Hoàng Đan, Bằng quân mạc thoại phong hầu sự - Nhất tướng công thành vạn cốt khô. Nướng quân như điên

485979164-1078720457614761-2423290572678871631-n.jpg

Trạch quốc giang sơn nhập chiến đồ
Sinh dân hà kế lạc tiều tô
Bằng quân mạc thoại phong hầu sự
Nhất tướng công thành vạn cốt khô.

Tên Hoàng Đan này nướng lính ở Vị Xuyên như nướng khoai

Trong một lần trò chuyện, ông Hoàng Nam Tiến từng hỏi cha mình - Tướng Hoàng Đan: "Ba đã mất bao nhiêu người lính suốt cuộc đời mình?". Sau giây phút trầm ngâm, cha ông trả lời: "Ba không tính chính xác được. Nhưng có lẽ dưới quyền ba, ba đã mất 30.000 quân".
a22-15501974501711788649071.jpg

Hoàng Đan và cố vấn Liên Xô
Gia-the-tram-anh-cua-ong-hoang-nam-tien-nhieu-doi-khoa-bang-bo-la-tuong-hoang-dan-me-la-dai-bieu-quoc-hoi-2_31072025182221.png

Tướng Hoàng Đan, một nhân vật từng được nhắc đến qua lời kể của con trai mình, ông Hoàng Nam Tiến, có lẽ là một ví dụ điển hình cho sự thất bại trong vai trò chỉ huy, khi chính ông thừa nhận đã để "mất 30.000 quân" dưới quyền. Con số này không chỉ là một thống kê lạnh lùng, mà là hàng chục ngàn sinh mạng, những con người đã hy sinh trong khói lửa chiến tranh, có thể vì những quyết định sai lầm hoặc sự thiếu trách nhiệm của người đứng đầu.

Câu trả lời của Hoàng Đan, dù mang vẻ trầm ngâm, không thể che giấu được sự thật phũ phàng: một vị tướng không thể đếm chính xác số lính mình đã mất là một vị tướng thiếu sự cẩn trọng và tinh thần trách nhiệm. 30.000 con người – một con số khủng khiếp, tương đương với dân số của cả một thị trấn – đã ngã xuống mà ông chỉ có thể đưa ra một ước lượng mơ hồ. Điều này đặt ra câu hỏi: Liệu Hoàng Đan có thực sự nắm rõ tình hình chiến trường, hay ông chỉ đang "nướng quân" một cách vô tội vạ, để lại những hậu quả đau lòng cho gia đình và đất nước?

Chiến tranh vốn dĩ khắc nghiệt, nhưng một vị tướng tài phải biết cân nhắc từng quyết định, giảm thiểu tổn thất và bảo vệ mạng sống của binh sĩ. Hoàng Đan, với lời thú nhận của mình, dường như đã thất bại trong việc này. Mất 30.000 quân không chỉ là một con số, mà còn là biểu tượng của sự quản lý yếu kém, của những chiến thuật có thể đã lỗi thời hoặc thiếu tính toán. Người lính ra trận không chỉ chiến đấu vì lý tưởng, mà còn đặt niềm tin vào người chỉ huy. Nhưng với Hoàng Đan, niềm tin ấy dường như đã bị đánh đổi bằng những tổn thất không đáng có.
Con trai hắn lên mạng xạo lồn, bị trời đánh chết tươi
Hơn nữa, câu chuyện này còn cho thấy một góc khuất đáng buồn trong tư duy lãnh đạo. Một vị tướng không thể đếm chính xác số quân mình đã mất là một vị tướng không thực sự thấu hiểu giá trị của từng sinh mạng. Trong khi những người lính hy sinh nơi chiến trường, Hoàng Đan dường như chỉ dừng lại ở sự "trầm ngâm" thay vì một sự phản tỉnh sâu sắc. Liệu ông có bao giờ tự hỏi: Những quyết định của mình có thực sự đúng đắn? Có cách nào để cứu được nhiều người hơn? Hay ông chỉ đơn giản chấp nhận con số 30.000 như một phần tất yếu của chiến tranh?

