Cảnh báo lừa đảo‼️ Hàn tín nên theo nước nào thì mới được yên ổn ?

Trung là theo nhưng trong lúc theo ko phản
Còn khi nghỉ thì tự do chứ
Tín đang làm chấp kích lang cho Vũ, mật mưu với Lương, đạp cửa trốn vào Hán, ko gọi phản sao?

Tín đang làm tướng Bang, trái mệnh đánh Tề, gọi là trung sao? Không theo lệnh cứu Huỳnh Dương, đòi tước mới ra binh gọi là Trung sao?

Thân làm tướng, ở Tề, ủng binh muốn tự lập, về sau phong về đất Sở lại chứa chấp tướng giặc Chung Ly Muội, lẽ nào ko gọi bất trung?

Thế, thiên hạ còn ai bất trung?

Chưa kể, trên đường vào Hán qua lối Trần Thương bị lạc, được tiều phu chỉ lối đi, lại vì tư lợi giết chết ân nhân, ấy, là bất nhân vậy.
 
Tín đang làm chấp kích lang cho Vũ, mật mưu với Lương, đạp cửa trốn vào Hán, ko gọi phản sao?

Tín đang làm tướng Bang, trái mệnh đánh Tề, gọi là trung sao? Không theo lệnh cứu Huỳnh Dương, đòi tước mới ra binh gọi là Trung sao?

Thân làm tướng, ở Tề, ủng binh muốn tự lập, về sau phong về đất Sở lại chứa chấp tướng giặc Chung Ly Muội, lẽ nào ko gọi bất trung?

Thế, thiên hạ còn ai bất trung?

Chưa kể, trên đường vào Hán qua lối Trần Thương bị lạc, được tiều phu chỉ lối đi, lại vì tư lợi giết chết ân nhân, ấy, là bất nhân vậy.
Nghỉ rồi mà chứ có phải vừa làm vừa phản đâu

Trái mệnh đéo gì, đéo nhờ tín thì bang chết già trong cái xó, bang biết đéo gì mà chỉ đạo, nếu bang muốn tín dừng thì có thể viết thư nhưng ko hề

Tín đã nói rõ lý do vì sao làm vương tề, sau đó tín chỉ làm giả vương tạm thời chứ làm luôn đéo đâu

Chứa chung ly muội thì cũng đã xử rồi chứ đã làm phản đâu, nếu làm phản thì phản từ hồi khoái triệt bày mưu rồi
 
Bất tín vì Tề Vương đã hàng hán rồi mà Tín còn đánh Tề thì rõ ràng là bất tín chứ còn gì nữa
Tín thừa biết Tề vương đã hàng nên anh ta đã ngừng lại
Chính thằng khoái triệt xúi thì tín mới đánh tề
Tín đánh tề vì lợi ích của nó chứ vì ai nửa
Tín ko tranh công, công tín lúc đó đại tướng quân, dẹp đông tây còn tranh công đéo gì, trách nhiệm người tuong quân thôi

Lỡ tề vương làm phản tấn công tín thì sao
Ai chịu trách nhiệm
Phải làm cho trót, đại tướng quân thống lĩnh 3 quân làm tận tâm thế đó, phải chắc chắn
 
M phải hỉu Trung ở đây là gì. M thấy tụi Huyện Bái nó đi từ đầu đến cuối k ?
Ngay cả Trần Bình đổi phe nhưng vẫn trung với Cao Tổ
Trung là tận tâm làm việc ko hại chủ
Giờ chủ làm sai nghỉ việc thì kiếm chủ mới tận tâm chứ có phải làm 2 mang đâu
 
nếu theo kế Khoái Triệt thì đảm bảo đám Tào Tham, Chu Bột chết trước, vì khi đó khoái triệt và tín thừa hiểu là đã phản thì phải giết Tào Tham, Chu Bột, những người thân tín của Lưu Bang trong quân..
Chỉ riêng Tào Tham thôi mày có biết là ai không mà làm như chó cỏ muốn nó chết là chết vậy ?

Đầu thời Hán, người phát triển toàn phương diện đại khái chỉ có Tào Tham, bất kể là quân sự, nội chính, vũ dũng cá nhân, mặt nào ông ta cũng "hiểu qua". Có thể làm tướng quân, làm tiên phong, làm thừa tướng, hiệu xưng là Đại Hán đệ nhất đầu vạn kim. Khả năng võ lực cá nhân của ông ta không bằng Phàn Khoái, đánh trận không bằng Hàn Tín, mưu lược không bằng Trương Lương, nội chính không bằng Tiêu Hà, nhưng thế đã là kỳ tài rồi.

