Đức thắng Pháp và Anh nhờ Ma Tuý Đá

Năm 1937, một dược sĩ người Đức tên là Fritz Hauschild đã tổng hợp một hợp chất mới cho công ty dược phẩm Temmler.

Năm sau, Temmler tung ra thị trường loại thuốc này dưới tên gọi Pervitin. Thuốc này là methamphetamine (ma túy đá) và được bán không cần đơn tại các hiệu thuốc trên khắp nước Đức. Các biển quảng cáo rầm rộ quảng bá nó ở thủ đô.

Loại thuốc này được bán cho các bà nội trợ. Sinh viên dùng nó để học bài suốt đêm. Chẳng mấy chốc, nó đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống hàng ngày của người Đức.

Quân đội cũng nhận thấy điều này. Otto Ranke, giám đốc Viện Sinh lý học Tổng quát và Quốc phòng tại Học viện Y khoa Quân sự Berlin, đã thử nghiệm Pervitin trên chín mươi sinh viên đại học và kết luận rằng nó có thể mang tính quyết định trong chiến tranh.

Thuốc này loại bỏ nhu cầu ngủ, ức chế cơn đói, giảm độ nhạy cảm với đau đớn, và tạo ra trạng thái tự tin và hưng phấn có thể giúp người lính vượt qua những điều kiện mà nếu không có nó sẽ khiến họ gục ngã. Trong một hình thức chiến tranh phụ thuộc vào tốc độ, yếu tố bất ngờ và sự di chuyển liên tục, khả năng duy trì hoạt động của binh lính mà không cần nghỉ ngơi là một lợi thế
to lớn.

Từ tháng 4 đến tháng 7 năm 1940, binh lính Đức đã nhận được hơn 35 triệu viên methamphetamine. Chúng được đóng gói thành từng cuộn 30 viên, được trộn vào các thanh sôcôla gọi là Panzerschokolade dành cho kíp lái xe tăng và Fliegerschokolade dành cho phi công, và được đưa vào khẩu phần ăn tiêu chuẩn của quân đội.

Trong cuộc xâm lược Pháp, Tướng Heinz Guderian đã ra lệnh trực tiếp cho các chỉ huy xe tăng phải tiến lên không ngừng nghỉ. “Tôi yêu cầu các anh phải thức trắng ít nhất ba đêm nếu cần thiết.”

Binh lính của ông đã tuân lệnh, lái
xe xuyên qua vùng Ardennes suốt ngày đêm. Quân Pháp và Anh đã bố trí lực lượng của họ với dự đoán về tốc độ tiến quân thông thường. Nhưng tốc độ di chuyển của đoàn quân Đức quá nhanh đã khiến họ hoàn toàn choáng váng.

Churchill sau đó đã viết rằng việc các phương tiện bọc thép tràn ngập vùng nông thôn Pháp là một trong những điều bất ngờ lớn nhất trong cuộc đời ông.
Nhà sử học y khoa Peter Steinkamp đã nói thẳng thừng: “Chiến tranh chớp nhoáng được dẫn dắt bởi ma túy đá.”

• (Phan Thế Nghĩa lược dịch từ
Historic Bytes).
 
Mày có chắc đó đéo phải là sự bôi nhọ của đám Anh Lợn, Phú Đĩ, Mẽo vằn, Do Thái dành cho quắc chưởng nhà tao ko?
Cũng giống như quắc chưởng nhà tao thương xót tụi Do Thái đéo có nhà để ở, bị cả châu Âu chèn ép, thậm chí giết chết nên đã xây cả đống ngôi nhà tình thương cho tụi nó ở tạm. Thế đéo nào sau này tụi Do Thái lại bảo đó là Gas Chamber :too_sad:
 
Mày có chắc đó đéo phải là sự bôi nhọ của đám Anh Lợn, Phú Đĩ, Mẽo vằn, Do Thái dành cho quắc chưởng nhà tao ko?
Cũng giống như quắc chưởng nhà tao thương xót tụi Do Thái đéo có nhà để ở, bị cả châu Âu chèn ép, thậm chí giết chết nên đã xây cả đống ngôi nhà tình thương cho tụi nó ở tạm. Thế đéo nào sau này tụi Do Thái lại bảo đó là Gas Chamber :too_sad:
Nghe nói sắp tái bản mein kampf đó.
Bro làm dự án dịch đi rồi post lên đây.
HH 888

Năm 1937, một dược sĩ người Đức tên là Fritz Hauschild đã tổng hợp một hợp chất mới cho công ty dược phẩm Temmler.

Năm sau, Temmler tung ra thị trường loại thuốc này dưới tên gọi Pervitin. Thuốc này là methamphetamine (ma túy đá) và được bán không cần đơn tại các hiệu thuốc trên khắp nước Đức. Các biển quảng cáo rầm rộ quảng bá nó ở thủ đô.

Loại thuốc này được bán cho các bà nội trợ. Sinh viên dùng nó để học bài suốt đêm. Chẳng mấy chốc, nó đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống hàng ngày của người Đức.

Quân đội cũng nhận thấy điều này. Otto Ranke, giám đốc Viện Sinh lý học Tổng quát và Quốc phòng tại Học viện Y khoa Quân sự Berlin, đã thử nghiệm Pervitin trên chín mươi sinh viên đại học và kết luận rằng nó có thể mang tính quyết định trong chiến tranh.

Thuốc này loại bỏ nhu cầu ngủ, ức chế cơn đói, giảm độ nhạy cảm với đau đớn, và tạo ra trạng thái tự tin và hưng phấn có thể giúp người lính vượt qua những điều kiện mà nếu không có nó sẽ khiến họ gục ngã. Trong một hình thức chiến tranh phụ thuộc vào tốc độ, yếu tố bất ngờ và sự di chuyển liên tục, khả năng duy trì hoạt động của binh lính mà không cần nghỉ ngơi là một lợi thế
to lớn.

Từ tháng 4 đến tháng 7 năm 1940, binh lính Đức đã nhận được hơn 35 triệu viên methamphetamine. Chúng được đóng gói thành từng cuộn 30 viên, được trộn vào các thanh sôcôla gọi là Panzerschokolade dành cho kíp lái xe tăng và Fliegerschokolade dành cho phi công, và được đưa vào khẩu phần ăn tiêu chuẩn của quân đội.

Trong cuộc xâm lược Pháp, Tướng Heinz Guderian đã ra lệnh trực tiếp cho các chỉ huy xe tăng phải tiến lên không ngừng nghỉ. “Tôi yêu cầu các anh phải thức trắng ít nhất ba đêm nếu cần thiết.”

Binh lính của ông đã tuân lệnh, lái
xe xuyên qua vùng Ardennes suốt ngày đêm. Quân Pháp và Anh đã bố trí lực lượng của họ với dự đoán về tốc độ tiến quân thông thường. Nhưng tốc độ di chuyển của đoàn quân Đức quá nhanh đã khiến họ hoàn toàn choáng váng.

Churchill sau đó đã viết rằng việc các phương tiện bọc thép tràn ngập vùng nông thôn Pháp là một trong những điều bất ngờ lớn nhất trong cuộc đời ông.
Nhà sử học y khoa Peter Steinkamp đã nói thẳng thừng: “Chiến tranh chớp nhoáng được dẫn dắt bởi ma túy đá.”

• (Phan Thế Nghĩa lược dịch từ
Historic Bytes).
Thằng làm cùng t nó còn tự mix đá với cái j đó rồi nhỏ vào mắt. Căng vl
 

Có thể bạn quan tâm

Top