Có Video [Góc nhìn của một người Hàn Quốc] Vì sao Việt Nam khó trở thành một quốc gia phát triển hơn

sauna

Súng hết đạn
South-Korea
Tiêu đề có thể hơi gây tranh cãi, nhưng điều tôi muốn nói rất đơn giản. Theo tôi, để Việt Nam phát triển hơn nữa, điều cần thiết không chỉ là công nghệ hay nguồn vốn, mà còn là một hệ thống chính trị trong đó ý chí của người dân được phản ánh trực tiếp hơn.


Nhìn vào bảng dưới đây, có thể thấy cách lựa chọn các chức vụ quan trọng ở Việt Nam. Dù có bầu cử đại biểu Quốc hội, nhưng danh sách ứng cử viên bị giới hạn; còn các chức vụ hành chính quan trọng như chủ tịch tỉnh, thành phố hay những người đứng đầu chính quyền địa phương thì người dân không trực tiếp bầu chọn. Nói cách khác, phần lớn quyền lực lập pháp và hành pháp quan trọng của quốc gia được hình thành thông qua cơ chế bổ nhiệm hoặc phê duyệt, thay vì thông qua sự lựa chọn trực tiếp của người dân.


Tại sao điều này lại quan trọng? Câu trả lời rất đơn giản. Bầu cử trực tiếp là cơ chế mạnh mẽ nhất để buộc các chính trị gia phải chịu trách nhiệm trước người dân. Khi một chính trị gia có được vị trí của mình nhờ lá phiếu của cử tri, họ buộc phải quan tâm đến kỳ bầu cử tiếp theo. Nếu nền kinh tế đi xuống hoặc chất lượng quản lý yếu kém, họ sẽ bị chỉ trích. Nếu phớt lờ mong muốn của người dân, họ có thể mất phiếu. Vì vậy, họ phải liên tục quan tâm đến đời sống và dư luận của người dân.


Ngược lại, khi các vị trí quan trọng được quyết định chủ yếu thông qua bổ nhiệm hoặc quy trình phê duyệt hạn chế, hướng chịu trách nhiệm cũng có thể thay đổi. Các chính trị gia và quan chức hành chính có xu hướng coi trọng sự đánh giá của tổ chức bổ nhiệm hoặc phê duyệt họ hơn là ý kiến của người dân. Trong một cơ chế như vậy, sự bất mãn của người dân khó được chuyển hóa thành thay đổi chính sách; những chính sách chưa hợp lý cũng có thể tồn tại trong thời gian dài hơn. Đồng thời, khi thiếu sự cạnh tranh, động lực đổi mới chính sách và cải cách hành chính cũng có thể giảm đi.


Có một điều nữa mà tôi cảm nhận được khi tham gia cộng đồng này. Tôi thấy rất nhiều người Việt chỉ trích các chính sách của chính phủ hoặc những vấn đề trong xã hội. Điều đó cho thấy không phải họ thiếu ý thức về vấn đề. Ngược lại, không ít người nhận thức rất rõ điều gì đang chưa ổn. Tuy nhiên, tôi cũng thường xuyên cảm nhận được tâm lý như: “Dù sao cũng chẳng thay đổi được gì” hoặc “Lên tiếng chỉ chuốc lấy rắc rối cho bản thân.” Khi người dân không còn kỳ vọng rằng những vấn đề đó có thể được thay đổi thông qua thể chế, thì sự chỉ trích thường chỉ dừng lại ở lời nói, rồi cuối cùng chuyển thành sự bất lực và cam chịu.


Vai trò quan trọng của một chế độ bầu cử không chỉ là lựa chọn người lãnh đạo. Nó còn giúp người dân tin rằng “lá phiếu của mình thực sự có thể tạo ra sự thay đổi.” Khi bầu cử trực tiếp được mở rộng, người dân sẽ có kỳ vọng rằng ý kiến của mình có thể tác động đến chính trị, còn các chính trị gia sẽ phải cạnh tranh để giành được sự ủng hộ của cử tri. Ngược lại, khi con đường để người dân lựa chọn hoặc thay thế những người cầm quyền bị hạn chế, sự tham gia chính trị sẽ dần trở nên thụ động, và xã hội có nguy cơ quen với sự cam chịu hơn là thúc đẩy thay đổi.


Tất nhiên, bầu cử trực tiếp không phải là giải pháp cho mọi vấn đề. Có bầu cử không đồng nghĩa với việc tham nhũng sẽ biến mất hoàn toàn, và các nền dân chủ cũng phải đối mặt với những mặt trái như chủ nghĩa dân túy hay xung đột chính trị. Tuy nhiên, về lâu dài, việc người dân có quyền lựa chọn, đánh giá và thay thế những người lãnh đạo vẫn được nhiều quốc gia dân chủ chứng minh là một trong những cơ chế hiệu quả nhất để nâng cao trách nhiệm của bộ máy cầm quyền.


