên vắt tay lên trán suy ngẫm lại đi.
 
Bố ông tướng định nâng bi trá hình...mày có bí kíp hay khẩu quyết gì truyền cho ae tu luyện nào.
 
Kinh nghiệm của chính bản thân tao. Vì là kinh nghiệm của tao, nên có thể đúng với những thằng này, cũng có thể không đúng với những thằng khác.

Hồi bé tao đã mê đọc sách. Thật ra tao không khoái vận động cho lắm, vì từ bé tao đã nhận ra tính tình người Việt thì không nên chơi những môn thể thao mang tính va chạm trực tiếp kiểu bóng đá. Mà lũ trẻ nông thôn thời đấy chỉ tụ tập chơi mổi bóng đá. Tao không chơi bóng đá thì tao có nhiều free time, có nhiều free time thì đọc sách.

Tao đọc sách 1 số lượng lớn. Tính tới thời điểm hiện tại tao 30 tuổi thì tao đọc trên dưới 1000 đầu sách đủ thể loại. Và tao thấy việc tao tiếp xúc 1 lượng lớn thông tin, kiến thức như vậy thông qua đống sách vở kia cũng chả có tác dụng gì mấy.

Tao thấy giờ giả sử bỏ hết toàn bộ kiến thức tao đọc trong 1000 cuốn sách kia ra khỏi đầu tao thì có vấn đề gì không? Câu trả lời là không. Chả vấn đề đéo gì, và cũng chả làm tao ngu đi 1 chút nào.

Vậy nên theo tao nghĩ, đọc sách thì nên đọc sách đúng chuyên ngành mình học và làm, cho đở phí. Học tâm lý thì đọc sách tâm lý học, học luật thì đọc sách luật, học ngoại ngữ thì đọc sách ngoại ngữ, học kinh tế thì đọc sách kinh tế...

Nếu đọc những cuốn sách chuyên ngành chất lượng, thì tao nghĩ 1 đời người đọc vài chục cuốn là đủ. Chả cần đéo gì nhiều.
Mày đọc Xuân tóc đỏ à
 
Kinh nghiệm của chính bản thân tao. Vì là kinh nghiệm của tao, nên có thể đúng với những thằng này, cũng có thể không đúng với những thằng khác.

Hồi bé tao đã mê đọc sách. Thật ra tao không khoái vận động cho lắm, vì từ bé tao đã nhận ra tính tình người Việt thì không nên chơi những môn thể thao mang tính va chạm trực tiếp kiểu bóng đá. Mà lũ trẻ nông thôn thời đấy chỉ tụ tập chơi mổi bóng đá. Tao không chơi bóng đá thì tao có nhiều free time, có nhiều free time thì đọc sách.

Tao đọc sách 1 số lượng lớn. Tính tới thời điểm hiện tại tao 30 tuổi thì tao đọc trên dưới 1000 đầu sách đủ thể loại. Và tao thấy việc tao tiếp xúc 1 lượng lớn thông tin, kiến thức như vậy thông qua đống sách vở kia cũng chả có tác dụng gì mấy.

Tao thấy giờ giả sử bỏ hết toàn bộ kiến thức tao đọc trong 1000 cuốn sách kia ra khỏi đầu tao thì có vấn đề gì không? Câu trả lời là không. Chả vấn đề đéo gì, và cũng chả làm tao ngu đi 1 chút nào.

Vậy nên theo tao nghĩ, đọc sách thì nên đọc sách đúng chuyên ngành mình học và làm, cho đở phí. Học tâm lý thì đọc sách tâm lý học, học luật thì đọc sách luật, học ngoại ngữ thì đọc sách ngoại ngữ, học kinh tế thì đọc sách kinh tế...

Nếu đọc những cuốn sách chuyên ngành chất lượng, thì tao nghĩ 1 đời người đọc vài chục cuốn là đủ. Chả cần đéo gì nhiều.
Thời đại thừa thông tin, bộ lọc quan trọng, sách cũng như thức ăn, ăn ít chất lượng khỏe hơn là ăn cho đẫy mà chết. Đọc sách cũng thế, đọc lắm mất mẹ phương hướng hại não mà chết.
Tủ sách hồi câp 3 tao có 500 cuốn sách tham khảo, ôn thi đh kiểu đéo gì thi vừa điểm đậu, sau tao sợ số sách đó làm hại thằng em tao, sau tao cho hết sạch, để lại đúng 6 cuốn cho thằng em ôn thi đh, cuối cùng nó thì 3 môn 27 điểm.
Sách cũng như hàng hóa, bị marketing để tiêu thụ. Đéo cẩn thận là ăn lìn
 

Có thể bạn quan tâm

Top