Live Hỏi thật lòng: Bọn mày có Sợ CHẾT không?

tieuthiensu99

Địt Bùng Đạo Tổ
Hỏi thật lòng: Bọn mày có Sợ CHẾT không?

Hôm nay Tiến Béo đi rồi. Đời Vô Thường lắm. Phải lúc nằm trên giường bệnh, đối mặt với ung thư, hay ra đường bị ô tô đâm nằm thoi thóp 5-10 phút... thì chúng mày mới biết "Sợ Chết là gì".

Quan trọng nhất là phải hiểu được "Đời là Vô Thường" để mà "Buông Bỏ". Cái quan trọng nhất trong nghịch cảnh, khi đối diện với sinh tử là giữ được Tinh Thần ==> Vậy cái này ở đâu ra? ==> Ở đạo Phật mà ra chứ đâu ==> Mau mau tìm hiểu đạo Phật, giác ngộ Đạo Phật đi. Tao khuyên thật đấy!

XÀM này tao tự tin tuyên bố đắc quả A-La-Hán thoát Khổ => Vì tao ko còn Khổ nữa, ko còn Sợ Chết nữa. Tao cũng chưa đủ Trình để "Độ" cho tụi bay. Nếu muốn Thoát Khổ ==> hãy tìm hiểu Đạo Phật của Phật Thích Ca đi.

- Bố thằng bạn tao bị Ung Thư ==> Suy sụp tinh thần ==> Ko ăn ko uống gì ==> Ko có sức mà chữa bệnh ấy chứ ==> Khả năng đi sớm.
- Nếu với 1 người giác ngộ đạo Phật như tao ==> Kể cả bị ung thư tao vẫn cứ OK => Có khi còn thọ thêm vài niên.

Theo hiểu biết của tao. Có 2 lão:

1 - Một là: Bố Già, trước khi lão Chết vì đột quỵ khi đang ở vườn cà chua với đứa cháu. Lão vẫn tận hưởng khoảnh khắc ngắm ánh nắng xế chiều, mồm lẩm bẩm: "Đời Đẹp Lắm"
2 - Hai là Tào Tháo. Sau khi truyền ngôi cho Tào Phi và dặn dò an bài mọi chuyện. Lão xin chén rượu, chỉ tay ra phía ngoài rồi cũng nói: "Đời Đẹp Lắm"

Còn đa số những "phàm phu" tao gặp ở ngoài đời, thì trước khi Chết. Hoặc đang điều trị bệnh mà tự bản thân người ta biết sẽ chết, thì họ thường kết thúc cuộc đời bằng việc Khóc, bằng những giọt nước mắt. Kể cả bất tỉnh, nằm liệt giường, nhưng mắt vẫn ứa nước ra. Họ chết mà chưa buông bỏ đc. Họ chết mà còn vương vấn đấy. Họ chết mà còn nhiều tâm nguyện chưa hoàn thành...

Nam mô A Di Đà Phật!
Nam mô bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
Sadhu, Sadhu, Lành thay!
 
Sửa lần cuối:
Hỏi thật lòng: Bọn mày có Sợ CHẾT không?

Hôm nay Tiến Béo đi rồi. Đời Vô Thường lắm. Phải lúc nằm trên giường bệnh, đối mặt với ung thư, hay ra đường bị ô tô đâm nằm thoi thóp 5-10 phút... thì chúng mày mới biết "Sợ Chết là gì".

Quan trọng nhất là phải hiểu được "Đời là Vô Thường" để mà "Buông Bỏ". Cái quan trọng nhất trong nghịch cảnh, khi đối diện với sinh tử là giữ được Tinh Thần ==> Vậy cái này ở đâu ra? ==> Ở đạo Phật mà ra chứ đâu ==> Mau mau tìm hiểu đạo Phật, giác ngộ Đạo Phật đi. Tao khuyên thật đấy!

XÀM này tao tự tin tuyên bố đắc quả A-La-Hán thoát Khổ => Vì tao ko còn Khổ nữa, ko còn Sợ Chết nữa. Tao cũng chưa đủ Trình để "Độ" cho tụi bay. Nếu muốn Thoát Khổ ==> hãy tìm hiểu Đạo Phật của Phật Thích Ca đi.

- Bố thằng bạn tao bị Ung Thư ==> Suy sụp tinh thần ==> Ko ăn ko uống gì ==> Ko có sức mà chữa bệnh ấy chứ ==> Khả năng đi sớm.
- Nếu với 1 người giác ngộ đạo Phật như tao ==> Kể cả bị ung thư tao vẫn cứ OK => Có khi còn thọ thêm vài niên.