Người này thanh danh ở đời sau không rõ ràng, danh tiếng lớn nhất là ở thành ngữ Tiêu quy Tào tùy. Rất dễ khiến làm người ta hiểu lầm ông ta chỉ biết làm theo lời Tiêu Hà. Thực tế sau khi theo Lưu Bang khởi binh, ông ta đánh vô số trận, thanh danh của Hàn Tín lớn, nhưng Hàn Tín chẳng đánh nhiều trận như Tào Tham.

Sau khi lập quốc, Lưu Bang phái người tính toán công lao của các tướng quân. Sổ công lao của Tào Tham viết như thế này: Từng đánh hạ hai nước chư hầu, một trăm hai mươi hai huyện. Bắt sống hai chứ hầu vương, ba thừa tướng nước chư hầu, sáu tướng quân, một quận thủ, tư mã, quận hậu, ngự sử...

Sau này khi Lưu Bang luận công ban thưởng, dù bị đè xuống đệ nhị công thần sau Tiêu Hà, bằng mặt mà không bằng lòng lão vẫn giữ đúng bổn phận chức trách. Đến khi Tiêu Hà chết, lên thay mà vẫn giữ vững ổn định, trí tuệ chính trị rõ đéo phải vừa. Thằng bản đồ nó bảo Hàn Tín mà cựa quậy, Tào Tham đến xách đầu là có lý.

Chưa nói lúc bị "giam lỏng" ở Trường An, Lưu Bang và Lữ hậu chắc chắn có cài cắm người bên cạnh Hàn Tín. Đại kế tạo phản tưởng "hoàn mỹ" của Khoái Triệt có khi rõ mồn một trong mắt vợ chồng nhà này rồi :doubt:
 
Tín ko tranh công, công tín lúc đó đại tướng quân, dẹp đông tây còn tranh công đéo gì, trách nhiệm người tuong quân thôi

Lỡ tề vương làm phản tấn công tín thì sao
Ai chịu trách nhiệm
Phải làm cho trót, đại tướng quân thống lĩnh 3 quân làm tận tâm thế đó, phải chắc chắn
Thôi đi anh
Tín đéo đánh Tề chiếm được Tề thì lấy vốn liếng đéo đâu để phong tề vương?
Lúc nói chuyện với Khoái Triệt tín chả bảo Lưu Bang sẽ không cướp đất Tề của Tín
Có nghĩa là Tín đánh Tề đòi phong Tề vương là muốn biến đất Tề thành của anh ta
 
Nghỉ rồi mà chứ có phải vừa làm vừa phản đâu

Trái mệnh đéo gì, đéo nhờ tín thì bang chết già trong cái xó, bang biết đéo gì mà chỉ đạo, nếu bang muốn tín dừng thì có thể viết thư nhưng ko hề

Tín đã nói rõ lý do vì sao làm vương tề, sau đó tín chỉ làm giả vương tạm thời chứ làm luôn đéo đâu

Chứa chung ly muội thì cũng đã xử rồi chứ đã làm phản đâu, nếu làm phản thì phản từ hồi khoái triệt bày mưu rồi
Nghỉ lúc nào? Đang làm chấp kích lang, nghe Lương thổi lỗ tai, đạp cửa chạy về Hán.

Đánh Tề trái lệnh của Bang, ko xuất binh Huỳnh Dương đều là trái lệnh. Mày còn cố chấp đòi phải viết thư nữa thì thua.

Chuyện Tín đòi làm giả vương tạm thời, Sử sách bao nhiêu năm viết nát rồi. Mày cố chấp bẻ câu cắt chữ, cố chấp. Vô vị.

Chứa Chung Ly Muội và giết Chung Ly Muội là 2 sự kiện, ko nên gom vào một.

Tướng giặc thua trận, Tín lén chứa chấp là bất trung.

Việc vỡ lở, vội giết người để trốn tội, là bất dũng.

Trước hứa bảo vệ Muội, vừa gặp chuyện giết Muội để chối tội tranh công, là bất tín.

Kết giao bằng hữu cùng Muội, vừa có họa liền giết bạn lập công, là bất nghĩa.