Lịch sử không chỉ ghi nhận những chiến thắng, mà còn khắc sâu những bài học từ thất bại. Hoàng Đan, với câu trả lời của mình, đã để lại một vết nhơ khó xóa. Một vị tướng "nướng quân vô tội vạ" như thế không xứng đáng được tôn vinh, mà chỉ đáng để hậu thế nhìn lại và rút ra bài học: Lãnh đạo không chỉ cần dũng khí, mà còn cần trí tuệ và lòng trắc ẩn. Hoàng Đan, đáng tiếc thay, dường như đã thiếu đi những phẩm chất ấy, một kẻ nướng quân bất tài.
 
Sửa lần cuối:
485979164-1078720457614761-2423290572678871631-n.jpg

Trạch quốc giang sơn nhập chiến đồ
Sinh dân hà kế lạc tiều tô
Bằng quân mạc thoại phong hầu sự
Nhất tướng công thành vạn cốt khô.

Trong một lần trò chuyện, ông Hoàng Nam Tiến từng hỏi cha mình - Tướng Hoàng Đan: "Ba đã mất bao nhiêu người lính suốt cuộc đời mình?". Sau giây phút trầm ngâm, cha ông trả lời: "Ba không tính chính xác được. Nhưng có lẽ dưới quyền ba, ba đã mất 30.000 quân".
a22-15501974501711788649071.jpg

Hoàng Đan và cố vấn Liên Xô
Gia-the-tram-anh-cua-ong-hoang-nam-tien-nhieu-doi-khoa-bang-bo-la-tuong-hoang-dan-me-la-dai-bieu-quoc-hoi-2_31072025182221.png

Tướng Hoàng Đan, một nhân vật từng được nhắc đến qua lời kể của con trai mình, ông Hoàng Nam Tiến, có lẽ là một ví dụ điển hình cho sự thất bại trong vai trò chỉ huy, khi chính ông thừa nhận đã để "mất 30.000 quân" dưới quyền. Con số này không chỉ là một thống kê lạnh lùng, mà là hàng chục ngàn sinh mạng, những con người đã hy sinh trong khói lửa chiến tranh, có thể vì những quyết định sai lầm hoặc sự thiếu trách nhiệm của người đứng đầu.

Câu trả lời của Hoàng Đan, dù mang vẻ trầm ngâm, không thể che giấu được sự thật phũ phàng: một vị tướng không thể đếm chính xác số lính mình đã mất là một vị tướng thiếu sự cẩn trọng và tinh thần trách nhiệm. 30.000 con người – một con số khủng khiếp, tương đương với dân số của cả một thị trấn – đã ngã xuống mà ông chỉ có thể đưa ra một ước lượng mơ hồ. Điều này đặt ra câu hỏi: Liệu Hoàng Đan có thực sự nắm rõ tình hình chiến trường, hay ông chỉ đang "nướng quân" một cách vô tội vạ, để lại những hậu quả đau lòng cho gia đình và đất nước?

Chiến tranh vốn dĩ khắc nghiệt, nhưng một vị tướng tài phải biết cân nhắc từng quyết định, giảm thiểu tổn thất và bảo vệ mạng sống của binh sĩ. Hoàng Đan, với lời thú nhận của mình, dường như đã thất bại trong việc này. Mất 30.000 quân không chỉ là một con số, mà còn là biểu tượng của sự quản lý yếu kém, của những chiến thuật có thể đã lỗi thời hoặc thiếu tính toán. Người lính ra trận không chỉ chiến đấu vì lý tưởng, mà còn đặt niềm tin vào người chỉ huy. Nhưng với Hoàng Đan, niềm tin ấy dường như đã bị đánh đổi bằng những tổn thất không đáng có.