Theo hiểu biết của tao. Có 2 lão:

1 - Một là: Bố Già, trước khi lão Chết vì đột quỵ khi đang ở vườn cà chua với đứa cháu. Lão vẫn tận hưởng khoảnh khắc ngắm ánh nắng xế chiều, mồm lẩm bẩm: "Đời Đẹp Lắm"
2 - Hai là Tào Tháo. Sau khi truyền ngôi cho Tào Khi và dặn dò an bài mọi chuyện. Lão xin chén rượu, chỉ tay ra phía ngoài rồi cũng nói: "Đời Đẹp Lắm"

Còn đa số những "phàm phu" tao gặp ở ngoài đời, thì trước khi Chết. Hoặc đang điều trị bệnh mà tự bản thân người ta biết sẽ chết, thì họ thường kết thúc cuộc đời bằng việc Khóc, bằng những giọt nước mắt. Kể cả bất tỉnh, nằm liệt giường, nhưng mắt vẫn ứa nước ra. Họ chết mà chưa buông bỏ đc. Họ chết mà còn vương vấn đấy. Họ chết mà còn nhiều tâm nguyện chưa hoàn thành...

Nam mô A Di Đà Phật!
Nam mô bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
Sadhu, Sadhu, Lành thay!
T nhiều lúc còn muốn chết cho xong cm đi nè.
 
Chết có cái gì đáng sợ đâu nhất là mày đéo cảm nhận đc gì nữa. Hối tiếc vì để vợ con gia đình lại mà ra đi. Tao mua bảo hiểm rồi. Ít ra nếu nằm xuống vợ cũng có tỉ bạc mà nuôi con
 
Hỏi thật lòng: Bọn mày có Sợ CHẾT không?

Hôm nay Tiến Béo đi rồi. Đời Vô Thường lắm. Phải lúc nằm trên giường bệnh, đối mặt với ung thư, hay ra đường bị ô tô đâm nằm thoi thóp 5-10 phút... thì chúng mày mới biết "Sợ Chết là gì".

Quan trọng nhất là phải hiểu được "Đời là Vô Thường" để mà "Buông Bỏ". Cái quan trọng nhất trong nghịch cảnh, khi đối diện với sinh tử là giữ được Tinh Thần ==> Vậy cái này ở đâu ra? ==> Ở đạo Phật mà ra chứ đâu ==> Mau mau tìm hiểu đạo Phật, giác ngộ Đạo Phật đi. Tao khuyên thật đấy!

XÀM này tao tự tin tuyên bố đắc quả A-La-Hán thoát Khổ => Vì tao ko còn Khổ nữa, ko còn Sợ Chết nữa. Tao cũng chưa đủ Trình để "Độ" cho tụi bay. Nếu muốn Thoát Khổ ==> hãy tìm hiểu Đạo Phật của Phật Thích Ca đi.

- Bố thằng bạn tao bị Ung Thư ==> Suy sụp tinh thần ==> Ko ăn ko uống gì ==> Ko có sức mà chữa bệnh ấy chứ ==> Khả năng đi sớm.
- Nếu với 1 người giác ngộ đạo Phật như tao ==> Kể cả bị ung thư tao vẫn cứ OK => Có khi còn thọ thêm vài niên.

Theo hiểu biết của tao. Có 2 lão:

1 - Một là: Bố Già, trước khi lão Chết vì đột quỵ khi đang ở vườn cà chua với đứa cháu. Lão vẫn tận hưởng khoảnh khắc ngắm ánh nắng xế chiều, mồm lẩm bẩm: "Đời Đẹp Lắm"
2 - Hai là Tào Tháo. Sau khi truyền ngôi cho Tào Khi và dặn dò an bài mọi chuyện. Lão xin chén rượu, chỉ tay ra phía ngoài rồi cũng nói: "Đời Đẹp Lắm"

Còn đa số những "phàm phu" tao gặp ở ngoài đời, thì trước khi Chết. Hoặc đang điều trị bệnh mà tự bản thân người ta biết sẽ chết, thì họ thường kết thúc cuộc đời bằng việc Khóc, bằng những giọt nước mắt. Kể cả bất tỉnh, nằm liệt giường, nhưng mắt vẫn ứa nước ra. Họ chết mà chưa buông bỏ đc. Họ chết mà còn vương vấn đấy. Họ chết mà còn nhiều tâm nguyện chưa hoàn thành...

Nam mô A Di Đà Phật!
Nam mô bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
Sadhu, Sadhu, Lành thay!

nếu so với việc nhìn người thân chết, thì tau đéo sợ chết. nhưng tự nhiên đang khỏe, lăn ra chết thì tau sợ. đụ mẹ đang thanh niên khỏe mạnh, tự nhiên đột quỵ, chết nhục như chó.
 
Absurdism mới là góc nhìn về triết học hiện sinh phù hợp với mindset của tao, nhưng về 1 số mặt thì tao thấy tương đồng với phật giáo nguyên thuỷ
Tìm hiểu triết học hiện sinh giúp tao đỡ lạc lõng với cuộc đời, tìm kiếm mục đích sống và chấp nhận cái chết
 
Bản thân tao từ lúc nhìn cuộc đời qua sự hào nhoáng phù phiếm cho đến lúc giác ngộ được ba sự thật cuộc đời: vô thường, khổ và vô ngã thì tao luôn sợ sống vật vờ, vô định không mục tiêu lý tưởng chứ ko hề sợ chết
 
Hỏi thật lòng: Bọn mày có Sợ CHẾT không?

Hôm nay Tiến Béo đi rồi. Đời Vô Thường lắm. Phải lúc nằm trên giường bệnh, đối mặt với ung thư, hay ra đường bị ô tô đâm nằm thoi thóp 5-10 phút... thì chúng mày mới biết "Sợ Chết là gì".

Quan trọng nhất là phải hiểu được "Đời là Vô Thường" để mà "Buông Bỏ". Cái quan trọng nhất trong nghịch cảnh, khi đối diện với sinh tử là giữ được Tinh Thần ==> Vậy cái này ở đâu ra? ==> Ở đạo Phật mà ra chứ đâu ==> Mau mau tìm hiểu đạo Phật, giác ngộ Đạo Phật đi. Tao khuyên thật đấy!

XÀM này tao tự tin tuyên bố đắc quả A-La-Hán thoát Khổ => Vì tao ko còn Khổ nữa, ko còn Sợ Chết nữa. Tao cũng chưa đủ Trình để "Độ" cho tụi bay. Nếu muốn Thoát Khổ ==> hãy tìm hiểu Đạo Phật của Phật Thích Ca đi.

- Bố thằng bạn tao bị Ung Thư ==> Suy sụp tinh thần ==> Ko ăn ko uống gì ==> Ko có sức mà chữa bệnh ấy chứ ==> Khả năng đi sớm.
- Nếu với 1 người giác ngộ đạo Phật như tao ==> Kể cả bị ung thư tao vẫn cứ OK => Có khi còn thọ thêm vài niên.

Theo hiểu biết của tao. Có 2 lão:

1 - Một là: Bố Già, trước khi lão Chết vì đột quỵ khi đang ở vườn cà chua với đứa cháu. Lão vẫn tận hưởng khoảnh khắc ngắm ánh nắng xế chiều, mồm lẩm bẩm: "Đời Đẹp Lắm"
2 - Hai là Tào Tháo. Sau khi truyền ngôi cho Tào Khi và dặn dò an bài mọi chuyện. Lão xin chén rượu, chỉ tay ra phía ngoài rồi cũng nói: "Đời Đẹp Lắm"

Còn đa số những "phàm phu" tao gặp ở ngoài đời, thì trước khi Chết. Hoặc đang điều trị bệnh mà tự bản thân người ta biết sẽ chết, thì họ thường kết thúc cuộc đời bằng việc Khóc, bằng những giọt nước mắt. Kể cả bất tỉnh, nằm liệt giường, nhưng mắt vẫn ứa nước ra. Họ chết mà chưa buông bỏ đc. Họ chết mà còn vương vấn đấy. Họ chết mà còn nhiều tâm nguyện chưa hoàn thành...

Nam mô A Di Đà Phật!
Nam mô bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
Sadhu, Sadhu, Lành thay!
Là sao mày? Nói rõ xem
 
Hỏi thật lòng: Bọn mày có Sợ CHẾT không?

Hôm nay Tiến Béo đi rồi. Đời Vô Thường lắm. Phải lúc nằm trên giường bệnh, đối mặt với ung thư, hay ra đường bị ô tô đâm nằm thoi thóp 5-10 phút... thì chúng mày mới biết "Sợ Chết là gì".

Quan trọng nhất là phải hiểu được "Đời là Vô Thường" để mà "Buông Bỏ". Cái quan trọng nhất trong nghịch cảnh, khi đối diện với sinh tử là giữ được Tinh Thần ==> Vậy cái này ở đâu ra? ==> Ở đạo Phật mà ra chứ đâu ==> Mau mau tìm hiểu đạo Phật, giác ngộ Đạo Phật đi. Tao khuyên thật đấy!

