“Đường lệ chi hoa, thiên kì phiên nhi. Khởi bất nhĩ ti, thất thị viễn nhi-Vị chi tư dã, phù hà viễn chi hữu.”

Dơi Nguyễn

Địt xong chạy
Dịch. – “Những đoá hoa trên cây đường lệ, nghiêng ngả, lung lay. Tôi há chẳng nhớ em
sao? Ngặt nỗi tôi ở xa quá (không tới được)”[122]. Khổng tử đọc bốn câu đó và bảo: “Như vậy
là chưa thật là tưởng nhớ, (nếu thật là tưởng nhớ) thì có ngại gì xa?”
 
Khổng Tử thật biết đọc thơ đàm luận. Như Lương Sơn Bá nhớ thương Chúc Anh Đài ho ra máu, lết ra cổng còn đéo nổi thì đường xa làm méo gì đi được.
 
Xe ngựa nhảy cồng cồng, trèo đèo lội suối đi cả tháng mới tới nơi, Ho lao như Sơn Bá chắc bỏ xác dọc đường, nếu thật vì đi gặp Anh Đài mà chết dọc đường, người đời sau sẽ nói: Sơn Bá ca mê LOL mà chết.
 
Xe ngựa nhảy cồng cồng, trèo đèo lội suối đi cả tháng mới tới nơi, Ho lao như Sơn Bá chắc bỏ xác dọc đường, nếu thật vì đi gặp Anh Đài mà chết dọc đường, người đời sau sẽ nói: Sơn Bá ca mê LOL mà chết.
vậy vẫn chưa nhớ nhung lắm
 

Có thể bạn quan tâm

Top