Hán vương du Vân Mộng, kiếm chỉ Sở quốc, lại vọng tưởng một cái đầu Chung Ly Muội đủ an Lưu Quý, ấy là bất trí.

Tranh biện thế nào thì trung, dũng, tín, trí, nghĩa, Tín đều không giữ được.
 
Tín ko tranh công, công tín lúc đó đại tướng quân, dẹp đông tây còn tranh công đéo gì, trách nhiệm người tuong quân thôi

Lỡ tề vương làm phản tấn công tín thì sao
Ai chịu trách nhiệm
Phải làm cho trót, đại tướng quân thống lĩnh 3 quân làm tận tâm thế đó, phải chắc chắn
Thôi. Nói như mày thì khó nói chuyện quá. Thí dụ mày đi làm, sếp mày bảo đi ký hợp đồng, mày bảo lỡ ký rồi bên kia ko trả tiền rồi sao. Thế là đéo thèm ký. Kệ mịe lệnh sếp. Kiểu đó mày thấy ổn ko?
 
Thôi. Nói như mày thì khó nói chuyện quá. Thí dụ mày đi làm, sếp mày bảo đi ký hợp đồng, mày bảo lỡ ký rồi bên kia ko trả tiền rồi sao. Thế là đéo thèm ký. Kệ mịe lệnh sếp. Kiểu đó mày thấy ổn ko?
Trước khi đánh Tề thì Tề vương đã hàng Hán
Tín bất chấp xông lên đánh Tề.
Tín đánh Tề xong ép Hán vương phong ông ấy là Tề vương và tự cho là nước Tề là của mình
Như vậy trước khi đánh thì nước tề của Hán vương
Tín đánh xong thì thành nước Tề là của Hàn Tín
Vậy thì Tín đánh Tề vì ông ấy chứ không phải vì hán vương
 
Nghỉ lúc nào? Đang làm chấp kích lang, nghe Lương thổi lỗ tai, đạp cửa chạy về Hán.

Đánh Tề trái lệnh của Bang, ko xuất binh Huỳnh Dương đều là trái lệnh. Mày còn cố chấp đòi phải viết thư nữa thì thua.

Chuyện Tín đòi làm giả vương tạm thời, Sử sách bao nhiêu năm viết nát rồi. Mày cố chấp bẻ câu cắt chữ, cố chấp. Vô vị.

Chứa Chung Ly Muội và giết Chung Ly Muội là 2 sự kiện, ko nên gom vào một.

Tướng giặc thua trận, Tín lén chứa chấp là bất trung.

Việc vỡ lở, vội giết người để trốn tội, là bất dũng.

Trước hứa bảo vệ Muội, vừa gặp chuyện giết Muội để chối tội tranh công, là bất tín.

Kết giao bằng hữu cùng Muội, vừa có họa liền giết bạn lập công, là bất nghĩa.

Hán vương du Vân Mộng, kiếm chỉ Sở quốc, lại vọng tưởng một cái đầu Chung Ly Muội đủ an Lưu Quý, ấy là bất trí.

Tranh biện thế nào thì trung, dũng, tín, trí, nghĩa, Tín đều không giữ được.
Vc tín bỏ trốn nghỉ sang chứ có phải vừa làm bên vũ vừa làm bên bang đâu

Lệnh bang là gì mà trái lệnh có lệnh kêu dừng ko mà trái lệnh
Lệnh bang là yêu cầu tín mang thiên hạ về cho bang dừng là sai

Giả vương thôi vương thật thì chia 3

Thua trận chứa chấp xử lý chứ có bao che đâu vẫn xử lý tín vị trọng nghĩa nên tiếp rượu như lý tả xa thua trận cũng bái làm thầy thôi

Dù là bạn nhưng làm sai thì cũng ko thể đồng lỏa, ấy là trung thực công tâm

Còn lại là do mày suy diễn thôi
 
Thôi. Nói như mày thì khó nói chuyện quá. Thí dụ mày đi làm, sếp mày bảo đi ký hợp đồng, mày bảo lỡ ký rồi bên kia ko trả tiền rồi sao. Thế là đéo thèm ký. Kệ mịe lệnh sếp. Kiểu đó mày thấy ổn ko?
Là sao
Vụ này giống bên phòng kinh doạnh xác nhận miệng ký hợp đồng nhưng bên kế toán yêu cầu ký gửi tiền cọc mới làm
Mày là sếp m chọn cách nào
 
Vc tín bỏ trốn nghỉ sang chứ có phải vừa làm bên vũ vừa làm bên bang đâu

Lệnh bang là gì mà trái lệnh có lệnh kêu dừng ko mà trái lệnh
Lệnh bang là yêu cầu tín mang thiên hạ về cho bang dừng là sai

Giả vương thôi vương thật thì chia 3

Thua trận chứa chấp xử lý chứ có bao che đâu vẫn xử lý tín vị trọng nghĩa nên tiếp rượu như lý tả xa thua trận cũng bái làm thầy thôi

Dù là bạn nhưng làm sai thì cũng ko thể đồng lỏa, ấy là trung thực công tâm

Còn lại là do mày suy diễn thôi



Nếu chúng ta nhìn nhận dưới góc độ quản trị và quyền sở hữu, hành động của Hàn Tín không phải là "đánh giặc cho vua" mà là một cuộc "thôn tính tài sản của chủ".


1. Bản chất của vụ "cướp công"​


nước Tề đã nằm trong túi Lưu Bang thông qua con đường ngoại giao (Lịch Tự Cơ thuyết phục).


  • Trước khi Tín đánh: Tề là đồng minh, là tài sản chiến lược của Hán Vương mà không tốn một mũi tên.
  • Sau khi Tín đánh: Tề trở thành một vùng đất đẫm máu, kẻ thù của Hán (vì họ cho rằng Hán lật lọng), và cuối cùng trở thành "vương quốc riêng" của Hàn Tín.

Hàn Tín đã biến một tài sản hòa bình thành một tài sản chiến tranh để tạo ra lý do chính đáng cho việc chiếm hữu. Đây là một hành vi "rửa công trạng" rất lộ liễu.


2. Sự tráo trở trong logic của Hàn Tín​


Sự hài hước (và bi kịch) nằm ở chỗ Tín sử dụng quân đội của Lưu Bang, lương thực của Lưu Bang, danh nghĩa của Lưu Bang để đánh một vùng đất đã hàng Lưu Bang, rồi sau đó quay lại bảo: "Tôi đánh được chỗ này, chỗ này là của tôi".


Điều này dẫn đến hai hệ lụy cực kỳ xấu về mặt chính trị:


  • Tư hữu hóa quân đội: Tín coi quân đội đang chỉ huy là công cụ riêng để gây dựng cơ đồ cá nhân.
  • Mặc cả quyền lực: Việc ép phong Vương chứng tỏ Tín không coi mình là bề tôi, mà coi mình là một đối tác kinh doanh đang nắm giữ cổ phần chi phối.

3. Tại sao Tín lại nghĩ "Lưu Bang không nỡ lấy đất Tề"?​


Đây chính là điểm "ngây thơ" đến mức nực cười. Tín nghĩ rằng:


"Tôi đã đánh thắng trận lớn thế này, tôi mang về cho ông một nước Tề (dù ông đã có nó bằng cách khác), nên ông phải biết ơn tôi và để tôi cai quản nó."


Tín không hiểu rằng: Trong mắt một vị vua, việc bạn mang về một món đồ mà vua đã có bằng một cách đẫm máu và rắc rối hơn, đồng thời lại đòi quyền sở hữu món đồ đó, thì đó không phải là công lao. Đó là phản phúc.


4. Kết luận: Đánh vì ai?​


Rõ ràng, ở thời điểm đó, Hàn Tín đánh Tề là vì cái danh và cái lợi của Hàn Tín.


Nếu thực lòng vì Lưu Bang, Tín đã dừng quân ngay khi nghe tin Lịch Tự Cơ thuyết phục thành công. Việc Tín nghe lời Khoái Triệt (một kẻ xúi bẩy làm phản) để tiếp tục tấn công đã khẳng định tham vọng cá nhân của Tín đã lấn át lòng trung thành.


Tóm lại: Hàn Tín đã thực hiện một thương vụ "M&A" (thâu tóm) ngược ngay trong lòng bộ máy của Lưu Bang. Ông ta thắng về mặt quân sự (lấy được đất), nhưng thua trắng về mặt chính trị (mất lòng tin tuyệt đối của vua). Lưu Bang phong Vương cho Tín lúc đó chỉ là một chiêu bài "hoãn binh" để chờ ngày tính sổ.
 
