tieuthiensu99
Địt Bùng Đạo Tổ
Hỏi thật lòng: Bọn mày có Sợ CHẾT không?
Hôm nay Tiến Béo đi rồi. Đời Vô Thường lắm. Phải lúc nằm trên giường bệnh, đối mặt với ung thư, hay ra đường bị ô tô đâm nằm thoi thóp 5-10 phút... thì chúng mày mới biết "Sợ Chết là gì".
Quan trọng nhất là phải hiểu được "Đời là Vô Thường" để mà "Buông Bỏ". Cái quan trọng nhất trong nghịch cảnh, khi đối diện với sinh tử là giữ được Tinh Thần ==> Vậy cái này ở đâu ra? ==> Ở đạo Phật mà ra chứ đâu ==> Mau mau tìm hiểu đạo Phật, giác ngộ Đạo Phật đi. Tao khuyên thật đấy!
Ở XÀM này tao tự tin tuyên bố đắc quả A-La-Hán thoát Khổ => Vì tao ko còn Khổ nữa, ko còn Sợ Chết nữa. Tao cũng chưa đủ Trình để "Độ" cho tụi bay. Nếu muốn Thoát Khổ ==> hãy tìm hiểu Đạo Phật của Phật Thích Ca đi.
- Bố thằng bạn tao bị Ung Thư ==> Suy sụp tinh thần ==> Ko ăn ko uống gì ==> Ko có sức mà chữa bệnh ấy chứ ==> Khả năng đi sớm.
- Nếu với 1 người giác ngộ đạo Phật như tao ==> Kể cả bị ung thư tao vẫn cứ OK => Có khi còn thọ thêm vài niên.
Theo hiểu biết của tao. Có 2 lão:
1 - Một là: Bố Già, trước khi lão Chết vì đột quỵ khi đang ở vườn cà chua với đứa cháu. Lão vẫn tận hưởng khoảnh khắc ngắm ánh nắng xế chiều, mồm lẩm bẩm: "Đời Đẹp Lắm"
2 - Hai là Tào Tháo. Sau khi truyền ngôi cho Tào Phi và dặn dò an bài mọi chuyện. Lão xin chén rượu, chỉ tay ra phía ngoài rồi cũng nói: "Đời Đẹp Lắm"
Còn đa số những "phàm phu" tao gặp ở ngoài đời, thì trước khi Chết. Hoặc đang điều trị bệnh mà tự bản thân người ta biết sẽ chết, thì họ thường kết thúc cuộc đời bằng việc Khóc, bằng những giọt nước mắt. Kể cả bất tỉnh, nằm liệt giường, nhưng mắt vẫn ứa nước ra. Họ chết mà chưa buông bỏ đc. Họ chết mà còn vương vấn đấy. Họ chết mà còn nhiều tâm nguyện chưa hoàn thành...
Nam mô A Di Đà Phật!
Nam mô bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
Sadhu, Sadhu, Lành thay!
Hôm nay Tiến Béo đi rồi. Đời Vô Thường lắm. Phải lúc nằm trên giường bệnh, đối mặt với ung thư, hay ra đường bị ô tô đâm nằm thoi thóp 5-10 phút... thì chúng mày mới biết "Sợ Chết là gì".
Quan trọng nhất là phải hiểu được "Đời là Vô Thường" để mà "Buông Bỏ". Cái quan trọng nhất trong nghịch cảnh, khi đối diện với sinh tử là giữ được Tinh Thần ==> Vậy cái này ở đâu ra? ==> Ở đạo Phật mà ra chứ đâu ==> Mau mau tìm hiểu đạo Phật, giác ngộ Đạo Phật đi. Tao khuyên thật đấy!
Ở XÀM này tao tự tin tuyên bố đắc quả A-La-Hán thoát Khổ => Vì tao ko còn Khổ nữa, ko còn Sợ Chết nữa. Tao cũng chưa đủ Trình để "Độ" cho tụi bay. Nếu muốn Thoát Khổ ==> hãy tìm hiểu Đạo Phật của Phật Thích Ca đi.
- Bố thằng bạn tao bị Ung Thư ==> Suy sụp tinh thần ==> Ko ăn ko uống gì ==> Ko có sức mà chữa bệnh ấy chứ ==> Khả năng đi sớm.
- Nếu với 1 người giác ngộ đạo Phật như tao ==> Kể cả bị ung thư tao vẫn cứ OK => Có khi còn thọ thêm vài niên.
Theo hiểu biết của tao. Có 2 lão:
1 - Một là: Bố Già, trước khi lão Chết vì đột quỵ khi đang ở vườn cà chua với đứa cháu. Lão vẫn tận hưởng khoảnh khắc ngắm ánh nắng xế chiều, mồm lẩm bẩm: "Đời Đẹp Lắm"
2 - Hai là Tào Tháo. Sau khi truyền ngôi cho Tào Phi và dặn dò an bài mọi chuyện. Lão xin chén rượu, chỉ tay ra phía ngoài rồi cũng nói: "Đời Đẹp Lắm"
Còn đa số những "phàm phu" tao gặp ở ngoài đời, thì trước khi Chết. Hoặc đang điều trị bệnh mà tự bản thân người ta biết sẽ chết, thì họ thường kết thúc cuộc đời bằng việc Khóc, bằng những giọt nước mắt. Kể cả bất tỉnh, nằm liệt giường, nhưng mắt vẫn ứa nước ra. Họ chết mà chưa buông bỏ đc. Họ chết mà còn vương vấn đấy. Họ chết mà còn nhiều tâm nguyện chưa hoàn thành...
Nam mô A Di Đà Phật!
Nam mô bổn sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
Sadhu, Sadhu, Lành thay!
Sửa lần cuối: