Chú mình là lính Lôi Hổ, học hành ko được như anh chị, bỏ nhà đi bụi sao chán đời nhảy mẹ nó vào cảm tử quân Lôi Hổ. Ngày giao thừa Mậu Thân 68, trốn về nhà chiều 30 ăn tết thăm ba mạ, xui cho ổng là thằng hàng xóm thấy, nó chỉ điểm, sáng mùng 1 ổng ngủ ngay cửa sổ lúc 6h sáng nghe súng nổ, ổng tưởng nhà ai đốt pháo, nhưng tiếng pháo nghe lạ, giống AK nổ mở cửa sổ hé ra coi, thì thấy Ak quần đùi, hết hồn! Ổng chạy ra cửa hông tót lên máng sối xi măng, nằm đó, ông mệ nội nghe đập cửa chạy ra mở thì Ak quần đùi mặc áo len vô tìm, nhưng ko thấy! Nhà bán quán tạp hoá nên cũng mời ăn uống nước trà bánh, đồ cúng giao thừa xôi chè đem ra mời gọi là uỷ lạo tí, làm ngoại giao tí! Kẻ chỉ điểm hỏi chú tôi đâu, thì ôn mệ khôn, ko chối là chú tôi ko về mà nói có về rồi tối trở lại trại rồi, vì có lệnh cấm trại. Thằng kia cũng ko tin nên đi tìm trong nhà, nó đâu biết chú tôi núp trên máng sối! Nó vô tận bàn thờ soi đèn pin, cũng ko thấy, thôi dọn cơm canh nóng ra cho cán bộ ăn tí rồi gói tí bánh trái cho cán bộ đi.
Ông hàng xóm đáng mến chỉ điểm đó sau này cũng lên rừng vì đã lộ, rồi nghe nói chết vì bị bom sau 75 ko thấy về... chú tôi sau chiến cuộc thì đu trực thăng ra được hạm đội 7 vẫn sống giờ ở bên Canada dưỡng già
Hú hồn hehe