Việt Nam đã sở hữu nhiều lợi thế như dân số trẻ, trình độ giáo dục ngày càng cao và năng lực sản xuất rất cạnh tranh. Để tiến lên một giai đoạn phát triển cao hơn, điều cần thiết không chỉ là tăng trưởng kinh tế mà còn là từng bước mở rộng một nền tảng thể chế, trong đó ý chí của người dân được phản ánh trực tiếp hơn vào hoạt động lập pháp và hành pháp. Xét cho cùng, sự phát triển bền vững của một quốc gia không nên phụ thuộc vào một cá nhân lãnh đạo xuất sắc, mà phụ thuộc vào việc hệ thống có cho phép người dân giám sát, đánh giá và kiểm soát quyền lực một cách hiệu quả hay không.


 
Mày nói cái điều bình thường người dân nào quan tâm chính trị cũng biết. Ai chả biết cho bầu cử dân chủ thì quan chức sẽ dân tuý hơn.

Nhưng có 1 yếu tố mày không biết, có thể nói là điểm mù nhận thức của thằng Hàn tạp như mày. Đó là: 80% nhận thức còn lại của người dân không đủ để tham gia quá trình dân chủ.

Nếu làm theo mày nói, 1 ca sĩ nổi tiếng, 1 KOL, 1 diễn viên nổi tiếng tham gia ứng cử, thì địt mẹ 10 triệu người dùng tiktok đi bầu cho họ hết.
Vậy những công chức mẫn cán, cặm cụi chỉ biết làm việc mà không biết làm truyền thông, làm dân tuý, thì họ sẽ có phiếu không? Hay lại bắt mấy người đó vừa chuyên tâm làm việc vừa làm kênh youtube tiktok facebook để lùa phiếu?

Đa phần dân rất ham lợi nhỏ, không biết lợi lớn. Chỉ cần mày mang xị rượu ra phường mời 100 xe ôm trong phường ngồi lại nhậu, hứa sẽ giảm giá xăng là có 100 phiếu của tất cả xe ôm, vậy còn 1 phiếu của 1 tri thức nhìn xa trông rộng biết rằng xăng giảm thì chính phủ sẽ thất thu, và phải lấy chỗ khác bù vô, phiếu của người đó mày tính sao? Cào bằng như nhau à? 1 phiếu tri thức thua 100 phiếu xe ôm thì mày thấy ổn không?
 
Mày làm khảo sát toàn quốc thì sẽ là 99,99% hạnh phúc

Ở các nước cộ.ng sản, các cuộc thăm dò dư luận cũng rất dễ bị thao túng để phục vụ mục đích tuyên truyền. Trung Quốc và Việt Nam không khác nhau về điểm đó, nên chắc chắn kết quả sẽ đúng như mày nói thôi.
 
Mày nói cái điều bình thường người dân nào quan tâm chính trị cũng biết. Ai chả biết cho bầu cử dân chủ thì quan chức sẽ dân tuý hơn.

Nhưng có 1 yếu tố mày không biết, có thể nói là điểm mù nhận thức của thằng Hàn tạp như mày. Đó là: 80% nhận thức còn lại của người dân không đủ để tham gia quá trình dân chủ.

Nếu làm theo mày nói, 1 ca sĩ nổi tiếng, 1 KOL, 1 diễn viên nổi tiếng tham gia ứng cử, thì địt mẹ 10 triệu người dùng tiktok đi bầu cho họ hết.
Vậy những công chức mẫn cán, cặm cụi chỉ biết làm việc mà không biết làm truyền thông, làm dân tuý, thì họ sẽ có phiếu không? Hay lại bắt mấy người đó vừa chuyên tâm làm việc vừa làm kênh youtube tiktok facebook để lùa phiếu?

Đa phần dân rất ham lợi nhỏ, không biết lợi lớn. Chỉ cần mày mang xị rượu ra phường mời 100 xe ôm trong phường ngồi lại nhậu, hứa sẽ giảm giá xăng là có 100 phiếu của tất cả xe ôm, vậy còn 1 phiếu của 1 tri thức nhìn xa trông rộng biết rằng xăng giảm thì chính phủ sẽ thất thu, và phải lấy chỗ khác bù vô, phiếu của người đó mày tính sao? Cào bằng như nhau à? 1 phiếu tri thức thua 100 phiếu xe ôm thì mày thấy ổn không?
Ngu. Địt mẹ mày, mày nghĩ dân chủ ở các nước lớn tự dưng mà thành à. Bọn nó là quá trình sai - sửa cả trăm năm nay, thì dân mới nâng cao nhận thức chánh trị được. Thế nên mới có cái gọi là nhiệm kỳ, bầu giữa nhiệm kỳ, làm không tốt thì cút xuống. Dân được tự do bày tỏ quan điểm, việc của chánh phủ là dùng lý lẽ để chứng minh quan điểm đấy là đúng hay sai. Chứ đéo phải 100 thằng xe ôm thì mãi là 100 thằng xe ôm.
 
Mày nói cái điều bình thường người dân nào quan tâm chính trị cũng biết. Ai chả biết cho bầu cử dân chủ thì quan chức sẽ dân tuý hơn.

