Cảnh báo lừa đảo‼️ Hàn tín nên theo nước nào thì mới được yên ổn ?

Tuy trường họp tùy ng chứ mày
Suy nghĩ binh tiên xử lý khác tuong khác chứ
Chứ phản thì phản lâu rồi đợi đến bị bắt mới phản hay sao
Mày mới hài huoc
Trong chế độ quân chủ tập quyền, "Vương" là lằn ranh đỏ của hoàng đế. Vương Tiễn Mông Điềm hiểu điều đó nên tránh xa cái ghế "Vương". Hàn Tín thì lao vào cái ghế đó bằng cách tống tiền vua.


Hành động của Tín đánh Tề thực chất là một cuộc "làm loạn trong hàng ngũ" hơn là đi đánh giặc. Tín tưởng mình là ngôi sao đang lên, nhưng trong mắt Lưu Bang, Tín chỉ là một khối u đang phát triển quá nhanh cần phải cắt bỏ.
 
Trong chế độ quân chủ tập quyền, "Vương" là lằn ranh đỏ của hoàng đế. Vương Tiễn Mông Điềm hiểu điều đó nên tránh xa cái ghế "Vương". Hàn Tín thì lao vào cái ghế đó bằng cách tống tiền vua.


Hành động của Tín đánh Tề thực chất là một cuộc "làm loạn trong hàng ngũ" hơn là đi đánh giặc. Tín tưởng mình là ngôi sao đang lên, nhưng trong mắt Lưu Bang, Tín chỉ là một khối u đang phát triển quá nhanh cần phải cắt bỏ.
Những người tiêu biểu:
Hàn Tín → Tề vương / Sở vương
Bành Việt → Lương vương
Anh Bố → Hoài Nam vương
Trương Nhĩ → Triệu vương
Ngô Nhuế → Trường Sa vương
Lư Oản → Yên vương
Hàn vương Tín (một người khác, không phải Hàn Tín)
👉 Đây chính là 7 đại công thần được phong vương ban đầu.


Rất quan trọng — gần như tất cả đều kết thúc giống Hàn Tín:
Hàn Tín → bị giết
Bành Việt → bị giết
Anh Bố → nổi loạn rồi bị diệt
Trương Nhĩ → chết sớm, con bị diệt
Lư Oản → phản, chạy sang Hung nô
Hàn vương Tín → phản
Chỉ có Ngô Nhuế là sống yên ổn
 
Sai nha tín ép đối tác ký và chung tiền
Còn lịch dự cơ chỉ có nói miệng
Sai. Tín đấm chết đối tác đang ngồi thương lượng với Lịch Cơ.

Làm giả vương thôi sau thiên hạ một mối về nhà hán chứ tề vương gì về làm hoài âm hầu thôi
Mày rõ ràng nắm ko hết sự kiện mà ráng tranh luận rồi.
 
Sai. Tín đấm chết đối tác đang ngồi thương lượng với Lịch Cơ.


Mày rõ ràng nắm ko hết sự kiện mà ráng tranh luận rồi.
Ngu quá
Đối tác trở mặt

Ko nắm hết mà tau biết hòai âm hầu.?
 
Ngu quá
Đối tác trở mặt

Ko nắm hết mà tau biết hòai âm hầu.?
Hoài Âm hầu thì trẻ lên ba nó còn biết nữa. Mày biết thì có gì lạ.

Đối tác trở mặt thì chừng nào trở mặt hãy xử lý.
Còn hành động của Tín thì rõ ràng là c.ty Lưu Bang đã đàm phán xong hợp đồng, đang mở tiệc chúc mừng thì Tín trở mặt, bay vào đấm đối tác.

Mày rõ ràng là đang cãi ngang, chả có chút lý lẽ nào hết. Quá khiên cưỡng.
 
Hoặc mày giả ngu hoặc mày muốn tụi tao tranh luận đem hết kiến thức ra rồi mày dùng nó vô việc cá nhân của mày
Là sao
Những người tiêu biểu:
Hàn Tín → Tề vương / Sở vương
Bành Việt → Lương vương
Anh Bố → Hoài Nam vương
Trương Nhĩ → Triệu vương
Ngô Nhuế → Trường Sa vương
Lư Oản → Yên vương
Hàn vương Tín (một người khác, không phải Hàn Tín)
👉 Đây chính là 7 đại công thần được phong vương ban đầu.