Thôi đi anh
Tín đéo đánh Tề chiếm được Tề thì lấy vốn liếng đéo đâu để phong tề vương?
Lúc nói chuyện với Khoái Triệt tín chả bảo Lưu Bang sẽ không cướp đất Tề của Tín
Có nghĩa là Tín đánh Tề đòi phong Tề vương là muốn biến đất Tề thành của anh ta
Thế sao mày ko nói việc tín bảo trung thành với nhà hán
Lúc nch là đánh xong rồi, khoái triệt kêu tín phản thì tín nói thế chứ sao
 
Nếu chúng ta nhìn nhận dưới góc độ quản trị và quyền sở hữu, hành động của Hàn Tín không phải là "đánh giặc cho vua" mà là một cuộc "thôn tính tài sản của chủ".


1. Bản chất của vụ "cướp công"​


nước Tề đã nằm trong túi Lưu Bang thông qua con đường ngoại giao (Lịch Tự Cơ thuyết phục).


  • Trước khi Tín đánh: Tề là đồng minh, là tài sản chiến lược của Hán Vương mà không tốn một mũi tên.
  • Sau khi Tín đánh: Tề trở thành một vùng đất đẫm máu, kẻ thù của Hán (vì họ cho rằng Hán lật lọng), và cuối cùng trở thành "vương quốc riêng" của Hàn Tín.

Hàn Tín đã biến một tài sản hòa bình thành một tài sản chiến tranh để tạo ra lý do chính đáng cho việc chiếm hữu. Đây là một hành vi "rửa công trạng" rất lộ liễu.


2. Sự tráo trở trong logic của Hàn Tín​


Sự hài hước (và bi kịch) nằm ở chỗ Tín sử dụng quân đội của Lưu Bang, lương thực của Lưu Bang, danh nghĩa của Lưu Bang để đánh một vùng đất đã hàng Lưu Bang, rồi sau đó quay lại bảo: "Tôi đánh được chỗ này, chỗ này là của tôi".


Điều này dẫn đến hai hệ lụy cực kỳ xấu về mặt chính trị:


  • Tư hữu hóa quân đội: Tín coi quân đội đang chỉ huy là công cụ riêng để gây dựng cơ đồ cá nhân.
  • Mặc cả quyền lực: Việc ép phong Vương chứng tỏ Tín không coi mình là bề tôi, mà coi mình là một đối tác kinh doanh đang nắm giữ cổ phần chi phối.

3. Tại sao Tín lại nghĩ "Lưu Bang không nỡ lấy đất Tề"?​


Đây chính là điểm "ngây thơ" đến mức nực cười. Tín nghĩ rằng:





Tín không hiểu rằng: Trong mắt một vị vua, việc bạn mang về một món đồ mà vua đã có bằng một cách đẫm máu và rắc rối hơn, đồng thời lại đòi quyền sở hữu món đồ đó, thì đó không phải là công lao. Đó là phản phúc.


4. Kết luận: Đánh vì ai?​


Rõ ràng, ở thời điểm đó, Hàn Tín đánh Tề là vì cái danh và cái lợi của Hàn Tín.


Nếu thực lòng vì Lưu Bang, Tín đã dừng quân ngay khi nghe tin Lịch Tự Cơ thuyết phục thành công. Việc Tín nghe lời Khoái Triệt (một kẻ xúi bẩy làm phản) để tiếp tục tấn công đã khẳng định tham vọng cá nhân của Tín đã lấn át lòng trung thành.


Tóm lại: Hàn Tín đã thực hiện một thương vụ "M&A" (thâu tóm) ngược ngay trong lòng bộ máy của Lưu Bang. Ông ta thắng về mặt quân sự (lấy được đất), nhưng thua trắng về mặt chính trị (mất lòng tin tuyệt đối của vua). Lưu Bang phong Vương cho Tín lúc đó chỉ là một chiêu bài "hoãn binh" để chờ ngày tính sổ.
Làm giả vương thôi, đừng có thuyết âm mưu nữa pls
 
Là sao
Vụ này giống bên phòng kinh doạnh xác nhận miệng ký hợp đồng nhưng bên kế toán yêu cầu ký gửi tiền cọc mới làm
Mày là sếp m chọn cách nào
Sai. Tín không phải là sếp. Tín là thằng nhân viên được Bang cử đi thực hiện hợp đồng. Nếu hợp đồng thực hiện xong bất lợi thì phòng kinh doanh và phòng kế toán chịu trách nhiệm.