Nhưng có 1 yếu tố mày không biết, có thể nói là điểm mù nhận thức của thằng Hàn tạp như mày. Đó là: 80% nhận thức còn lại của người dân không đủ để tham gia quá trình dân chủ.

Nếu làm theo mày nói, 1 ca sĩ nổi tiếng, 1 KOL, 1 diễn viên nổi tiếng tham gia ứng cử, thì địt mẹ 10 triệu người dùng tiktok đi bầu cho họ hết.
Vậy những công chức mẫn cán, cặm cụi chỉ biết làm việc mà không biết làm truyền thông, làm dân tuý, thì họ sẽ có phiếu không? Hay lại bắt mấy người đó vừa chuyên tâm làm việc vừa làm kênh youtube tiktok facebook để lùa phiếu?

Đa phần dân rất ham lợi nhỏ, không biết lợi lớn. Chỉ cần mày mang xị rượu ra phường mời 100 xe ôm trong phường ngồi lại nhậu, hứa sẽ giảm giá xăng là có 100 phiếu của tất cả xe ôm, vậy còn 1 phiếu của 1 tri thức nhìn xa trông rộng biết rằng xăng giảm thì chính phủ sẽ thất thu, và phải lấy chỗ khác bù vô, phiếu của người đó mày tính sao? Cào bằng như nhau à? 1 phiếu tri thức thua 100 phiếu xe ôm thì mày thấy ổn không?

Lập luận của mày nghe thì có vẻ hợp lý, nhưng lại mắc phải một sai lầm rất cơ bản.


Sai lầm đó là mày mặc định rằng “người dân bình thường thì ngu dốt, nên không thể đưa ra lựa chọn đúng đắn.”


Hàn Quốc thời kỳ đầu của nền dân chủ cũng từng có những cuộc bầu cử kiểu “bầu bằng rượu makgeolli”, “bầu bằng đôi dép cao su”. Khi đó, nhiều người bỏ phiếu cho những ứng viên chỉ vì được mời uống rượu hay được tặng quà.


Nhưng theo thời gian, ý thức công dân của người dân dần trưởng thành. Xã hội ngày càng nhận thức rõ hơn về những vấn đề như gian lận và mua phiếu trong bầu cử. Vì vậy, luật bầu cử liên tục được hoàn thiện và hình phạt đối với các hành vi vi phạm cũng ngày càng nghiêm khắc hơn. Trải qua cả một quá trình như vậy, Hàn Quốc mới có được nền dân chủ thuộc nhóm phát triển nhất châu Á như ngày nay.


Đúng là đến năm 2026 vẫn còn xảy ra các vụ vi phạm luật bầu cử và gian lận. Nhưng chỉ vì những vấn đề đó vẫn tồn tại thì không có nghĩa là hệ thống chính trị hiện nay của Việt Nam ưu việt hơn một nền dân chủ, nơi ý chí của đa số người dân được phản ánh trực tiếp.


Trong một nền dân chủ, nếu tao chỉ vì được mời vài ly rượu mà bỏ phiếu cho một người không xứng đáng, thì chính tao cũng phải chịu trách nhiệm về lựa chọn đó. Người dân sẽ học từ những sai lầm của mình và đưa ra quyết định tốt hơn ở các kỳ bầu cử sau. Xã hội cũng phát triển thông qua chính những lần thử và sai như vậy.


Ngược lại, nếu cho rằng “chính trị gia thông minh hơn người dân, nên người dân không nên tham gia quyết định chính trị”, thì đó không còn là tư duy dân chủ nữa, mà là tư duy tinh hoa trị, thậm chí là tư duy độc đoán.


Hãy từ bỏ suy nghĩ mang tính nô lệ rằng “người dân thì ngu dốt, còn giới cầm quyền sẽ quyết định thay họ.” Dân chủ không tồn tại vì người dân lúc nào cũng đúng. Dân chủ tồn tại vì người dân có quyền tự mình lựa chọn và tự mình chịu trách nhiệm về lựa chọn đó.
 
Ngu. Địt mẹ mày, mày nghĩ dân chủ ở các nước lớn tự dưng mà thành à. Bọn nó là quá trình sai - sửa cả trăm năm nay, thì dân mới nâng cao nhận thức chánh trị được. Thế nên mới có cái gọi là nhiệm kỳ, bầu giữa nhiệm kỳ, làm không tốt thì cút xuống. Dân được tự do bày tỏ quan điểm, việc của chánh phủ là dùng lý lẽ để chứng minh quan điểm đấy là đúng hay sai. Chứ đéo phải 100 thằng xe ôm thì mãi là 100 thằng xe ôm.
Tao sẽ tranh luận tiếp với mày, và riêng chữ “ngu” của mày tao không nhận.

Tao hỏi tiếp, các nước lớn mày nói cụ thể là nước nào, hay mày đang nói Mỹ? Mày có biết bối cảnh, tài nguyên, quy mô dân số, nhận thức người dân của 2 người nó chênh lệch như thế nào không?