Rất quan trọng — gần như tất cả đều kết thúc giống Hàn Tín:
Hàn Tín → bị giết
Bành Việt → bị giết
Anh Bố → nổi loạn rồi bị diệt
Trương Nhĩ → chết sớm, con bị diệt
Lư Oản → phản, chạy sang Hung Nô �
Wikipedia
Hàn vương Tín → phản
Chỉ có Ngô Nhuế là sống yên ổn
 
Hoài Âm hầu thì trẻ lên ba nó còn biết nữa. Mày biết thì có gì lạ.

Đối tác trở mặt thì chừng nào trở mặt hãy xử lý.
Còn hành động của Tín thì rõ ràng là c.ty Lưu Bang đã đàm phán xong hợp đồng, đang mở tiệc chúc mừng thì Tín trở mặt, bay vào đấm đối tác.

Mày rõ ràng là đang cãi ngang, chả có chút lý lẽ nào hết. Quá khiên cưỡng.
Có cc nói miệng
. Lưu bang mưu xảo còn lừa trần dư vs Trương nhĩ
Mà k nghĩ bang dễ tin quá
 
Hoặc mày giả ngu hoặc mày muốn tụi tao tranh luận đem hết kiến thức ra rồi mày dùng nó vô việc cá nhân của mày
kiến thức mày chỉ có hàn tín vs tề vương
hạn hẹp mà ảo tưởng vậy ?
 
Hoặc mày giả ngu hoặc mày muốn tụi tao tranh luận đem hết kiến thức ra rồi mày dùng nó vô việc cá nhân của mày
Hoài Âm hầu thì trẻ lên ba nó còn biết nữa. Mày biết thì có gì lạ.

Đối tác trở mặt thì chừng nào trở mặt hãy xử lý.
Còn hành động của Tín thì rõ ràng là c.ty Lưu Bang đã đàm phán xong hợp đồng, đang mở tiệc chúc mừng thì Tín trở mặt, bay vào đấm đối tác.

Mày rõ ràng là đang cãi ngang, chả có chút lý lẽ nào hết. Quá khiên cưỡng.
à mà mấy con chó bảo hàn tín ko tham gia đánh tần là sai nhé
có tham gia với quân hạng vũ nhé
 
Nghỉ lúc nào? Đang làm chấp kích lang, nghe Lương thổi lỗ tai, đạp cửa chạy về Hán.

Đánh Tề trái lệnh của Bang, ko xuất binh Huỳnh Dương đều là trái lệnh. Mày còn cố chấp đòi phải viết thư nữa thì thua.

Chuyện Tín đòi làm giả vương tạm thời, Sử sách bao nhiêu năm viết nát rồi. Mày cố chấp bẻ câu cắt chữ, cố chấp. Vô vị.

Chứa Chung Ly Muội và giết Chung Ly Muội là 2 sự kiện, ko nên gom vào một.

Tướng giặc thua trận, Tín lén chứa chấp là bất trung.

Việc vỡ lở, vội giết người để trốn tội, là bất dũng.

Trước hứa bảo vệ Muội, vừa gặp chuyện giết Muội để chối tội tranh công, là bất tín.

Kết giao bằng hữu cùng Muội, vừa có họa liền giết bạn lập công, là bất nghĩa.

Hán vương du Vân Mộng, kiếm chỉ Sở quốc, lại vọng tưởng một cái đầu Chung Ly Muội đủ an Lưu Quý, ấy là bất trí.

