Ăn chơi KHI NIỀM TIN ĐI LẠC

HỎI: Người bình dân cứ nhìn thấy chùa, thấy có thờ Phật, thấy cạo tóc mặc ca sa thì cho rằng những gì được nói ra từ nơi đó đều là Pháp Bảo đáng kính thờ học hỏi. Bây giờ bắt phải phân biệt nội dung đạo lý đó đúng với chánh pháp của Phật Thích Ca hay không thì thật là phức tạp.

ĐÁP: Xin đừng thấy nước tưởng sông, thấy cười tưởng sướng, thấy đông tưởng cùng đàn...

Đạo lý khác với một câu chuyện giải trí mà ta đọc cho qua thời gian. Đạo lý là sự tôn thờ, áp dụng thực hành, nên làm thay đổi tâm hồn và cuộc sống số phận của ta, đem lại hạnh phúc hay khổ đau, mở ra trí tuệ hay sự ngu dốt, nâng lên hay hạ xuống giá trị của ta trong trời đất này.

Nếu ta tiếp nhận và chấp nhận một nguồn đạo lý sai thì hậu quả là thảm khốc, có khi phải đọa vào ác đạo sau khi chết. Còn nếu ta tìm thấy một nguồn đạo lý chân chính thì phúc ta sẽ tăng từng ngày cho đến vô tận.

Cái khó cho ta là ta chưa đủ trí tuệ để nhận ra đạo lý nào đúng với chánh pháp của Phật Thích Ca, hay đạo lý nào chỉ mượn danh Phật mà gây ảnh hưởng. Ai cũng lấy hình thức chùa, tượng Phật, áo ca sa, tóc cạo... để bảo đảm cho kinh kệ đạo lý của mình.

Tuy nhiên, đây là việc vô cùng hệ trọng cho mình và mọi người chung quanh nên ta phải hết sức sáng suốt lựa chọn cho bằng được một nguồn đạo lý chân chính.

HỎI: Việc đi sâu vào nội dung để đánh giá xem kinh điển đó, lời thuyết giảng đó, đạo lý đó, cuốn sách đó có đúng với chánh pháp của Phật Thích Ca hay không thì thật là khó khăn. Dựa vào những điểm căn bản nào để đánh giá ạ?

ĐÁP:
1- Trước hết ta dựa vào Luật Nhân quả Nghiệp báo. Ai nói gì, dẫn kinh điển nào mà phù hợp với Nhân quả thì đó là đúng căn bản của chánh pháp.

2- Thứ hai ta dựa vào cách hướng về Phật. Ai tôn kính Phật rồi nỗ lực tu hành hoàn thiện bản thân thì đó là đúng với chánh pháp. Còn ai tôn kính Phật rồi giao phó mọi việc cho Phật, cho rằng Phật phải có bổn phận cứu độ mình, thì sai với chánh pháp.

3- Thứ ba ta đánh giá đạo lý đó có hướng về Vô ngã hay không. Nếu càng tu thì càng khiêm tốn hiền lành, không còn thấy mình quan trọng nữa, thì đúng với chánh pháp. Nếu càng tu mà càng kiêu mạn, thấy mình hơn người, làm được chút gì hay liền chấp công kể công, thì sai với chánh pháp.

4- Thứ tư là đạo lý đó có làm tăng trưởng Tam vô lậu học Giới Định Tuệ hay không. Càng tu phải càng giữ giới trong sạch dần, càng tu phải càng thanh tịnh nội tâm dần, càng tu phải càng sáng suốt hiểu biết hơn, thì đó là đúng với chánh pháp.
Ngược lại, càng tu mà giới càng phạm, tâm càng loạn, trí càng mờ, thì đó là sai với chánh pháp.

 




Trong dòng chảy của đời sống tâm linh, ranh giới giữa chánh tín (niềm tin sáng suốt) và mê tín (niềm tin mù quáng) đôi khi mong manh như sợi tóc. Hình ảnh hàng nghìn Phật tử quỳ lạy, phủ phục trước một cậu bé 12 tuổi đến từ Bhutan, quốc gia vốn được mệnh danh là hạnh phúc nhất thế giới, đã dấy lên một dấu hỏi lớn về trình độ nhận thức và bản chất đức tin của một bộ phận người tu tập hiện nay.