“Bọn nó là quá trình sai - sửa cả trăm năm nay”

vậy từ giờ tới cái “ trăm năm nay” như mày nói thì tình hình chính trị sẽ ra sao?
Mày có sẵn sàng lấy thời đại này mày đang sống trở thành cái phòng thí nghiệm cho dân chủ hoá không?
Ngay cả cách mày phản biện tao, chưa rõ đầu đuôi mày đã phán tao “ngu”. Vậy nếu 1 chính trị gia lên phát biểu cái gì mày thấy không hợp tai là mày phán “ ngu” rồi gạch tên không bỏ phiếu à?
 
Tao sẽ tranh luận tiếp với mày, và riêng chữ “ngu” của mày tao không nhận.

Tao hỏi tiếp, các nước lớn mày nói cụ thể là nước nào, hay mày đang nói Mỹ? Mày có biết bối cảnh, tài nguyên, quy mô dân số, nhận thức người dân của 2 người nó chênh lệch như thế nào không?

“Bọn nó là quá trình sai - sửa cả trăm năm nay”

vậy từ giờ tới cái “ trăm năm nay” như mày nói thì tình hình chính trị sẽ ra sao?
Mày có sẵn sàng lấy thời đại này mày đang sống trở thành cái phòng thí nghiệm cho dân chủ hoá không?
Ngay cả cách mày phản biện tao, chưa rõ đầu đuôi mày đã phán tao “ngu”. Vậy nếu 1 chính trị gia lên phát biểu cái gì mày thấy không hợp tai là mày phán “ ngu” rồi gạch tên không bỏ phiếu à?

Cuối cùng thì mày đang nói rằng chỉ vì sợ cải cách nên chấp nhận đứng nhìn đất nước ngày càng mục nát, thối rữa mà không dám thay đổi gì đúng không?
 
Tao sẽ tranh luận tiếp với mày, và riêng chữ “ngu” của mày tao không nhận.

Tao hỏi tiếp, các nước lớn mày nói cụ thể là nước nào, hay mày đang nói Mỹ? Mày có biết bối cảnh, tài nguyên, quy mô dân số, nhận thức người dân của 2 người nó chênh lệch như thế nào không?

“Bọn nó là quá trình sai - sửa cả trăm năm nay”

vậy từ giờ tới cái “ trăm năm nay” như mày nói thì tình hình chính trị sẽ ra sao?
Mày có sẵn sàng lấy thời đại này mày đang sống trở thành cái phòng thí nghiệm cho dân chủ hoá không?
Ngay cả cách mày phản biện tao, chưa rõ đầu đuôi mày đã phán tao “ngu”. Vậy nếu 1 chính trị gia lên phát biểu cái gì mày thấy không hợp tai là mày phán “ ngu” rồi gạch tên không bỏ phiếu à?
Mày ngu thật chứ ngu giả đéo đâu. Muốn phát triển mà không muốn hy sinh thì ăn cặc. Chế độ hiện tại ko nhờ hy sinh của hàng bao nhiêu con người thì giờ vẫn nói tiếng Pháp và chắt của Bảo Đại làm quốc trưởng. Tao mà có quyền có Lồn tao hy sinh cuộc sống sung sướng của tao cho dân chủ.
 
Tiêu đề có thể hơi gây tranh cãi, nhưng điều tôi muốn nói rất đơn giản. Theo tôi, để Việt Nam phát triển hơn nữa, điều cần thiết không chỉ là công nghệ hay nguồn vốn, mà còn là một hệ thống chính trị trong đó ý chí của người dân được phản ánh trực tiếp hơn.


Nhìn vào bảng dưới đây, có thể thấy cách lựa chọn các chức vụ quan trọng ở Việt Nam. Dù có bầu cử đại biểu Quốc hội, nhưng danh sách ứng cử viên bị giới hạn; còn các chức vụ hành chính quan trọng như chủ tịch tỉnh, thành phố hay những người đứng đầu chính quyền địa phương thì người dân không trực tiếp bầu chọn. Nói cách khác, phần lớn quyền lực lập pháp và hành pháp quan trọng của quốc gia được hình thành thông qua cơ chế bổ nhiệm hoặc phê duyệt, thay vì thông qua sự lựa chọn trực tiếp của người dân.


Tại sao điều này lại quan trọng? Câu trả lời rất đơn giản. Bầu cử trực tiếp là cơ chế mạnh mẽ nhất để buộc các chính trị gia phải chịu trách nhiệm trước người dân. Khi một chính trị gia có được vị trí của mình nhờ lá phiếu của cử tri, họ buộc phải quan tâm đến kỳ bầu cử tiếp theo. Nếu nền kinh tế đi xuống hoặc chất lượng quản lý yếu kém, họ sẽ bị chỉ trích. Nếu phớt lờ mong muốn của người dân, họ có thể mất phiếu. Vì vậy, họ phải liên tục quan tâm đến đời sống và dư luận của người dân.