Hơn nữa, câu chuyện này còn cho thấy một góc khuất đáng buồn trong tư duy lãnh đạo. Một vị tướng không thể đếm chính xác số quân mình đã mất là một vị tướng không thực sự thấu hiểu giá trị của từng sinh mạng. Trong khi những người lính hy sinh nơi chiến trường, Hoàng Đan dường như chỉ dừng lại ở sự "trầm ngâm" thay vì một sự phản tỉnh sâu sắc. Liệu ông có bao giờ tự hỏi: Những quyết định của mình có thực sự đúng đắn? Có cách nào để cứu được nhiều người hơn? Hay ông chỉ đơn giản chấp nhận con số 30.000 như một phần tất yếu của chiến tranh?

Lịch sử không chỉ ghi nhận những chiến thắng, mà còn khắc sâu những bài học từ thất bại. Hoàng Đan, với câu trả lời của mình, đã để lại một vết nhơ khó xóa. Một vị tướng "nướng quân vô tội vạ" như thế không xứng đáng được tôn vinh, mà chỉ đáng để hậu thế nhìn lại và rút ra bài học: Lãnh đạo không chỉ cần dũng khí, mà còn cần trí tuệ và lòng trắc ẩn. Hoàng Đan, đáng tiếc thay, dường như đã thiếu đi những phẩm chất ấy, một kẻ nướng quân bất tài.
Nướng cmn ba chục ngàn mạng vẹm vẫn đéo chiếm được Quảng Trị mà còn lên khoe khoang =)).
Đúng là mấy thằng óc chó cọng sản, ăn tục nói phét từ thằng cha cho tới thằng con mập phì lũ hoàng nam tiến :)).
 
Marvel còn chế ra nhân vật Trọng Giáp
Tướng giỏi thì ngta phải gắn với những chiến thắng lớn & các đánh riêng biệt
T thấy VN quanh quẩn cũng chỉ có du kích & biển người
Thời xưa có Ngô Quyền cắm cọc sông Bạch Đằng đánh quân Nam Hán là còn nổi bật
Về việc đánh quân Mông Cổ thì thực ra Ai cập mới là quốc gia duy nhất thắng họ khi cận chiến & lúc Mông Cổ ở thời kì sung sức
 
nếu thực sự chỉ nướng có 30k mạng thì cũng xịn đấy, vì cả cuộc chiến tranh vn đã đi 1 triệu mạng vc rồi. Chưa tính đến trận ở Cam và ct biên giới Việt Trung nữa. Mấy tướng còn lại chắc còn nướng quân ác nữa
Đánh Cam chết 5 vạn, đánh Tàu chết 6 vạn tương đương số lính Mỹ chết ở Việt Nam (5 vạn 8)
 
Nướng cmn ba chục ngàn mạng vẹm vẫn đéo chiếm được Quảng Trị mà còn lên khoe khoang =)).
Đúng là mấy thằng óc chó cọng sản, ăn tục nói phét từ thằng cha cho tới thằng con mập phì lũ hoàng nam tiến :)).
Lạy, m sống ở thời nào vậy? Du hành từ thời chiến đến nay, chưa biết rằng tất cả đã thống nhất dưới cờ rồi à?
 
Tao cực cực khó chịu về vấn đề này! Tao xin phép nói lại.

Tại sao những người trực tiếp ra trận và hy sinh ĐÉO ai được nhớ tới hay vinh danh? Con cháu họ ĐÉO được bất kỳ quyền lợi gì. Tại sao một thằng CHỈ TAY 5 NGÓN lại được vinh danh?
 
Tướng giỏi thì ngta phải gắn với những chiến thắng lớn & các đánh riêng biệt
T thấy VN quanh quẩn cũng chỉ có du kích & biển người
Thời xưa có Ngô Quyền cắm cọc sông Bạch Đằng đánh quân Nam Hán là còn nổi bật
Về việc đánh quân Mông Cổ thì thực ra Ai cập mới là quốc gia duy nhất thắng họ khi cận chiến & lúc Mông Cổ ở thời kì sung sức
Mông cổ đánh đến tận ai cập à. Trước giờ tao cứ nghĩ đânhs đến trung á là hết
 
t đọc tài liệu nc ngoài thấy chỉ khen Lê Trọng Tấn, Ng Hữu An
Hoàng Đan chưa từng thấy nhắc tới
Chắc thành tích của ông ấy cũng hạn chế
Đan nổi tiếng nhất là ở vị xuyên thôi
Nướng quân nhiều nhất cũng ở đó
Và sau Vị Xuyên thì ông ấy bi đẩy về viện nghiên cứu
18 năm đeo lon thiếu tướng cũng không được thăng quân hàm cho đến khi về hưu
 