XÀM này tao tự tin tuyên bố đắc quả A-La-Hán thoát Khổ => Vì tao ko còn Khổ nữa, ko còn Sợ Chết nữa. Tao cũng chưa đủ Trình để "Độ" cho tụi bay. Nếu muốn Thoát Khổ ==> hãy tìm hiểu Đạo Phật của Phật Thích Ca đi.

- Bố thằng bạn tao bị Ung Thư ==> Suy sụp tinh thần ==> Ko ăn ko uống gì ==> Ko có sức mà chữa bệnh ấy chứ ==> Khả năng đi sớm.
- Nếu với 1 người giác ngộ đạo Phật như tao ==> Kể cả bị ung thư tao vẫn cứ OK => Có khi còn thọ thêm vài niên.

Theo hiểu biết của tao. Có 2 lão:

1 - Một là: Bố Già, trước khi lão Chết vì đột quỵ khi đang ở vườn cà chua với đứa cháu. Lão vẫn tận hưởng khoảnh khắc ngắm ánh nắng xế chiều, mồm lẩm bẩm: "Đời Đẹp Lắm"
2 - Hai là Tào Tháo. Sau khi truyền ngôi cho Tào Khi và dặn dò an bài mọi chuyện. Lão xin chén rượu, chỉ tay ra phía ngoài rồi cũng nói: "Đời Đẹp Lắm"

Còn đa số những "phàm phu" tao gặp ở ngoài đời, thì trước khi Chết. Hoặc đang điều trị bệnh mà tự bản thân người ta biết sẽ chết, thì họ thường kết thúc cuộc đời bằng việc Khóc, bằng những giọt nước mắt. Kể cả bất tỉnh, nằm liệt giường, nhưng mắt vẫn ứa nước ra. Họ chết mà chưa buông bỏ đc. Họ chết mà còn vương vấn đấy. Họ chết mà còn nhiều tâm nguyện chưa hoàn thành...

Nam mô A Di Đà Phật!
Nam mô bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
Sadhu, Sadhu, Lành thay!
Ngày xưa tân gái, cắt máu ăn thề thiếu em anh đéo thể sống. Thế mà chia tay xong đéo chết lại còn đi lấy vợ :shame:.
Chết không đáng sợ, đáng sợ là thứ sau cái chết( gia đình, con cái,…)
 
tham sống sợ chết gần như bản năng của con người rồi
người nghe thấy tiếng súng cũng đéo khác gì chó nghe tiếng pháo đâu
 
Hỏi thật lòng: Bọn mày có Sợ CHẾT không?

Hôm nay Tiến Béo đi rồi. Đời Vô Thường lắm. Phải lúc nằm trên giường bệnh, đối mặt với ung thư, hay ra đường bị ô tô đâm nằm thoi thóp 5-10 phút... thì chúng mày mới biết "Sợ Chết là gì".

Quan trọng nhất là phải hiểu được "Đời là Vô Thường" để mà "Buông Bỏ". Cái quan trọng nhất trong nghịch cảnh, khi đối diện với sinh tử là giữ được Tinh Thần ==> Vậy cái này ở đâu ra? ==> Ở đạo Phật mà ra chứ đâu ==> Mau mau tìm hiểu đạo Phật, giác ngộ Đạo Phật đi. Tao khuyên thật đấy!

XÀM này tao tự tin tuyên bố đắc quả A-La-Hán thoát Khổ => Vì tao ko còn Khổ nữa, ko còn Sợ Chết nữa. Tao cũng chưa đủ Trình để "Độ" cho tụi bay. Nếu muốn Thoát Khổ ==> hãy tìm hiểu Đạo Phật của Phật Thích Ca đi.

- Bố thằng bạn tao bị Ung Thư ==> Suy sụp tinh thần ==> Ko ăn ko uống gì ==> Ko có sức mà chữa bệnh ấy chứ ==> Khả năng đi sớm.
- Nếu với 1 người giác ngộ đạo Phật như tao ==> Kể cả bị ung thư tao vẫn cứ OK => Có khi còn thọ thêm vài niên.