Ngược lại, khi các vị trí quan trọng được quyết định chủ yếu thông qua bổ nhiệm hoặc quy trình phê duyệt hạn chế, hướng chịu trách nhiệm cũng có thể thay đổi. Các chính trị gia và quan chức hành chính có xu hướng coi trọng sự đánh giá của tổ chức bổ nhiệm hoặc phê duyệt họ hơn là ý kiến của người dân. Trong một cơ chế như vậy, sự bất mãn của người dân khó được chuyển hóa thành thay đổi chính sách; những chính sách chưa hợp lý cũng có thể tồn tại trong thời gian dài hơn. Đồng thời, khi thiếu sự cạnh tranh, động lực đổi mới chính sách và cải cách hành chính cũng có thể giảm đi.


Có một điều nữa mà tôi cảm nhận được khi tham gia cộng đồng này. Tôi thấy rất nhiều người Việt chỉ trích các chính sách của chính phủ hoặc những vấn đề trong xã hội. Điều đó cho thấy không phải họ thiếu ý thức về vấn đề. Ngược lại, không ít người nhận thức rất rõ điều gì đang chưa ổn. Tuy nhiên, tôi cũng thường xuyên cảm nhận được tâm lý như: “Dù sao cũng chẳng thay đổi được gì” hoặc “Lên tiếng chỉ chuốc lấy rắc rối cho bản thân.” Khi người dân không còn kỳ vọng rằng những vấn đề đó có thể được thay đổi thông qua thể chế, thì sự chỉ trích thường chỉ dừng lại ở lời nói, rồi cuối cùng chuyển thành sự bất lực và cam chịu.


Vai trò quan trọng của một chế độ bầu cử không chỉ là lựa chọn người lãnh đạo. Nó còn giúp người dân tin rằng “lá phiếu của mình thực sự có thể tạo ra sự thay đổi.” Khi bầu cử trực tiếp được mở rộng, người dân sẽ có kỳ vọng rằng ý kiến của mình có thể tác động đến chính trị, còn các chính trị gia sẽ phải cạnh tranh để giành được sự ủng hộ của cử tri. Ngược lại, khi con đường để người dân lựa chọn hoặc thay thế những người cầm quyền bị hạn chế, sự tham gia chính trị sẽ dần trở nên thụ động, và xã hội có nguy cơ quen với sự cam chịu hơn là thúc đẩy thay đổi.


Tất nhiên, bầu cử trực tiếp không phải là giải pháp cho mọi vấn đề. Có bầu cử không đồng nghĩa với việc tham nhũng sẽ biến mất hoàn toàn, và các nền dân chủ cũng phải đối mặt với những mặt trái như chủ nghĩa dân túy hay xung đột chính trị. Tuy nhiên, về lâu dài, việc người dân có quyền lựa chọn, đánh giá và thay thế những người lãnh đạo vẫn được nhiều quốc gia dân chủ chứng minh là một trong những cơ chế hiệu quả nhất để nâng cao trách nhiệm của bộ máy cầm quyền.


Việt Nam đã sở hữu nhiều lợi thế như dân số trẻ, trình độ giáo dục ngày càng cao và năng lực sản xuất rất cạnh tranh. Để tiến lên một giai đoạn phát triển cao hơn, điều cần thiết không chỉ là tăng trưởng kinh tế mà còn là từng bước mở rộng một nền tảng thể chế, trong đó ý chí của người dân được phản ánh trực tiếp hơn vào hoạt động lập pháp và hành pháp. Xét cho cùng, sự phát triển bền vững của một quốc gia không nên phụ thuộc vào một cá nhân lãnh đạo xuất sắc, mà phụ thuộc vào việc hệ thống có cho phép người dân giám sát, đánh giá và kiểm soát quyền lực một cách hiệu quả hay không.


Các đối tượng hưởng lương từ ngân sách nhà nước
  • Cán bộ, công chức làm việc trong các cơ quan của Đảng, Nhà nước, tổ chức chính trị - xã hội.
  • Công chức trong bộ máy lãnh đạo, quản lý của đơn vị sự nghiệp công lập.
  • Viên chức hưởng lương từ quỹ lương của đơn vị sự nghiệp công lập.
  • Cán bộ, công chức cấp xã.
  • Cán bộ, công chức, viên chức làm việc tại các hội, tổ chức phi chính phủ, dự án, cơ quan, tổ chức quốc tế đặt tại Việt Nam được cấp có thẩm quyền quyết định.
  • Người làm việc theo chế độ hợp đồng lao động trong các cơ quan, đơn vị của Đảng, Nhà nước, tổ chức chính trị - xã hội, hoặc trong đơn vị sự nghiệp công lập, hội đặc thù.
  • Giáo viên mầm non làm việc theo hợp đồng.
  • Viên chức làm việc tại Trạm Y tế xã.
  • Công nhân, viên chức quốc phòng và lao động hợp đồng thuộc Quân đội nhân dân Việt Nam.
  • Công nhân, nhân viên công an và lao động hợp đồng thuộc Công an nhân dân.
  • Người hưởng lương từ ngân sách nhà nước trong tổ chức cơ yếu.
 
Lập luận của mày nghe thì có vẻ hợp lý, nhưng lại mắc phải một sai lầm rất cơ bản.