Tranh biện thế nào thì trung, dũng, tín, trí, nghĩa, Tín đều không giữ
Tín có thể Chui ống quần thì chuyện gì mà Tín k dám làm ?
 
thì hàn tín có phản đéo đâu
tụi bây toàn thuyết âm mưu đổ tội hàn tín
Tín k Phản thì Tín cũng phải chết. Tín là thằg Ngoại Tộc. Cho m làm Vương rồi mốt m lại mơ đến làm đế
Bao nhiêu trường hợp xảy ra trong lịch sử
Họ Tào sau này vì Ỷ Y nên để cho Tư Mã Ý nó sống sót nên mới có Hậu quả cho con cháu
Làm Đế Vương thì phải như Chu Nguyên Chương . Cây này Gai k để t tróc hết cho m.
Và trong tất cả các triều đại Tàu thì Minh là triều đại mà Vua là đấng tối cao - quyền hành đều do Vua ban cho Đông Hay Tây Xưởng hay đám họ Nghiêm thích thì t cho m quyền k thì t dẹp . Đó là nguyên nhân Lưu Bang hay các hoàng đế khác họ sợ sau họ chớt k ai kìm chế đc đám Vua Chư hầu
 
Tín k Phản thì Tín cũng phải chết. Tín là thằg Ngoại Tộc. Cho m làm Vương rồi mốt m lại mơ đến làm đế
Bao nhiêu trường hợp xảy ra trong lịch sử
Họ Tào sau này vì Ỷ Y nên để cho Tư Mã Ý nó sống sót nên mới có Hậu quả cho con cháu
Làm Đế Vương thì phải như Chu Nguyên Chương . Cây này Gai k để t tróc hết cho m.
Và trong tất cả các triều đại Tàu thì Minh là triều đại mà Vua là đấng tối cao - quyền hành đều do Vua ban cho Đông Hay Tây Xưởng hay đám họ Nghiêm thích thì t cho m quyền k thì t dẹp . Đó là nguyên nhân Lưu Bang hay các hoàng đế khác họ sợ sau họ chớt k ai kìm chế đc đám Vua Chư hầu
thì câu hỏi là hàn tín nên theo nước nào để được sống ?
 
Tín là ng khí khái cao
1 là chết 2 là cống hiến
Công danh, tự trọng cao, là ng nghĩa khí
Tín cũng đéo khí khái tự trọng cao gì đâu, nếu Tín là thằng tự trọng cao thì đã chém thằng bán thịt heo rồi chứ không phải chui háng, Tín là thằng ẩn nhẫn chịu nhục được. Sau này có chức quyền nên mới đấu đá trong triều, vì không đấu cũng bị ép chết,.
 
Chỉ riêng Tào Tham thôi mày có biết là ai không mà làm như chó cỏ muốn nó chết là chết vậy ?



Sau này khi Lưu Bang luận công ban thưởng, dù bị đè xuống đệ nhị công thần sau Tiêu Hà, bằng mặt mà không bằng lòng lão vẫn giữ đúng bổn phận chức trách. Đến khi Tiêu Hà chết, lên thay mà vẫn giữ vững ổn định, trí tuệ chính trị rõ đéo phải vừa. Thằng bản đồ nó bảo Hàn Tín mà cựa quậy, Tào Tham đến xách đầu là có lý.

Chưa nói lúc bị "giam lỏng" ở Trường An, Lưu Bang và Lữ hậu chắc chắn có cài cắm người bên cạnh Hàn Tín. Đại kế tạo phản tưởng "hoàn mỹ" của Khoái Triệt có khi rõ mồn một trong mắt vợ chồng nhà này rồi :doubt:
có con cacd

hàn tín nó phản chắc nó thông báo họp phản hay sao , nó có quân nó phản thì chặt đầu tào tham

cài cắm rồi có bằng chứng gì hàn tín tập hợp binh lực làm phản ko ?
 
Tín cũng đéo khí khái tự trọng cao gì đâu, nếu Tín là thằng tự trọng cao thì đã chém thằng bán thịt heo rồi chứ không phải chui háng, Tín là thằng ẩn nhẫn chịu nhục được. Sau này có chức quyền nên mới đấu đá trong triều, vì không đấu cũng bị ép chết,.
XXXV. — Hàn Tín khi về Hán
XXXVI-1


XXXV. — HÀN TÍN KHI VỀ HÁN.
Xưa người ở Hoài-Âm là Hàn-Tín, nhà nghèo câu ở dưới thành. Có Phiếu-Mẫu thấy Tín đói, cho Tín ăn cơm. Tín mừng, bảo Phiếu-Mẫu rằng:

— Tôi tất có lúc đền ơn mụ!