Nhưng Tín được lệnh thực hiện hợp đồng, lại tự ý không thực hiện hợp đồng, lại ảo tưởng mình là sếp. Thế thì trách nhiệm của Tín chối đi đâu?
 
Sai. Tín không phải là sếp. Tín là thằng nhân viên được Bang cử đi thực hiện hợp đồng. Nếu hợp đồng thực hiện xong bất lợi thì phòng kinh doanh và phòng kế toán chịu trách nhiệm.

Nhưng Tín được lệnh thực hiện hợp đồng, lại tự ý không thực hiện hợp đồng, lại ảo tưởng mình là sếp. Thế thì trách nhiệm của Tín chối đi đâu?
Sai nha tín ép đối tác ký và chung tiền
Còn lịch dự cơ chỉ có nói miệng
 
Thế sao mày ko nói việc tín bảo trung thành với nhà hán
Lúc nch là đánh xong rồi, khoái triệt kêu tín phản thì tín nói thế chứ sao
Tín dùng binh của Hán lương thực tiền bạc của hán vương
Đánh một nước đã thuộc về Hán
Đánh xong tín kêu đất này bây giờ của tao
Bắt Hán vương phong tín thành tề vương ngang với Hán vương
Từ thằng làm thuê thành đối tác ngang ngửa với chủ.
Giỏi cho trung thành với Hán
 
Tín dùng binh của Hán lương thực tiền bạc của hán vương
Đánh một nước đã thuộc về Hán
Đánh xong tín kêu đất này bây giờ của tao
Bắt Hán vương phong tín thành tề vương ngang với Hán vương
Từ thằng làm thuê thành đối tác ngang ngửa với chủ.
Giỏi cho trung thành với Hán
Làm giả vương thôi sau thiên hạ một mối về nhà hán chứ tề vương gì về làm hoài âm hầu thôi
 
Làm giả vương thôi sau thiên hạ một mối về nhà hán chứ tề vương gì về làm hoài âm hầu thôi
Nói câu này là thằng thớt chày bửa cãi cùn chứ tranh luận mọe gì? Làm Hoài Âm Hầu là bị Lưu Bang nó bắt sống tại Vân Mộng, ép phải từ bỏ vương vị đem về Trường An "giam lỏng", cam tâm tình nguyện đéo gì =))
 
Tề vương chứ giả vương gì.
Sau Bang phong cho thành sở vương
Sau mới bị phế xuống hầu.
Tín tham lam ngay từ đầu một kẻ tham lam bất tín bất nhân bất nghĩa
Tham lam đéo gì đâu
Giả vương tề, r đc phong sở vuong r xuống hoài âm hầu vẫn nhận chứ có phản đâu
 
Nói câu này là thằng thớt chày bửa cãi cùn chứ tranh luận mọe gì? Làm Hoài Âm Hầu là bị Lưu Bang nó bắt sống tại Vân Mộng, ép phải từ bỏ vương vị đem về Trường An "giam lỏng", cam tâm tình nguyện đéo gì =))
Thuyết âm mưu thôi chứ tín liêm mà
 
Tham lam đéo gì đâu
Giả vương tề, r đc phong sở vuong r xuống hoài âm hầu vẫn nhận chứ có phản đâu
Vương tiễn đánh Sở xong chắc cũng ép Tần Thủy Hoàng phong ông ấy là giả sở vương nhỉ
Vương bí mông điềm đánh Ngụy đánh Triệu xong chắc cũng ép Tần Thủy Hoàng phong là giả ngụy vương giả triệu vương nhỉ.
Hài hước thật
 
Vương tiễn đánh Sở xong chắc cũng ép Tần Thủy Hoàng phong ông ấy là giả sở vương nhỉ
Vương bí mông điềm đánh Ngụy đánh Triệu xong chắc cũng ép Tần Thủy Hoàng phong là giả ngụy vương giả triệu vương nhỉ.
Hài hước thật
Tuy trường họp tùy ng chứ mày
Suy nghĩ binh tiên xử lý khác tuong khác chứ
Chứ phản thì phản lâu rồi đợi đến bị bắt mới phản hay sao
Mày mới hài huoc
 

Có thể bạn quan tâm

Top