Sai lầm đó là mày mặc định rằng “người dân bình thường thì ngu dốt, nên không thể đưa ra lựa chọn đúng đắn.”


Hàn Quốc thời kỳ đầu của nền dân chủ cũng từng có những cuộc bầu cử kiểu “bầu bằng rượu makgeolli”, “bầu bằng đôi dép cao su”. Khi đó, nhiều người bỏ phiếu cho những ứng viên chỉ vì được mời uống rượu hay được tặng quà.


Nhưng theo thời gian, ý thức công dân của người dân dần trưởng thành. Xã hội ngày càng nhận thức rõ hơn về những vấn đề như gian lận và mua phiếu trong bầu cử. Vì vậy, luật bầu cử liên tục được hoàn thiện và hình phạt đối với các hành vi vi phạm cũng ngày càng nghiêm khắc hơn. Trải qua cả một quá trình như vậy, Hàn Quốc mới có được nền dân chủ thuộc nhóm phát triển nhất châu Á như ngày nay.


Đúng là đến năm 2026 vẫn còn xảy ra các vụ vi phạm luật bầu cử và gian lận. Nhưng chỉ vì những vấn đề đó vẫn tồn tại thì không có nghĩa là hệ thống chính trị hiện nay của Việt Nam ưu việt hơn một nền dân chủ, nơi ý chí của đa số người dân được phản ánh trực tiếp.


Trong một nền dân chủ, nếu tao chỉ vì được mời vài ly rượu mà bỏ phiếu cho một người không xứng đáng, thì chính tao cũng phải chịu trách nhiệm về lựa chọn đó. Người dân sẽ học từ những sai lầm của mình và đưa ra quyết định tốt hơn ở các kỳ bầu cử sau. Xã hội cũng phát triển thông qua chính những lần thử và sai như vậy.


Ngược lại, nếu cho rằng “chính trị gia thông minh hơn người dân, nên người dân không nên tham gia quyết định chính trị”, thì đó không còn là tư duy dân chủ nữa, mà là tư duy tinh hoa trị, thậm chí là tư duy độc đoán.


Hãy từ bỏ suy nghĩ mang tính nô lệ rằng “người dân thì ngu dốt, còn giới cầm quyền sẽ quyết định thay họ.” Dân chủ không tồn tại vì người dân lúc nào cũng đúng. Dân chủ tồn tại vì người dân có quyền tự mình lựa chọn và tự mình chịu trách nhiệm về lựa chọn đó.
Mày vừa tạo ra 1 cái giả định là xã hội chỉ có 2 tầng lớp dân ngu và tinh hoa chính trị.
Vậy còn tầng lớp ở giữa đâu?
Tầng lớp trung lưu trí thức đâu?

Cái xã hội Hàn Quốc mà mày đang ca ngợi, sai và sửa sai, người dân nhận thức về bầu cử abc, mày thử nhìn xem nó đang nằm trong tay ai? Dòng vốn ở đâu quyết định? Nó đâu có nằm trong tay chính trị gia, nó là Mỹ, một nước Mỹ nhưng châu Á.
Đất nước của mày từng chịu sự ảnh hưởng của văn minh Hoa Hạ, biết về “Thiên Hạ” và “ Phân Phong”, mày không thể lấy cái hệ tư tưởng của tư bản Mỹ mà áp đặt vào hệ tư tưởng trật tự của phương Đông rồi xem hệ tư tưởng đó là tiêu chuẩn.
 
Mày ngu thật chứ ngu giả đéo đâu. Muốn phát triển mà không muốn hy sinh thì ăn cặc. Chế độ hiện tại ko nhờ hy sinh của hàng bao nhiêu con người thì giờ vẫn nói tiếng Pháp và chắt của Bảo Đại làm quốc trưởng. Tao mà có quyền có lồn tao hy sinh cuộc sống sung sướng của tao cho dân chủ.
Đó, logic của mày tới giới hạn rồi.

“Ngay cả cách mày phản biện tao, chưa rõ đầu đuôi mày đã phán tao “ngu”. Vậy nếu 1 chính trị gia lên phát biểu cái gì mày thấy không hợp tai là mày phán “ ngu” rồi gạch tên không bỏ phiếu à?”
 
Cuối cùng thì mày đang nói rằng chỉ vì sợ cải cách nên chấp nhận đứng nhìn đất nước ngày càng mục nát, thối rữa mà không dám thay đổi gì đúng không?
Không, mày không đủ premise để đi đến kết luận đó đâu. Đừng có nhét chữ vào mồm.

Ai bảo với mày là đất nước ngày càng mục nát, thối rữa?
 
Mày vừa tạo ra 1 cái giả định là xã hội chỉ có 2 tầng lớp dân ngu và tinh hoa chính trị.
Vậy còn tầng lớp ở giữa đâu?
Tầng lớp trung lưu trí thức đâu?

