Johnny Lê Nữu Vượng
Già làng


Trạch quốc giang sơn nhập chiến đồ
Sinh dân hà kế lạc tiều tô
Bằng quân mạc thoại phong hầu sự
Nhất tướng công thành vạn cốt khô.
Tên Hoàng Đan này nướng lính ở Vị Xuyên như nướng khoai
Trong một lần trò chuyện, ông Hoàng Nam Tiến từng hỏi cha mình - Tướng Hoàng Đan: "Ba đã mất bao nhiêu người lính suốt cuộc đời mình?". Sau giây phút trầm ngâm, cha ông trả lời: "Ba không tính chính xác được. Nhưng có lẽ dưới quyền ba, ba đã mất 30.000 quân".

Hoàng Đan và cố vấn Liên Xô

Tướng Hoàng Đan, một nhân vật từng được nhắc đến qua lời kể của con trai mình, ông Hoàng Nam Tiến, có lẽ là một ví dụ điển hình cho sự thất bại trong vai trò chỉ huy, khi chính ông thừa nhận đã để "mất 30.000 quân" dưới quyền. Con số này không chỉ là một thống kê lạnh lùng, mà là hàng chục ngàn sinh mạng, những con người đã hy sinh trong khói lửa chiến tranh, có thể vì những quyết định sai lầm hoặc sự thiếu trách nhiệm của người đứng đầu.
Câu trả lời của Hoàng Đan, dù mang vẻ trầm ngâm, không thể che giấu được sự thật phũ phàng: một vị tướng không thể đếm chính xác số lính mình đã mất là một vị tướng thiếu sự cẩn trọng và tinh thần trách nhiệm. 30.000 con người – một con số khủng khiếp, tương đương với dân số của cả một thị trấn – đã ngã xuống mà ông chỉ có thể đưa ra một ước lượng mơ hồ. Điều này đặt ra câu hỏi: Liệu Hoàng Đan có thực sự nắm rõ tình hình chiến trường, hay ông chỉ đang "nướng quân" một cách vô tội vạ, để lại những hậu quả đau lòng cho gia đình và đất nước?
Chiến tranh vốn dĩ khắc nghiệt, nhưng một vị tướng tài phải biết cân nhắc từng quyết định, giảm thiểu tổn thất và bảo vệ mạng sống của binh sĩ. Hoàng Đan, với lời thú nhận của mình, dường như đã thất bại trong việc này. Mất 30.000 quân không chỉ là một con số, mà còn là biểu tượng của sự quản lý yếu kém, của những chiến thuật có thể đã lỗi thời hoặc thiếu tính toán. Người lính ra trận không chỉ chiến đấu vì lý tưởng, mà còn đặt niềm tin vào người chỉ huy. Nhưng với Hoàng Đan, niềm tin ấy dường như đã bị đánh đổi bằng những tổn thất không đáng có.
Con trai hắn lên mạng xạo lồn, bị trời đánh chết tươi
Hơn nữa, câu chuyện này còn cho thấy một góc khuất đáng buồn trong tư duy lãnh đạo. Một vị tướng không thể đếm chính xác số quân mình đã mất là một vị tướng không thực sự thấu hiểu giá trị của từng sinh mạng. Trong khi những người lính hy sinh nơi chiến trường, Hoàng Đan dường như chỉ dừng lại ở sự "trầm ngâm" thay vì một sự phản tỉnh sâu sắc. Liệu ông có bao giờ tự hỏi: Những quyết định của mình có thực sự đúng đắn? Có cách nào để cứu được nhiều người hơn? Hay ông chỉ đơn giản chấp nhận con số 30.000 như một phần tất yếu của chiến tranh?
Lịch sử không chỉ ghi nhận những chiến thắng, mà còn khắc sâu những bài học từ thất bại. Hoàng Đan, với câu trả lời của mình, đã để lại một vết nhơ khó xóa. Một vị tướng "nướng quân vô tội vạ" như thế không xứng đáng được tôn vinh, mà chỉ đáng để hậu thế nhìn lại và rút ra bài học: Lãnh đạo không chỉ cần dũng khí, mà còn cần trí tuệ và lòng trắc ẩn. Hoàng Đan, đáng tiếc thay, dường như đã thiếu đi những phẩm chất ấy, một kẻ nướng quân bất tài.
Sửa lần cuối: