Ăn chơi Hôm nay tròn 5 năm em vợ đi Nhật, trốn chạy/kết thúc mối tình vụng trộm em vợ - anh rễ.

  • Tạo bởi Tạo bởi Nclll
  • Start date Start date
8. Tối hôm đó t gần như không ngủ được. Vợ t nằm kế bên ngủ ngon lành, còn t thì cứ mở mắt nhìn trần nhà. Cứ nhắm mắt lại là hiện lên khuôn mặt đỏ hoe của Út lúc ngồi ở bàn ăn. T bắt đầu hiểu cảm giác của mấy thằng phạm lỗi mà ngày nào cũng phải đóng vai người bình thường là như nào.

Sáng thứ 2, t dậy sớm hơn mọi ngày. Út đã đi làm trước rồi. Trên bàn vẫn có phần ăn sáng cho 2 vợ chồng như mọi khi. Chén đũa rửa sạch, nhà cửa gọn gàng. Chỉ khác là phần của t không còn ly cafe đá Út hay pha sẵn nữa.

T đi làm mà đầu óc cứ lơ lửng. Tự nhiên thấy sợ về nhà.

Mấy ngày sau, Út bắt đầu tránh mặt t rõ ràng hơn. Nếu có vợ t ở nhà thì em vẫn sinh hoạt bình thường. Nhưng cứ chỉ còn 2 người là e im lặng. Tối nào e cũng khóa cửa phòng. Có hôm t đi ngang nghe tiếng em khóc rất nhỏ bên trong.

T nhiều lần muốn gõ cửa nói chuyện. Nhưng nói cái gì? Xin lỗi? Hay giả ngu tới cùng?

Rồi tối thứ 6, vợ t đi siêu thị dưới tầng hầm cc. Trong nhà chỉ còn t với Út.

Em đang đứng rửa chén quay lưng về phía t. T bước lại gần:

Út...


T vừa lên tiếng, vai em đã khựng lại.

Anh xin lỗi.


Cả căn bếp im phăng phắc. Chỉ còn tiếng nước chảy.

Một lúc lâu sau em mới lên tiếng:

Anh đừng nói nữa được không...


Giọng em rất nhỏ, nhỏ tới mức t nghe mà lạnh cả người.

T đứng chết trân. Em vẫn quay lưng về phía t, hai tay ôm chặt cái chén trong bồn rửa.

Em không muốn chị biết.


Nghe tới đó t gần như không thở nổi.

Em xin anh... coi như chưa có gì đi.


Lần đầu tiên từ hôm đó em nói thẳng với t. Không khóc. Không trách móc. Nhưng càng như vậy t càng thấy mình khốn nạn.

Đúng lúc đó ngoài cửa vang lên tiếng vợ t:

Hai người làm gì trong bếp vậy?


Út vội lau mặt, cúi xuống lấy rổ rau như đang rửa đồ ăn. Còn t quay lưng mở tủ lạnh giả bộ lấy nước.

Vợ t bước vô cười:

Trời, hôm nay anh hai phụ việc dữ ta.


Út không trả lời. Em bưng rổ rau đi thẳng vô phòng. Đi ngang qua t, e nói rất khẽ:

Anh đừng để có lần thứ hai.
tiếp đi
 
1 thằng vào viết quyển truyện cũ mà nó đã đọc, nó nhập vai 1 tí. Mấy ông xem rồi thì bảo xem rồi, có link thì bỏ vào chưa xem thì để người khác xem. Mất gì mà chửi nó ? Thằng thớt cập nhật tiếp đi tao đọc với. Quyển này tao chưa xem thằng viết có vẻ lối hành văn cũng hay. Vodka mày.
 
. Chấm. Tao tụt quần rồi lại phải kéo lên. Con em vk tao cung ngon, non , xinh nên vừa đọc vừa nứng .
 