Mụ giận, nói:

— Kẻ đại-trượng-phu không nuôi nổi thân, tôi thương cậu mà dâng cơm, há lại mong đền ơn!

Trong hàng thịt ở Hoài-Âm, có chàng trẻ tuổi trêu Tín, giữa đám đông, nhiếc Tín rằng:

— Tín có đâm chết được tao không? Không đâm được, luồn háng tao đây này!


Thế là Tín cúi xuống lộm-ngộm chui qua háng! Người cả một chợ đều cười Tín, cho là nhát!

Đến khi Hạng-Lương qua sông Hoài, Tín chống gươm đi theo, ở dưới cờ, chả có tiếng tăm gì! Hạng-Lương thua, lại theo Hạng-Võ. Võ cho làm Lang-Trung. Nhiều lần bầy mưu cho Võ. Võ không dùng. Hán-Vương khi vào Thục, Tín trốn Sở về với Hán, làm chức Liên-Ngao, phạm luật đáng tội chém. Tín ngửng nhìn thấy Đằng-công, liền bảo:

— Nhà vua không muốn lấy thiên-hạ sao? Sao lại chém tráng-sĩ?

Đằng-công lấy lời ấy làm lạ, tha không chém, nói với nhà vua. Nhà vua cho làm chức Đô-Uy coi về thóc! Cũng chưa thấy có tài gì lạ. Tín thường nói truyện với Tiêu-Hà. Hà lấy làm kỳ. Vua Hán đến Nam Trịnh, các tướng cùng quân lính đều ví-von mong về Đông, nhiều kẻ trốn dọc đường. Tín cũng trốn đi! Hà nghe Tín trốn, không kịp tâu vua, tự đi theo tìm, Có người thưa với nhà vua rằng:

— Quan Thừa Tướng Hà trốn rồi!

Nhà vua cả giận, như mất tay phải, trái. Trong một hai ngày, Hà về ra mắt vua. Vua vừa giận, vừa mừng, mắng Hà rằng:

— Các tướng trốn đi kể có nghìn! Ông không đuổi theo ai, lại đuổi theo Tín, nói láo!

Hà nói:

— Các tướng dễ kiếm cả! Đến như Tín, hạng Quốc-sĩ trong đời không hai! Nhà vua nếu muốn làm chúa mãi Hán-Trung, thì chả cần dùng gì Tín! Còn như muốn tranh Thiên-hạ, trừ Tín ra, chả ai đáng tính việc cả! Chẳng rõ nhà vua nghĩ thế nào?

Nhà vua nói:

— Ta cũng muốn sang Đông chứ! Ro-ró ở mãi đây sao được!

Bèn vời Tín cho làm Đại-Tướng.

Hà nói:

— Nhà vua vốn nhỗ-nhã vô lễ! Nay phong chức đại-tướng, như gọi đứa trẻ con! Ấy vì thế mà Tín đi đấy! Nhà vua thật muốn cất dùng hắn, phải trọn ngày tốt, ăn chay nằm mộng, lập đàn-tràng, sắm lễ, thế mới được,

Vua ưng lời. Các tướng đều mừng, ai cũng cho là mình sẽ được làm đại-tướng. Đến khi phong Đại-Tướng thì ra Hàn-Tín. Cả quân đều kinh ngạc! Tín lậy tạ xong, ngồi trên.

Nhà vua nói:

— Quan Thừa-Tướng hằng nói đến Tướng-quân. Tướng-quân có kế gì để dậy bảo Quả-Nhân?

Tín từ-tạ, nhân hỏi vua rằng:

— Giờ sang Đông mà cướp quyền Thiên-hạ, có phải là tranh với Hạng vương không?

Nhà vua đáp:

— Vâng!

— Đại-vương tự liệu, mạnh, bạo, nhân, khỏe, so với Hạng-vương ai hơn?

Vua Hán giờ lâu mới nói:

— Quả-nhân không bằng!