Cậu bé xuất hiện với phong thái đĩnh đạc, khoác trên mình bộ y sa môn, ngồi trên pháp tòa cao sang. Điều này không có gì đáng nói nếu nó dừng lại ở việc tôn trọng một vị tu sĩ trẻ. Tuy nhiên, bi kịch nằm ở chỗ đám đông đã tự huyễn hoặc và gán cho cậu bé những quyền năng siêu nhiên, gọi đó là: Phật sống tái thế.

Tâm lý đám đông thường vận hành theo cơ chế thấy người ta lạy, mình cũng lạy. Họ không quỳ lạy vì hiểu về giáo lý mà cậu bé truyền tải (nếu có), họ quỳ lạy vì hy vọng một sự ban phước, một phép màu có thể thay đổi số phận mà không cần nỗ lực tự thân.

Đức Phật lịch sử đã từng dạy: “Hãy tự mình là ngọn đuốc, hãy tự mình nương tựa nơi chính mình”. Vậy mà, nhiều phật tử ngày nay (nhất là phật tử nữ) lại mải miết đi tìm những ngọn đuốc bằng xương bằng thịt để tôn thờ một cách cực đoan. Việc coi một đứa trẻ là thánh nhân và quỳ lạy, tung hô vô tội vạ vô tình tạo nên gánh nặng tâm lý cho chính đứa trẻ đó, đồng thời làm méo mó hình ảnh của đạo Phật một tôn giáo của trí tuệ và sự tỉnh thức. Trong Phật giáo, sự giác ngộ là kết quả của quá trình tu tập bền bỉ, không phải là một danh hiệu có thể ban tặng hay nhìn qua vẻ bề ngoài, cũng không ai biết, hoặc có thể nhìn thấy kiếp trước của mình.

Việc tôn sùng thái quá một đứa trẻ 12 tuổi phản ánh một thực trạng đáng buồn: Nhiều người đi chùa nhưng không học Phật. Họ đến với đạo bằng sự sợ hãi và tham cầu nhiều hơn là sự thấu hiểu. Khi trí tuệ không đồng hành cùng đức tin, niềm tin đó trở thành sự u mê. Họ sẵn sàng quỳ lạy bất cứ ai được gắn mác linh thiêng từ phương xa tới, nhưng lại quên mất việc thực hành lòng hiếu thảo với cha mẹ hay sự tử tế với người xung quanh những vị Phật thực sự trong cuộc đời họ.

Sự tôn kính dành cho những bậc tu hành là truyền thống tốt đẹp, nhưng sự cuồng tín lại là liều thuốc độc cho tâm hồn. Đất nước hạnh phúc hay những danh xưng mỹ miều không thể ban phát sự giải thoát cho bất kỳ ai.

Đã đến lúc mỗi người Phật tử cần tỉnh táo để nhận ra rằng: Phật không nằm ở hình hài một đứa trẻ hay một phương trời xa lạ nào đó, Phật nằm ở sự tỉnh thức trong chính tâm mình. Đừng biến đức tin thành sự mù quáng, để rồi vô tình tiếp tay cho những ảo tưởng tâm linh xa rời thực tế.

Tiếp nối câu chuyện về cậu bé Phật sống. Đó là sự việc “Xá lợi tóc Phật chuyển động” xảy ra tại chùa Ba Vàng cách đây không lâu chính là một minh chứng điển hình khác cho thấy lỗ hổng lớn trong tư duy và niềm tin của một bộ phận Phật tử hiện nay. Chúng ta dường như đang sống trong một thời đại mà phép màu được ưa chuộng hơn giáo lý, và sự hiếu kỳ lấn át cả trí tuệ. Việc hàng chục nghìn người xếp hàng, chen lấn để được chiêm bái và quỳ lạy một sợi tóc biết chuyển động đã tạo nên một cảnh tượng bi hài. Dưới góc nhìn khoa học, việc một cọng cỏ khô hay sợi tóc cứng chuyển động khi gặp độ ẩm hoặc nhiệt độ là hiện tượng vật lý hết sức bình thường. Tuy nhiên, khi cái nhìn bị che mờ bởi sự u mê, người ta không còn muốn nghe về logic. Họ muốn tin đó là thần thông. Việc quỳ lạy một vật thể lạ và coi đó là hiện thân tối cao của Đức Phật cho thấy một sự vật chất hóa tâm linh đáng báo động.

