T bỏ gần cả HK1 để chơi bời, đàn đúm. Đến lúc sắp thi hết HK1 rồi, t nhìn cái gì cũng mang máng nhưng chả nhớ gì hết. Đến bh t chỉ biết trách bản thân mình, chỉ còn hơn nửa năm tới là t sắp thi đh rồi. T bắt đầu thấy tim bị bóp nghẹt khi nhớ đên hồi C2 của t cũng với thái độ quá chủ quan mà tạch C3 mà phải vào GDTX. Hình ảnh bà giáo cầm tờ giấy nêu tên tao ko khác gì cái án tử đối với một đứa cấp 2, t sẽ chẳng thể nào quên được khoảnh khắc gục đầu xuống bàn mà ứa nước mắt khi t mất hết tất cả và lòng tự trọng của t bị đánh sập hoàn toàn. Nên thôi, vì lấy lại danh dự cho bản thân t hồi cấp 2, t phải đấu tranh với để đến được với con đường Đh phía trước đây.