Tín nói:

— Tín cũng cho là đại-vương không bằng! Thế nhưng tôi đã từng thờ Hạng-vương, xin nói cách làm người của Hạng-vương. Hạng-vương ầm-è quát thét, nghìn người phải mất vía! Thế nhưng không biết tin dùng tướng giỏi. Đó chẳng qua là cái khỏe của hạng thất-phu mà thôi! Hạng vương tiếp người cung-kính, thương yêu, truyện trò vui vẻ. Ai có bệnh tật, xa-xuýt chia thức ăn, thức uống cho. Đến khi sai ai đi có công đáng phong tước, thì ấn để mục nát không muốn cho! Đó là cái nhân của bọn đàn-bà! Hạng-vương tuy làm Bá, làm chúa Chư-Hầu, không ở Quan-Trung, lại đóng đô ở Bành-thành!... Đuổi giết Nghĩa-Đế; đi đâu, tàn hại đấy! Danh tuy là Bá, thực mất lòng Thiên-hạ. Cho nên cái mạnh ấy rất dễ yếu. Nay đại-vương nếu thực biết làm trái lại thế, dùng các người khỏe mạnh trong đời, thì đánh đâu mà chẳng được? Đem thành-ấp thiên-hạ phong cho các công-thần, còn ai mà chẳng phục? Đem nghĩa binh đi theo những quân-lính mong về đông, phá chỗ nào mà chẳng tan? Vả chăng Hạng-vương lừa chôn các quân lính đầu hàng của Tần, chỉ có Hàm, Hàn, Ế là được sống sót! Bọn cha, anh ở Tần oán ba người ấy, đau vào đến xương tủy! Nay Sở đem oai bắt hiếp, cho ba người ấy làm vua, dân Tần chẳng ai phục cả. Đại-vương vào trong Ải, mảy-may không xâm-phạm. Trừ luật-pháp nghiêm ngặt của Tần. Dân Tần không ai muốn được Đại-vương làm vua đất Tần. Nay Đại vương cất quân sang Đông, đất tam Tần có thể đưa hịch đi mà rẹp yên được!

Thế là vua Hán cả mừng, tự cho là gặp Tín muộn. Bèn nghe kế của Tín, để Tiêu-Hà thu thuế ở Ba-Nhục, cấp lương cho quân. Tháng tám, Tín đem quân qua Cố-Đạo đánh úp Úng. Úng vương là Hàm đánh thua, chạy! Tái vương là Hàn, Địch-vương là Ế đều hàng!
 
Cái điểm mấu chốt m k để ý là Lưu Bang thua tụt quần nhưng vẫn chiêu binh mãi mã lại được.
Hạng Võ thua là đứt vốn
2 người này như Nguyễn Ánh với Nguyễn Huệ
Vũ là tự thua chứ không phải không chiêu binh làm lại được. H..a..i. za mê cái Lồn Ngu Cơ mà nước mất thân tiêu.
 
Tín cũng đéo khí khái tự trọng cao gì đâu, nếu Tín là thằng tự trọng cao thì đã chém thằng bán thịt heo rồi chứ không phải chui háng, Tín là thằng ẩn nhẫn chịu nhục được. Sau này có chức quyền nên mới đấu đá trong triều, vì không đấu cũng bị ép chết,.
Tôi sang Hoài-Âm, người ở Hoài-Âm nói với tôi:

— Hàn-Tín tuy lúc còn áo vải, chí đã khác với mọi người. Mẹ mất, nghèo không có gì để chôn, vậy mà lại sửa sang để vào chỗ cao ráo, cho bên cạnh có thể chứa nổi vạn nhà!

Tôi xem mả người mẹ, quả có thế! Ví phỏng Hàn-Tín học đạo biết nhún-nhường, đừng khoe tài mình, thi công đối với nhà Hán, có thể sóng sánh với bọn Chu, Thiệu, Thái-Công, đời sau được người cúng tế! Không nghĩ đường ấy, khi thiên-hạ đã định, lại tính việc phản nghịch, bị giết cả họ, chẳng cũng đáng sao!

*** lưu ý vì tư mã thiên làm quan nhà hán nên phải thuận nhà hán lúc đó đã gán tội cho tín ko thể nói khác thì sẽ bị chặt đầu
 
Hàn Tín còn non và xanh lắm . Một là phải có cái gì đó để người ta lợi dụng , hai là trốn sang nước khác .
 

Có thể bạn quan tâm

Top