Cái xã hội Hàn Quốc mà mày đang ca ngợi, sai và sửa sai, người dân nhận thức về bầu cử abc, mày thử nhìn xem nó đang nằm trong tay ai? Dòng vốn ở đâu quyết định? Nó đâu có nằm trong tay chính trị gia, nó là Mỹ, một nước Mỹ nhưng châu Á.
Đất nước của mày từng chịu sự ảnh hưởng của văn minh Hoa Hạ, biết về “Thiên Hạ” và “ Phân Phong”, mày không thể lấy cái hệ tư tưởng của tư bản Mỹ mà áp đặt vào hệ tư tưởng trật tự của phương Đông rồi xem hệ tư tưởng đó là tiêu chuẩn.

Đúng là thằng ngu. Tao đang nói về vấn đề của cơ chế bầu cử ở Việt Nam, thế mà mày lại lôi Hàn Quốc ra, đúng kiểu một thằng đầy mặc cảm và tự ti.

Vậy tao hỏi mày luôn nhé. Theo mày thì cuộc sống của người Việt bây giờ có khá hơn cuộc sống của người Hàn – những người từng chịu ảnh hưởng của Trung Hoa và hiện nay bị mày chê là “làm chó cho Mỹ” – không?

Đúng là thằng ngu, tư duy nô lệ ăn sâu vào tận xương tủy rồi.

Nhìn nhiệt huyết của lớp trẻ ở Sài Gòn, tao từng thấy được tiềm năng của Việt Nam. Nhưng cứ gặp những thằng đầu óc bảo thủ, chỉ biết cúi đầu liếm đít cộ.ng sản như mày thì tao lại không thể không nghĩ rằng:


“Rốt cuộc Việt Nam rồi cũng sẽ thành Tàu Cộng thôi.”
 
Cuối cùng thì mày đang nói rằng chỉ vì sợ cải cách nên chấp nhận đứng nhìn đất nước ngày càng mục nát, thối rữa mà không dám thay đổi gì đúng không?
Tao dạy lại cho mày bài học về tranh luận logic.

Tiêu đề mày nói: Tại sao VN lại khó phát triển. Mày đưa ra luận điểm là VN cần dân chủ bầu cử mới phát triển.

Có nghĩa là không có nguyên nhân nào khác ngoài tiến trình dân chủ có thể giúp Vn phát triển.
A -> B
Khi và chỉ khi không có A’ nào khác cũng ra B.

Vậy mà khi tao nói không cần dân chủ kiểu mày, tức là không cần A, thì mày lại kết luận là tao muốn đất nước mục nát. Tức là B’.

Thấy vấn đề chưa hả Thạc Sĩ Colombia?
 
Đó, logic của mày tới giới hạn rồi.

“Ngay cả cách mày phản biện tao, chưa rõ đầu đuôi mày đã phán tao “ngu”. Vậy nếu 1 chính trị gia lên phát biểu cái gì mày thấy không hợp tai là mày phán “ ngu” rồi gạch tên không bỏ phiếu à?”
Đúng. Đéo thích ko hợp tai thì chả gạch. Nó mới là dân chủ. Ngu thì ngậm cụ mày mồm vào
 
Đúng là thằng ngu. Tao đang nói về vấn đề của cơ chế bầu cử ở Việt Nam, thế mà mày lại lôi Hàn Quốc ra, đúng kiểu một thằng đầy mặc cảm và tự ti.

Vậy tao hỏi mày luôn nhé. Theo mày thì cuộc sống của người Việt bây giờ có khá hơn cuộc sống của người Hàn – những người từng chịu ảnh hưởng của Trung Hoa và hiện nay bị mày chê là “làm chó cho Mỹ” – không?

Đúng là thằng ngu, tư duy nô lệ ăn sâu vào tận xương tủy rồi.

Nhìn nhiệt huyết của lớp trẻ ở Sài Gòn, tao từng thấy được tiềm năng của Việt Nam. Nhưng cứ gặp những thằng đầu óc bảo thủ, chỉ biết cúi đầu liếm đít cộ.ng sản như mày thì tao lại không thể không nghĩ rằng:


“Rốt cuộc Việt Nam rồi cũng sẽ thành Tàu Cộng thôi.”
Tao có nói “ làm chó cho Mỹ” lúc nào?
Chỗ nào mày thấy tao nói từ đó? Nguỵ chứng cứ thì kết luận là vô hiệu lực có biết không hả anh Thạc Sĩ Colombia?
 
Đúng. Đéo thích ko hợp tai thì chả gạch. Nó mới là dân chủ. Ngu thì ngậm cụ mày mồm vào
Chết chưa? Tao lùa được mày vô chân tường rồi.
Ấy dân chủ như vậy đấy, hoàn toàn là yêu ghét cá nhân mày, mà mở miệng ra là đất nước phát triển, xã hội phát triển, trăm năm dân chủ abc.

@sauna vào mở to con mắt ra xem một trong những ví dụ dân chủ hoá của mày đây
 
Tao dạy lại cho mày bài học về tranh luận logic.

Tiêu đề mày nói: Tại sao VN lại khó phát triển. Mày đưa ra luận điểm là VN cần dân chủ bầu cử mới phát triển.

Có nghĩa là không có nguyên nhân nào khác ngoài tiến trình dân chủ có thể giúp Vn phát triển.
A -> B
Khi và chỉ khi không có A’ nào khác cũng ra B.

