Giờ t mới hiểu thế nào là tận cùng của tuyệt vọng

Khỏi thi Đh, học web 1 năm rồi đi làm. Lương 11, 6 tháng nhảy CTY lương 15. Học lúng túng, mệt.
 
Khỏi thi Đh, học web 1 năm rồi đi làm. Lương 11, 6 tháng nhảy CTY lương 15. Học lúng túng, mệt.
Tư duy thằng này tốt này. Học lập trình ở trung tâm ngoài vừa rẻ vừa có nhiều thời gian vọc vạch. Quan trọng là nó sẽ ok với những thằng thích công nghệ. Làm lập trình chịu tìm tòi học hỏi nếu làm cty thì đừng ngại nhảy việc, làm đến khi nào thấy nhàm chán thì nhảy. Mỗi lần nhảy offer lương cao hơn vài chục %. Học hết c3 thì theo đường này sẽ ok hơn thằng học đại học cùng ngành lập trình
 
Bà nội thuoeng tao nhất mất, gia đình lục đục kéo nhau ra toà, ng yêu ctay vì yêu xa, nợ vì dại đâm vào đa cấp. 2012 2013. Tuyệt vọng vô cùng cực
 
địt mẹ tưởng trời sập, hóa ra thằng ranh con 2k4 sợ trượt đại học.

Bố mày có bằng thạc sĩ còn đi chạy grab đây, tận cùng tuyệt vọng cái Lồn ấy =))
 
Học gdtx thì thi thế éo nào đc đại học. Dù thi đại học mấy trường cùi cùi bây giờ dễ vcl.
Yên tâm chú e, éo phải học làm gì vì éo đỗ đc đâu
 
T bỏ gần cả HK1 để chơi bời, đàn đúm. Đến lúc sắp thi hết HK1 rồi, t nhìn cái gì cũng mang máng nhưng chả nhớ gì hết. Đến bh t chỉ biết trách bản thân mình, chỉ còn hơn nửa năm tới là t sắp thi đh rồi. T bắt đầu thấy tim bị bóp nghẹt khi nhớ đên hồi C2 của t cũng với thái độ quá chủ quan mà tạch C3 mà phải vào GDTX. Hình ảnh bà giáo cầm tờ giấy nêu tên tao ko khác gì cái án tử đối với một đứa cấp 2, t sẽ chẳng thể nào quên được khoảnh khắc gục đầu xuống bàn mà ứa nước mắt khi t mất hết tất cả và lòng tự trọng của t bị đánh sập hoàn toàn. Nên thôi, vì lấy lại danh dự cho bản thân t hồi cấp 2, t phải đấu tranh với để đến được với con đường Đh phía trước đây.
cháu sống chật đất vl
 
T bỏ gần cả HK1 để chơi bời, đàn đúm. Đến lúc sắp thi hết HK1 rồi, t nhìn cái gì cũng mang máng nhưng chả nhớ gì hết. Đến bh t chỉ biết trách bản thân mình, chỉ còn hơn nửa năm tới là t sắp thi đh rồi. T bắt đầu thấy tim bị bóp nghẹt khi nhớ đên hồi C2 của t cũng với thái độ quá chủ quan mà tạch C3 mà phải vào GDTX. Hình ảnh bà giáo cầm tờ giấy nêu tên tao ko khác gì cái án tử đối với một đứa cấp 2, t sẽ chẳng thể nào quên được khoảnh khắc gục đầu xuống bàn mà ứa nước mắt khi t mất hết tất cả và lòng tự trọng của t bị đánh sập hoàn toàn. Nên thôi, vì lấy lại danh dự cho bản thân t hồi cấp 2, t phải đấu tranh với để đến được với con đường Đh phía trước đây.
giờ mới thấy mấy cái lò luyện thi nó ích lợi vl, xưa tao vào lò luyện nó ôn cho 2 tháng thi đỗ hết mẹ cả 3 trường đh =))
 
Mới có c3 thôi mà. sau này còn nhiều cái phải trải qua lắm. Gớm mới thế này đã là gì. Xác định không học đc nữa thì đi học nghề.
T ngày xưa cũng như mày. Mải chơi ko học. Giờ có những thằng bạn t tiền nó tính tiền tỷ mình vẫn tiền triệu. Xác định học hành đc tử tế là cái tốt. Nhưng ko cố đc thì chấp nhận thôi. Không kiếm tiền bằng cái đầu đc thì bằng tay chân thiếu gì cách.
 
T bỏ gần cả HK1 để chơi bời, đàn đúm. Đến lúc sắp thi hết HK1 rồi, t nhìn cái gì cũng mang máng nhưng chả nhớ gì hết. Đến bh t chỉ biết trách bản thân mình, chỉ còn hơn nửa năm tới là t sắp thi đh rồi. T bắt đầu thấy tim bị bóp nghẹt khi nhớ đên hồi C2 của t cũng với thái độ quá chủ quan mà tạch C3 mà phải vào GDTX. Hình ảnh bà giáo cầm tờ giấy nêu tên tao ko khác gì cái án tử đối với một đứa cấp 2, t sẽ chẳng thể nào quên được khoảnh khắc gục đầu xuống bàn mà ứa nước mắt khi t mất hết tất cả và lòng tự trọng của t bị đánh sập hoàn toàn. Nên thôi, vì lấy lại danh dự cho bản thân t hồi cấp 2, t phải đấu tranh với để đến được với con đường Đh phía trước đây.
Tao tưởng chơi gái rách bao sợ bị si da. Nghĩ ôn lại 1 năm thôi chứ có sao méo đâu
 
T bỏ gần cả HK1 để chơi bời, đàn đúm. Đến lúc sắp thi hết HK1 rồi, t nhìn cái gì cũng mang máng nhưng chả nhớ gì hết. Đến bh t chỉ biết trách bản thân mình, chỉ còn hơn nửa năm tới là t sắp thi đh rồi. T bắt đầu thấy tim bị bóp nghẹt khi nhớ đên hồi C2 của t cũng với thái độ quá chủ quan mà tạch C3 mà phải vào GDTX. Hình ảnh bà giáo cầm tờ giấy nêu tên tao ko khác gì cái án tử đối với một đứa cấp 2, t sẽ chẳng thể nào quên được khoảnh khắc gục đầu xuống bàn mà ứa nước mắt khi t mất hết tất cả và lòng tự trọng của t bị đánh sập hoàn toàn. Nên thôi, vì lấy lại danh dự cho bản thân t hồi cấp 2, t phải đấu tranh với để đến được với con đường Đh phía trước đây.
Không có tiền đi học đâu em. Đi làm cn cho nó nhanh
 

Có thể bạn quan tâm

Top