Theo hiểu biết của tao. Có 2 lão:

1 - Một là: Bố Già, trước khi lão Chết vì đột quỵ khi đang ở vườn cà chua với đứa cháu. Lão vẫn tận hưởng khoảnh khắc ngắm ánh nắng xế chiều, mồm lẩm bẩm: "Đời Đẹp Lắm"
2 - Hai là Tào Tháo. Sau khi truyền ngôi cho Tào Khi và dặn dò an bài mọi chuyện. Lão xin chén rượu, chỉ tay ra phía ngoài rồi cũng nói: "Đời Đẹp Lắm"

Còn đa số những "phàm phu" tao gặp ở ngoài đời, thì trước khi Chết. Hoặc đang điều trị bệnh mà tự bản thân người ta biết sẽ chết, thì họ thường kết thúc cuộc đời bằng việc Khóc, bằng những giọt nước mắt. Kể cả bất tỉnh, nằm liệt giường, nhưng mắt vẫn ứa nước ra. Họ chết mà chưa buông bỏ đc. Họ chết mà còn vương vấn đấy. Họ chết mà còn nhiều tâm nguyện chưa hoàn thành...

Nam mô A Di Đà Phật!
Nam mô bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
Sadhu, Sadhu, Lành thay!
Mày có bất tử ko? Nếu đã biết kiểu đéo gì cũng chết thì m sợ cái gì vậy?
 
Sợ chết vl luôn ấy . Tao lo cho 2 đứa con gái tao thôi . Đm làm cha làm mẹ nên chỉ sợ con khổ . Nên t đéo hơn thua với ai cho bọn m win hết . Nhiều đứa nợ tiền tao tao ghi vào hết sổ nợ vào máy tính rồi có bảo với vợ rồi tại nhiều khoản tao đéo nói với nó được .
 
Hỏi thật lòng: Bọn mày có Sợ CHẾT không?

Hôm nay Tiến Béo đi rồi. Đời Vô Thường lắm. Phải lúc nằm trên giường bệnh, đối mặt với ung thư, hay ra đường bị ô tô đâm nằm thoi thóp 5-10 phút... thì chúng mày mới biết "Sợ Chết là gì".

Quan trọng nhất là phải hiểu được "Đời là Vô Thường" để mà "Buông Bỏ". Cái quan trọng nhất trong nghịch cảnh, khi đối diện với sinh tử là giữ được Tinh Thần ==> Vậy cái này ở đâu ra? ==> Ở đạo Phật mà ra chứ đâu ==> Mau mau tìm hiểu đạo Phật, giác ngộ Đạo Phật đi. Tao khuyên thật đấy!

XÀM này tao tự tin tuyên bố đắc quả A-La-Hán thoát Khổ => Vì tao ko còn Khổ nữa, ko còn Sợ Chết nữa. Tao cũng chưa đủ Trình để "Độ" cho tụi bay. Nếu muốn Thoát Khổ ==> hãy tìm hiểu Đạo Phật của Phật Thích Ca đi.

- Bố thằng bạn tao bị Ung Thư ==> Suy sụp tinh thần ==> Ko ăn ko uống gì ==> Ko có sức mà chữa bệnh ấy chứ ==> Khả năng đi sớm.
- Nếu với 1 người giác ngộ đạo Phật như tao ==> Kể cả bị ung thư tao vẫn cứ OK => Có khi còn thọ thêm vài niên.

Theo hiểu biết của tao. Có 2 lão:

1 - Một là: Bố Già, trước khi lão Chết vì đột quỵ khi đang ở vườn cà chua với đứa cháu. Lão vẫn tận hưởng khoảnh khắc ngắm ánh nắng xế chiều, mồm lẩm bẩm: "Đời Đẹp Lắm"
2 - Hai là Tào Tháo. Sau khi truyền ngôi cho Tào Khi và dặn dò an bài mọi chuyện. Lão xin chén rượu, chỉ tay ra phía ngoài rồi cũng nói: "Đời Đẹp Lắm"

Còn đa số những "phàm phu" tao gặp ở ngoài đời, thì trước khi Chết. Hoặc đang điều trị bệnh mà tự bản thân người ta biết sẽ chết, thì họ thường kết thúc cuộc đời bằng việc Khóc, bằng những giọt nước mắt. Kể cả bất tỉnh, nằm liệt giường, nhưng mắt vẫn ứa nước ra. Họ chết mà chưa buông bỏ đc. Họ chết mà còn vương vấn đấy. Họ chết mà còn nhiều tâm nguyện chưa hoàn thành...

Nam mô A Di Đà Phật!
Nam mô bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
Sadhu, Sadhu, Lành thay!
Chết như thằng béo này tao không sợ, tao chỉ sợ nằm 1 chỗ mà đéo chết được.
Cứ cái đụi rồi đi như thằng béo này không biết bao nhiêu người thèm muốn đấy.
 

Có thể bạn quan tâm

Top