Tao cực cực khó chịu về vấn đề này! Tao xin phép nói lại.

Tại sao những người trực tiếp ra trận và hy sinh ĐÉO ai được nhớ tới hay vinh danh? Con cháu họ ĐÉO được bất kỳ quyền lợi gì. Tại sao một thằng CHỈ TAY 5 NGÓN lại được vinh danh?
Ông ngoại tao là liệt sĩ đây , chết trận trẻ để lại 1 mình bà ngoại nuôi 7 đứa con , sau này tháng nhận được vài trăm ngàn. 🤔
 
nếu thực sự chỉ nướng có 30k mạng thì cũng xịn đấy, vì cả cuộc chiến tranh vn đã đi 1 triệu mạng vc rồi. Chưa tính đến trận ở Cam và ct biên giới Việt Trung nữa. Mấy tướng còn lại chắc còn nướng quân ác nữa
Mày bị ảo à, riêng trận Mậu Thân đã đi cả triệu mạng rồi
p/s nhầm, search tạm con AI bị sai
 
Sửa lần cuối:
Tao cực cực khó chịu về vấn đề này! Tao xin phép nói lại.

Tại sao những người trực tiếp ra trận và hy sinh ĐÉO ai được nhớ tới hay vinh danh? Con cháu họ ĐÉO được bất kỳ quyền lợi gì. Tại sao một thằng CHỈ TAY 5 NGÓN lại được vinh danh?
Thì xưa giờ vẫn vậy mà, cướp chính quyền cho bọn nó lấy quyền lực, cai trị, lợi ích còn dân đen thì lại làm nô lệ cầy cuốc và biết ơn :)) mà vinh danh đ gì khi cuộc chiến này có gì tự hào, toàn người Việt đánh người Việt chết hơn 5tr người tổng cả 2 phe, đánh cho Xô Tàu Mỹ chứ có phải vệ quốc cái l gì đâu mà tự hào, rồi con cháu đời sau vừa khổ vừa bị nhồi sọ theo cái lý tưởng rác rưởi của 2 thằng mác lê, còn bọn cầm quyền thì ngày càng láo toét, hủ bại cướp dân, hành dân. Nghĩ vẫn kay Trọ trọe, bọn trọ trọe rác rưởi cặn bã phá hại.
 
Mông cổ đánh đến tận ai cập à. Trước giờ tao cứ nghĩ đânhs đến trung á là hết
Vl, kiến thức của m hạn chế quá
Mông cổ đc coi là đội quân mạnh nhất lịch sử mọi thời đại
K chỉ Ai Cập mà còn đánh bại Nga Hoàng, Liên quân Hugary & BaLan
Là quốc gia duy nhất đánh bại Nga trong lịch sử
 
Tao cực cực khó chịu về vấn đề này! Tao xin phép nói lại.

Tại sao những người trực tiếp ra trận và hy sinh ĐÉO ai được nhớ tới hay vinh danh? Con cháu họ ĐÉO được bất kỳ quyền lợi gì. Tại sao một thằng CHỈ TAY 5 NGÓN lại được vinh danh?
vì họ ngu
ra trận làm bia thịt, chết cho quyền lợi của thằng #, gia đình họ có đc j đâu
xem phim tài liệu về các mẹ VN anh hùng đó, bà nào cũng nghèo, ở nhà lụp xụp, sống cô độc tới cuối đời, mấy thằng con chết đi để đổi lấy cái đó à
 

Có thể bạn quan tâm

Top