Dơi Nguyễn
Địt xong chạy
Dịch. – “Những đoá hoa trên cây đường lệ, nghiêng ngả, lung lay. Tôi há chẳng nhớ em
sao? Ngặt nỗi tôi ở xa quá (không tới được)”[122]. Khổng tử đọc bốn câu đó và bảo: “Như vậy
là chưa thật là tưởng nhớ, (nếu thật là tưởng nhớ) thì có ngại gì xa?”
sao? Ngặt nỗi tôi ở xa quá (không tới được)”[122]. Khổng tử đọc bốn câu đó và bảo: “Như vậy
là chưa thật là tưởng nhớ, (nếu thật là tưởng nhớ) thì có ngại gì xa?”