Đức Phật để lại cho đời Tam Tạng Kinh Điển (Trí tuệ) chứ không phải để lại những hiện tượng kỳ bí để con người sa đà vào bái lạy. Nếu tóc có thể chuyển động: Thì đó cũng chỉ là một hiện tượng bình thường, nó không giúp hành giả bớt tham, bớt sân hay bớt si. Nếu là Xá lợi thật: Thì sự tôn kính phải đi kèm với việc quán chiếu những phẩm hạnh của Ngài, chứ không phải là sự mê đắm vào việc nó ngoáy hay xoay.

Nhiều người lầm tưởng rằng quỳ lạy một vật được coi là linh thiêng sẽ giúp họ tiêu tai giải nạn. Đây chính là tư duy hối lộ tâm linh. Họ dùng sự quỳ lạy để mong cầu một kết quả mà bản thân không muốn bỏ công tu sửa thân tâm. Đó là hệ lụy từ việc cổ xúy những điều huyễn hoặc mà ra.

Từ Xá lợi tóc đến Phật sống 12 tuổi, có một sợi dây liên kết chặt chẽ: Sự sùng bái hiện tượng bên ngoài. Khi đám đông dễ dàng tin vào những điều thần bí, đó là mảnh đất màu mỡ cho những cá nhân hoặc tổ chức lợi dụng để đánh bóng tên tuổi, thu hút tà lực và tài lực. Một tôn giáo vốn đề cao trí tuệ lại đang bị biến thành một tôn giáo của những màn trình diễn kỳ ảo trong mắt công chúng và các tôn giáo khác.

Xá lợi thực sự của Đức Phật không nằm ở sợi tóc hay viên đá, mà nằm ở Giới - Định - Tuệ mà Ngài Buddha để lại. Một người quỳ lạy sợi tóc 2000 năm (cứ cho là tóc của Phật đi) nhưng về nhà vẫn sân hận với vợ con, tham lam trong kinh doanh thì cái lạy đó hoàn toàn vô nghĩa. Một người chưa từng thấy Phật sống nhưng biết sống vị tha, bao dung, đó mới chính là người đang gặp Phật.

Hết xá lợi lại đến Phật sống, những cơn sốt tâm linh này sẽ còn tiếp diễn chừng nào Phật tử vẫn còn tâm lý mong cầu phép lạ hơn là thực hành chuyển hóa. Sự u mê không nằm ở vật được thờ, mà nằm ở cách người ta thờ phụng. Đã đến lúc cần một cuộc cách mạng trí tuệ trong niềm tin, để đạo Phật trở về đúng nghĩa là con đường của sự tỉnh thức, thay vì là nơi trú ngụ của những linh hồn u tối và yếu đuối.”
St


Phật pháp về cơ bản là tốt
Nhưng những thằng nhân danh Phật pháp để đi lùa gà bây giờ là bọn ma tăng, buôn thần bán thành.
Thế nên những người hiểu về Phật pháp lại ít khi đi chùa (không phải là không có những ngôi chùa, những vị sư tốt nhưng rất khan hiếm và phải có duyên thì mới gặp được). Thế nên mới có câu là Tu đâu không bằng tu nhà, thờ cha kính mẹ mới là đi tu. Như con ml Jennifer Phạm kia chắc nó đéo lạy bố mẹ nó như lạy thằng bé 12 tuổi kia đâu. ĐM con ml
 

Có thể bạn quan tâm

Top