Vậy mà khi tao nói không cần dân chủ kiểu mày, tức là không cần A, thì mày lại kết luận là tao muốn đất nước mục nát. Tức là B’.

Thấy vấn đề chưa hả Thạc Sĩ Colombia?

Tao chỉ nói rằng bầu cử dân chủ là một điều kiện cần để Việt Nam phát triển. Tao chưa bao giờ nói dân chủ là nguyên nhân duy nhất hay điều kiện đủ duy nhất để đất nước phát triển.

Còn mày thì cố tình đánh tráo khái niệm, biến điều kiện cần thành điều kiện đủ duy nhất rồi tự dựng lên cái luận điểm đó để phản bác. Đó là ngụy biện người rơm và cũng là lẫn lộn giữa điều kiện cần với điều kiện đủ.

Đúng là thằng ngu. Mày có được học hành tử tế không vậy? Đọc còn không hiểu, đến logic cơ bản cũng không phân biệt nổi. Đúng là hết thuốc chữa. Tội nghiệp thật.
 
Chết chưa? Tao lùa được mày vô chân tường rồi.
Ấy dân chủ như vậy đấy, hoàn toàn là yêu ghét cá nhân mày, mà mở miệng ra là đất nước phát triển, xã hội phát triển, trăm năm dân chủ abc.

@sauna vào mở to con mắt ra xem một trong những ví dụ dân chủ hoá của mày đây

Thằng điên. Mày tự ngồi xem phim khiêu dâm có gái đẹp, thủ dâm rồi xuất tinh xong lại gào lên: “Địt mẹ con kia, tao địt được mày rồi!”. Cái bộ dạng đó nhìn hài vãi Lồn. =)))
 
Mày nói cái điều bình thường người dân nào quan tâm chính trị cũng biết. Ai chả biết cho bầu cử dân chủ thì quan chức sẽ dân tuý hơn.

Nhưng có 1 yếu tố mày không biết, có thể nói là điểm mù nhận thức của thằng Hàn tạp như mày. Đó là: 80% nhận thức còn lại của người dân không đủ để tham gia quá trình dân chủ.

Nếu làm theo mày nói, 1 ca sĩ nổi tiếng, 1 KOL, 1 diễn viên nổi tiếng tham gia ứng cử, thì địt mẹ 10 triệu người dùng tiktok đi bầu cho họ hết.
Vậy những công chức mẫn cán, cặm cụi chỉ biết làm việc mà không biết làm truyền thông, làm dân tuý, thì họ sẽ có phiếu không? Hay lại bắt mấy người đó vừa chuyên tâm làm việc vừa làm kênh youtube tiktok facebook để lùa phiếu?

Đa phần dân rất ham lợi nhỏ, không biết lợi lớn. Chỉ cần mày mang xị rượu ra phường mời 100 xe ôm trong phường ngồi lại nhậu, hứa sẽ giảm giá xăng là có 100 phiếu của tất cả xe ôm, vậy còn 1 phiếu của 1 tri thức nhìn xa trông rộng biết rằng xăng giảm thì chính phủ sẽ thất thu, và phải lấy chỗ khác bù vô, phiếu của người đó mày tính sao? Cào bằng như nhau à? 1 phiếu tri thức thua 100 phiếu xe ôm thì mày thấy ổn không?
Rất nhiều thằng ngu kể cả mày luôn tin rằng dân sẽ bầu đám kol lên lãnh đạo

Thực tế bầu cử dân chủ là đa đảng, mọi quyết sách của thằng nguyên thủ đều phải được đảng nó duyệt trước đã, sau đó phải được quốc hội phê duyệt cho, rồi mới thi hành cho quốc gia, dù thằng lãnh đạo óc heo đi nữa thì chính sách của nó đã bị dập từ trong trứng nước rồi, chưa kể thằng lãnh đạo và đảng của nó sẽ bị đảng đối lập vùi dập, dẫn đến mất ghế vào bầu cử giữa kỳ hoặc nhiệm kỳ sau

Tiếp theo là lựa chọn ứng cử viên, muốn đi tranh cử thì phải có tiền, các đảng phái đéo ngu mà đưa thằng đảng viên óc heo ra tranh cử được

Tóm lại là mày lập luận rất ngu, vì mày sống trong môi trường độc tài quá lâu, đéo biết thế giới vận hành ra sao, lại ăn bả của bò đỏ
 
Chết chưa? Tao lùa được mày vô chân tường rồi.
Ấy dân chủ như vậy đấy, hoàn toàn là yêu ghét cá nhân mày, mà mở miệng ra là đất nước phát triển, xã hội phát triển, trăm năm dân chủ abc.

@sauna vào mở to con mắt ra xem một trong những ví dụ dân chủ hoá của mày đây
Thế địt mẹ mày dân chủ là gì. Ngu mà thích nói chữ à. Thích ai ghét ai là quyền tự do cá nhân mà mày còn muốn kiểm soát à.
 

Có thể bạn quan tâm

Top