8. Sáng hôm sau k thấy em dậy đi làm, vợ t kêu cửa, e mở cửa ra với bộ dạng vật vờ thiếu ngủ và mặt mày sưng húp.
- M k đi làm à? Vk t hỏi
- E xin nghỉ phép rồi.
- Bộ ở với tụi t m khổ lắm hay gì?
Em chỉ đứng đó, nước mắt chực rơi, e nhìn t, t né ánh mắt của e rồi hối vk đi làm. T chở vk đi làm rồi lên cty. Đến đây thì t chắc chắn e biết chuyện rồi. Nhưng làm sao e biết, rõ ràng t đã kiểm tra kỹ, t cũng k biết nữa. Em sẽ làm gì tiếp theo nếu vk t nhất quyết không cho ra riêng? Hình tượng mà t gầy dựng sẽ ra sao? T ở cty mà k làm gì được, đầu óc t quay cuồng với những câu hỏi và nổi sợ. T nghĩ tới e đang ở nhà 1 mình, nghĩ tới việc e đã từng tự tử vì thất tình, t nhìn đồng hồ chờ tới giờ nghỉ trưa hơn bao giờ hết.
Vật vờ cả buổi sáng cũng tới giờ nghĩ trưa, t phóng lẹ về nhà, ae đồng nghiệp đang ở bãi xe đợi t đi ăn cũng k hiểu chuyện gì.
T len lỏi, cố vượt lên dòng xe cộ đông đặc giữa cái nắng trưa SG - việc hiếm khi t làm - cuối cùng cũng về tới nhà. T mở cửa vô thì thấy e đang lục cơm nguội ở bếp. Thở phào nhẹ nhõm, nay e nó k muốn chết nữa.
- Út! T chào e
E quay lại nhìn t mà k nói gì. T cũng k biết nói gì tiếp theo.
- Tối thứ 7 vừa rồi anh có về nhà không?
Em đứng đó hỏi t, t đang đứng ở tủ lạnh uống nước. T im lặng, k chối cũng k trả lời.
- Anh trả lời e đi. E gặng hỏi lần nữa
- Có. T nhìn em
- Anh làm gì em? E hỏi t, e dựa vô thành bếp, tay bấu chặt bàn bếp, nước mắt lưng tròng.
- Anh xin lỗi Út!
T chỉ nói được nhiêu đó, em ngồi khụy xuống khóc nức nở, t chạy tới đở e dậy, liên tục nói xin lỗi, e vùng vẫy hất t ra. E cứ ngồi đó khóc, t cũng k biết nói gì hơn, cứ đứng đó nhìn e khóc. Chứng năm phút sau e đứng dậy, e nhìn t vừa khóc vừa trách
- E ngưỡng mộ anh, e muốn lấy chồng như a, sao a lại làm vậy chứ?
- Anh cũng k biết sao nữa, a xin lỗi út
- Bây giờ anh tính sao?
- Em bỏ qua cho a nha, chị e biết chắc a chết. a hứa k có lần nào nữa.
E bỏ vô phòng đóng cửa mà k trả lời t. T đứng đó 10p k thấy động tĩnh gì, hâm nóng đồ ăn cho e rồi t đi làm lại. Thêm 1 buổi chiều vật vờ, vô tích sự ở cty hết giờ làm t qua đón vợ, vk t vẫn vui vẻ như mọi ngày, e chưa vẫn đang giữ kín, t đỡ lo phần nào.
Về nhà thấy e đang nấu cơm, nhìn cũng tươi tắn hơn hồi sang dù 2 con mắt còn đỏ hoe. Vợ t cũng nấu cơm với e. Còn t thì lăng xăng quét cái này dọn cái kia, nghe ngóng e và vợ nói chuyện chứ k dám xuống dưới đánh cầu lông. Suốt giờ cơm em k nói gì và vợ t cũng k nhắc gì tới chuyện em đòi ra riêng.
Sáng hôm sau e lại sưng húp mắt sau một đêm có lẽ khóc nhiều, lại nghỉ làm. Vợ t trước khi ra khỏi nhà còn mở cửa quát em
- M không ở đây thì xin nghỉ việc về quê làm công nhân đi. Đừng có làm như ai hành hạ m nha.
Hôm nay t đi làm đã bình tĩnh hơn một chút. Với diễn biến qua giờ thì t nghĩ em sẽ giữ chuyện này giúp t. T quyết định trưa nay sẽ về nói chuyện với em lần nữa.