Đm chỉ là truyện, chúng mày coi là thật or giả cũng được. Để im thớt nó lên bài
 
8. Sáng hôm sau k thấy em dậy đi làm, vợ t kêu cửa, e mở cửa ra với bộ dạng vật vờ thiếu ngủ và mặt mày sưng húp.
- M k đi làm à? Vk t hỏi
- E xin nghỉ phép rồi.
- Bộ ở với tụi t m khổ lắm hay gì?
Em chỉ đứng đó, nước mắt chực rơi, e nhìn t, t né ánh mắt của e rồi hối vk đi làm. T chở vk đi làm rồi lên cty. Đến đây thì t chắc chắn e biết chuyện rồi. Nhưng làm sao e biết, rõ ràng t đã kiểm tra kỹ, t cũng k biết nữa. Em sẽ làm gì tiếp theo nếu vk t nhất quyết không cho ra riêng? Hình tượng mà t gầy dựng sẽ ra sao? T ở cty mà k làm gì được, đầu óc t quay cuồng với những câu hỏi và nổi sợ. T nghĩ tới e đang ở nhà 1 mình, nghĩ tới việc e đã từng tự tử vì thất tình, t nhìn đồng hồ chờ tới giờ nghỉ trưa hơn bao giờ hết.
Vật vờ cả buổi sáng cũng tới giờ nghĩ trưa, t phóng lẹ về nhà, ae đồng nghiệp đang ở bãi xe đợi t đi ăn cũng k hiểu chuyện gì.
T len lỏi, cố vượt lên dòng xe cộ đông đặc giữa cái nắng trưa SG - việc hiếm khi t làm - cuối cùng cũng về tới nhà. T mở cửa vô thì thấy e đang lục cơm nguội ở bếp. Thở phào nhẹ nhõm, nay e nó k muốn chết nữa.
- Út! T chào e
E quay lại nhìn t mà k nói gì. T cũng k biết nói gì tiếp theo.
- Tối thứ 7 vừa rồi anh có về nhà không?
Em đứng đó hỏi t, t đang đứng ở tủ lạnh uống nước. T im lặng, k chối cũng k trả lời.
- Anh trả lời e đi. E gặng hỏi lần nữa
- Có. T nhìn em
- Anh làm gì em? E hỏi t, e dựa vô thành bếp, tay bấu chặt bàn bếp, nước mắt lưng tròng.
- Anh xin lỗi Út!
T chỉ nói được nhiêu đó, em ngồi khụy xuống khóc nức nở, t chạy tới đở e dậy, liên tục nói xin lỗi, e vùng vẫy hất t ra. E cứ ngồi đó khóc, t cũng k biết nói gì hơn, cứ đứng đó nhìn e khóc. Chứng năm phút sau e đứng dậy, e nhìn t vừa khóc vừa trách
- E ngưỡng mộ anh, e muốn lấy chồng như a, sao a lại làm vậy chứ?
- Anh cũng k biết sao nữa, a xin lỗi út
- Bây giờ anh tính sao?
- Em bỏ qua cho a nha, chị e biết chắc a chết. a hứa k có lần nào nữa.
E bỏ vô phòng đóng cửa mà k trả lời t. T đứng đó 10p k thấy động tĩnh gì, hâm nóng đồ ăn cho e rồi t đi làm lại. Thêm 1 buổi chiều vật vờ, vô tích sự ở cty hết giờ làm t qua đón vợ, vk t vẫn vui vẻ như mọi ngày, e chưa vẫn đang giữ kín, t đỡ lo phần nào.
Về nhà thấy e đang nấu cơm, nhìn cũng tươi tắn hơn hồi sang dù 2 con mắt còn đỏ hoe. Vợ t cũng nấu cơm với e. Còn t thì lăng xăng quét cái này dọn cái kia, nghe ngóng e và vợ nói chuyện chứ k dám xuống dưới đánh cầu lông. Suốt giờ cơm em k nói gì và vợ t cũng k nhắc gì tới chuyện em đòi ra riêng.
Sáng hôm sau e lại sưng húp mắt sau một đêm có lẽ khóc nhiều, lại nghỉ làm. Vợ t trước khi ra khỏi nhà còn mở cửa quát em
- M không ở đây thì xin nghỉ việc về quê làm công nhân đi. Đừng có làm như ai hành hạ m nha.
Hôm nay t đi làm đã bình tĩnh hơn một chút. Với diễn biến qua giờ thì t nghĩ em sẽ giữ chuyện này giúp t. T quyết định trưa nay sẽ về nói chuyện với em lần nữa.
 

Có thể bạn quan tâm

Top