Không tên1
Đàn iem Duy Mạnh
Nước Mỹ tránh được điều đó nhờ không thần thánh hóa lãnh đạo. Trong tư duy chính trị Mỹ, tổng thống trước hết cũng chỉ là một con người, có đúng có sai, và chỉ là người được dân ủy quyền tạm thời. Vì vậy, Mỹ không lấy giá trị sống hay tư tưởng của bất kỳ lãnh đạo nào để áp đặt lên các thế hệ sau.Thời thế thay đổi, tre già thì măng mọc. Khi một cá nhân hay một quốc gia tin rằng không ai vượt được mình, thì chính lúc đó họ đã tự nhốt người khác — và cả chính mình — trong một “nhà tù tư tưởng”.
Người ngồi vào chiếc ghế quyền lực cao nhất không phải để được tôn thờ, mà để tạo ra lợi ích thực tế cho quốc gia: nguồn lực, tài nguyên, vị thế và sức mạnh lâu dài cho nước Mỹ. Chính vì thế, dù là tổng thống Dân chủ hay Cộng hòa, lịch sử đều ghi nhận rằng mỗi nhiệm kỳ đều để lại dấu ấn — dù lớn hay nhỏ — trong việc củng cố sức mạnh tổng thể của Mỹ.
Chiến tranh – công cụ tàn khốc nhưng được Mỹ khai thác để phát triển nước Mỹ hiệu quả
Không thể phủ nhận rằng phần lớn các bước nhảy vọt của Mỹ gắn liền với chiến tranh:
- Thế chiến I: Mỹ xây dựng nền công nghiệp sản xuất quy mô lớn, đặt nền móng cho nền kinh tế tiêu dùng hiện đại và vị thế cường quốc tài chính toàn cầu.
- Thế chiến II: Mỹ mở rộng mạng lưới căn cứ quân sự toàn cầu, rút ra bài học chiến lược sâu sắc từ chiến tranh Thái Bình Dương, đặc biệt là mối đe dọa từ các cường quốc biển.
- Chiến tranh Lạnh: Mỹ sử dụng các cuộc chiến ủy nhiệm để bào mòn đối thủ, tránh đối đầu trực tiếp nhưng vẫn làm suy kiệt Liên Xô về kinh tế, công nghệ và tinh thần.
Riêng Chiến tranh Việt Nam, dù là một thất bại quân sự – chính trị đối với Mỹ, nhưng nó lại giúp Washington hiểu rõ giới hạn của sức mạnh quân sự truyền thống, từ đó điều chỉnh chiến lược toàn cầu, chuyển sang ưu tiên kinh tế, công nghệ, tài chính và liên minh — Ở chiều ngược lại, Liên Xô bước vào giai đoạn bị dàn trải nguồn lực nghiêm trọng, từ việc hậu thuẫn các phong trào cách mạng, nổi dậy, duy trì ảnh hưởng, nuôi sống cho các chế độ độc tài tại Đông Âu, Trung Đông, châu Phi và châu Á, cùng với gánh nặng viện trợ quân sự khổng lồ cho các cuộc chiến tranh ủy nhiệm như tại Việt Nam, đã tạo nên áp lực tài chính và chiến lược ngày càng lớn, và cũng chính nhờ những cuộc chiến đó đã kéo liên xô ra xa khỏi ảnh hưởng khu vực Tây á và Trung đông, cơ hội tuyệt vời "ngàn năm có một" để nhà nước Israel non trẻ được ra đời bên cạnh những đất nước thù địch mạnh mẽ lúc bấy giờ, sau cuộc Chiến tranh sáu ngày - còn gọi là Chiến tranh Ả Rập-Israel, Israel gần như đã hủy diệt toàn bộ nguồn lực quân sự khổng lồ của các nước đối địch thiện chiến như Ai cập, Lybia, Yemen, Oman, Leban, Syria, Iraq, Jordan,... khi mà Liên xô còn đang sa lầy trong cuộc chiến tranh Vietnam và tham vọng cạnh tranh ảnh hưởng với Đồng minh Trung quốc , và việc tài trợ nguồn lực khổng lồ cho bắc việt đã khiến Liên xô thất bại thảm hại trong cuộc chiến tiêu hao kinh khủng ở Afghanistan, những yếu tố cuối cùng đã khiến Liên Xô sụp đổ năm 1989, và đó là hệ quả rất yếu chứ ko đến nhờ sự may mắn nào cả, con cờ đã đặt xuống thì ko thể nhắc lên được và con cờ khiến liên xô bị dồn vô góc chính là thứ chủ nghĩa bị nguyền rủa tai hại của mình khi xây nên những nhà độc tài tàn bạo ở đông âu, châu phi, cho đến châu á,..xây nên những bước tường giam cầm, một nhà tù khổng lồ, nuôi dưỡng những cỗ máy chiến tranh khổng lồ, tàn bạo và khát máu, cuộc chiến tranh ủy nhiệm tại Vietnam, cuộc xâm lược trực tiếp của Liên xô tại Afghanistan, những cuộc chạy đua vũ trang tiêu tốn hàng khối tiền khổng lồ dẫn đến kiệt quệ về tài chính,... đó đều là những nước cờ chết khi đã đặt xuống. Liên Xô sụp đổ vì chính những lựa chọn chiến lược sai lầm nối tiếp những sai lầm của mình. Và khi những “con cờ chết” đã được đặt xuống, thì sẽ không còn đường rút lui.
