Buổi sáng hôm ấy, trời Đo Đo bảng lảng một màn sương muối dày đặc, cái lạnh cuối đông như muốn khía vào da thịt con người những vết cắt ngọt lịm. Bóng dáng Ngạn trải dài theo con đường mòn đất đỏ bazan. Hành lý của gã chẳng có gì ngoài cây đàn guitar cũ kỹ, vài bộ quần áo bạc màu sương gió và một trái tim in hằn những vết thương.
Gã không trách Hà Lan chỉ là em cần nhiều hơn ở Gã. Còn gã khi đó chẳng có gì ngoài cây đàn guitar và những bản tình ca buồn. Gã muốn trốn chạy, không chỉ trốn chạy đôi mắt biếc của Hà Lan, đôi mắt đã giam cầm linh hồn gã trong tình yêu đơn phương. Gã còn đang...