Putin, Ukraine và “cái bẫy hoàn hảo của thế kỷ XXI”
Nhiệm kỳ của Tổng thống Joe Biden thường bị xem là yếu kém vì hình ảnh một nhà lãnh đạo già nua,lẩm cẩm. Nhưng chính sự đánh giá thấp đó đã khiến Nga phạm sai lầm chiến lược nghiêm trọng nhất kể từ khi Liên Xô tan rã: xâm lược đất nước Ukraine.
Putin — một cựu đặc vụ KGB — có giỏi không? - Có, thậm chí rất giỏi nhưng là người rất giỏi trong đấu đá quyền lực nội bộ, nhưng lại mắc kẹt trong tư duy Chiến tranh Lạnh khi bước vào thế kỷ XXI. Ông ta đánh giá thấp:
- Sức kháng cự của xã hội Ukraine
- Chiến tranh đô thị hiện đại
- Hệ thống hậu cần yếu kém của quân đội Nga do sự chuyên quyền áp đặt mệnh lệnh từ trên xuống của các tướng lĩnh quân đội như thời Liên xô, khai báo gian dối nhằm lấy lòng cấp trên và nạn tham nhũng tràn lan trong hệ thống quân đội
- Và đặc biệt là sức mạnh trừng phạt tài chính – công nghệ của phương Tây
Sai lầm chí mạng của Putin: Wagner và Syria
Việc ám sát để loại bỏ Prigozhin — thủ lĩnh Wagner thân cận nhất của mình — cho thấy nỗi sợ quyền lực hơn là tầm nhìn chiến lược. Wagner không chỉ là lực lượng quân sự thiện chiến, mà còn là công cụ ảnh hưởng địa – chính trị của Nga tại châu Phi và Trung Đông.
Khi Wagner suy yếu vì mất thủ lĩnh và bị thay thế bằng tay chân thân cận của Putin, nước Nga mất đi khả năng duy trì ảnh hưởng ở Syria, Iraq. Quân đội chính quy Nga thiếu động lực, thiếu tinh thần chiến đấu, không thể thay thế lực lượng đánh thuê thiện chiến có nhiều năm kinh nghiệm tại Trung đông trong việc bảo vệ cho chế độ Bashar Assad. Việc rút quân của quân đội Nga khỏi Syria là dấu hiệu rõ ràng cho thấy sự có mặt hiệu quả của Wagner và dấu hiệu của một đế quốc đang co cụm.
Biden – Trump cặp đôi hoàn hảo – và chiếc bẫy với Trung Quốc
Trớ trêu thay, nhiệm kỳ Biden lại vô tình (hoặc hữu ý) mở đường cho cơ hội chính trị của Donald Trump. Trong lúc Trung Quốc gia tăng áp lực với Đài Loan và khu vực châu Á- Thái Bình Dương, Mỹ đã nới lỏng rào cản tái vũ trang của Nhật Bản, tháo xích con hổ ngủ đông quá lâu, cho phép Tokyo chuyển sang học thuyết “phòng vệ chủ động”, gia tăng đóng tàu chiến và hiện đại hóa vũ khí,...
Điều này đẩy Trung Quốc vào thế tiến thoái lưỡng nan:
- Không chạy đua vũ trang → mất ưu thế chiến lược
- Chạy đua → buộc phải duy trì nền sản xuất khổng lồ, nguy cơ lặp lại vết xe đổ của Liên Xô: tăng trưởng bằng mọi giá, nợ chồng nợ
Vì sao nước Mỹ 🇺🇸 vĩ đại?
Điều khiến nước Mỹ khác biệt không nằm ở việc ai làm tổng thống, mà ở mục tiêu bất biến của hệ thống:
"Phụng sự lợi ích quốc gia Mỹ, thu về nguồn lực, tài nguyên, vị thế và sức mạnh cho nước Mỹ."
Dù là Dân chủ hay Cộng hòa, cuối cùng mọi quyết sách đều xoay quanh lợi ích Mỹ. Chính sự thực dụng, lạnh lùng và nhất quán đó khiến Mỹ trở thành quốc gia, khiến các quốc gia độc tài điều sợ hãi,
Trên là bài luận của tml @Không tên1 cảm ơn xamer đã quan tâm bài viết,Nước Mỹ giống như một con đại bàng.
Nó sinh ra để bay trên bầu trời rộng lớn, tự do vẫy vùng giữa những tầng không gian cao nhất. Theo thời gian, đại bàng cũng già đi: chiếc mỏ mòn, móng vuốt cùn, đôi cánh nặng nề bởi năm tháng và vết thương. Nhưng điều làm nên sự khác biệt không phải là việc nó từng suy yếu, mà là khả năng tự tái sinh.
Khi đến ngưỡng giới hạn, đại bàng buộc phải bẻ gãy chiếc mỏ cũ, loại bỏ những móng vuốt đã cùn để mọc lại cái mới — đau đớn, chậm chạp, nhưng cần thiết. Nước Mỹ cũng vậy. Sẽ có những giai đoạn bất đồng, chia rẽ và lục đục nội bộ, nhưng chính những xung đột đó buộc nước Mỹ phải tự điều chỉnh, tự loại bỏ những gì đã lỗi thời.
Và khi quá trình đó hoàn tất, nước Mỹ không trở lại như cũ — mà trở lại mạnh mẽ hơn, sắc bén hơn và nguy hiểm hơn. Bởi bản chất của nước Mỹ không nằm ở sự hoàn hảo, mà nằm ở khả năng tự sửa sai để tiếp tục bay cao. Thứ không bao giờ thay đổi được chính là nước Mỹ cuối cùng vẫn là nước Mỹ,
----
-----
Nước Mỹ không phải một nền dân chủ và đó là điều tốt đẹp
Xem Nước Mỹ không phải một nền dân chủ và đó là điều tốt đẹp lưu trữ tại zPic.io
Sửa lần cuối: