HỎI: Người bình dân cứ nhìn thấy chùa, thấy có thờ Phật, thấy cạo tóc mặc ca sa thì cho rằng những gì được nói ra từ nơi đó đều là Pháp Bảo đáng kính thờ học hỏi. Bây giờ bắt phải phân biệt nội dung đạo lý đó đúng với chánh pháp của Phật Thích Ca hay không thì thật là phức tạp.
ĐÁP: Xin đừng thấy nước tưởng sông, thấy cười tưởng sướng, thấy đông tưởng cùng đàn...
Đạo lý khác với một câu chuyện giải trí mà ta đọc cho qua thời gian. Đạo lý là sự tôn thờ, áp dụng thực hành, nên làm thay đổi tâm hồn và cuộc sống số phận của ta, đem lại hạnh phúc hay khổ đau, mở ra trí tuệ hay sự ngu dốt, nâng lên hay hạ xuống giá trị của ta trong trời đất này.
Nếu ta tiếp nhận và chấp nhận một nguồn đạo lý sai thì hậu quả là thảm khốc, có khi phải đọa vào ác đạo sau khi chết. Còn nếu ta tìm thấy một nguồn đạo lý chân chính thì phúc ta sẽ tăng từng ngày cho đến vô tận.
Cái khó cho ta là ta chưa đủ trí tuệ để nhận ra đạo lý nào đúng với chánh pháp của Phật Thích Ca, hay đạo lý nào chỉ mượn danh Phật mà gây ảnh hưởng. Ai cũng lấy hình thức chùa, tượng Phật, áo ca sa, tóc cạo... để bảo đảm cho kinh kệ đạo lý của mình.
Tuy nhiên, đây là việc vô cùng hệ trọng cho mình và mọi người chung quanh nên ta phải hết sức sáng suốt lựa chọn cho bằng được một nguồn đạo lý chân chính.
HỎI: Việc đi sâu vào nội dung để đánh giá xem kinh điển đó, lời thuyết giảng đó, đạo lý đó, cuốn sách đó có đúng với chánh pháp của Phật Thích Ca hay không thì thật là khó khăn. Dựa vào những điểm căn bản nào để đánh giá ạ?
ĐÁP:
1- Trước hết ta dựa vào Luật Nhân quả Nghiệp báo. Ai nói gì, dẫn kinh điển nào mà phù hợp với Nhân quả thì đó là đúng căn bản của chánh pháp.
2- Thứ hai ta dựa vào cách hướng về Phật. Ai tôn kính Phật rồi nỗ lực tu hành hoàn thiện bản thân thì đó là đúng với chánh pháp. Còn ai tôn kính Phật rồi giao phó mọi việc cho Phật, cho rằng Phật phải có bổn phận cứu độ mình, thì sai với chánh pháp.
3- Thứ ba ta đánh giá đạo lý đó có hướng về Vô ngã hay không. Nếu càng tu thì càng khiêm tốn hiền lành, không còn thấy mình quan trọng nữa, thì đúng với chánh pháp. Nếu càng tu mà càng kiêu mạn, thấy mình hơn người, làm được chút gì hay liền chấp công kể công, thì sai với chánh pháp.
4- Thứ tư là đạo lý đó có làm tăng trưởng Tam vô lậu học Giới Định Tuệ hay không. Càng tu phải càng giữ giới trong sạch dần, càng tu phải càng thanh tịnh nội tâm dần, càng tu phải càng sáng suốt hiểu biết hơn, thì đó là đúng với chánh pháp.
Ngược lại, càng tu mà giới càng phạm, tâm càng loạn, trí càng mờ, thì đó là sai với chánh pháp.

ĐÁP: Xin đừng thấy nước tưởng sông, thấy cười tưởng sướng, thấy đông tưởng cùng đàn...
Đạo lý khác với một câu chuyện giải trí mà ta đọc cho qua thời gian. Đạo lý là sự tôn thờ, áp dụng thực hành, nên làm thay đổi tâm hồn và cuộc sống số phận của ta, đem lại hạnh phúc hay khổ đau, mở ra trí tuệ hay sự ngu dốt, nâng lên hay hạ xuống giá trị của ta trong trời đất này.
Nếu ta tiếp nhận và chấp nhận một nguồn đạo lý sai thì hậu quả là thảm khốc, có khi phải đọa vào ác đạo sau khi chết. Còn nếu ta tìm thấy một nguồn đạo lý chân chính thì phúc ta sẽ tăng từng ngày cho đến vô tận.
Cái khó cho ta là ta chưa đủ trí tuệ để nhận ra đạo lý nào đúng với chánh pháp của Phật Thích Ca, hay đạo lý nào chỉ mượn danh Phật mà gây ảnh hưởng. Ai cũng lấy hình thức chùa, tượng Phật, áo ca sa, tóc cạo... để bảo đảm cho kinh kệ đạo lý của mình.
Tuy nhiên, đây là việc vô cùng hệ trọng cho mình và mọi người chung quanh nên ta phải hết sức sáng suốt lựa chọn cho bằng được một nguồn đạo lý chân chính.
HỎI: Việc đi sâu vào nội dung để đánh giá xem kinh điển đó, lời thuyết giảng đó, đạo lý đó, cuốn sách đó có đúng với chánh pháp của Phật Thích Ca hay không thì thật là khó khăn. Dựa vào những điểm căn bản nào để đánh giá ạ?
ĐÁP:
1- Trước hết ta dựa vào Luật Nhân quả Nghiệp báo. Ai nói gì, dẫn kinh điển nào mà phù hợp với Nhân quả thì đó là đúng căn bản của chánh pháp.
2- Thứ hai ta dựa vào cách hướng về Phật. Ai tôn kính Phật rồi nỗ lực tu hành hoàn thiện bản thân thì đó là đúng với chánh pháp. Còn ai tôn kính Phật rồi giao phó mọi việc cho Phật, cho rằng Phật phải có bổn phận cứu độ mình, thì sai với chánh pháp.
3- Thứ ba ta đánh giá đạo lý đó có hướng về Vô ngã hay không. Nếu càng tu thì càng khiêm tốn hiền lành, không còn thấy mình quan trọng nữa, thì đúng với chánh pháp. Nếu càng tu mà càng kiêu mạn, thấy mình hơn người, làm được chút gì hay liền chấp công kể công, thì sai với chánh pháp.
4- Thứ tư là đạo lý đó có làm tăng trưởng Tam vô lậu học Giới Định Tuệ hay không. Càng tu phải càng giữ giới trong sạch dần, càng tu phải càng thanh tịnh nội tâm dần, càng tu phải càng sáng suốt hiểu biết hơn, thì đó là đúng với chánh pháp.
Ngược lại, càng tu mà giới càng phạm, tâm càng loạn, trí càng mờ, thì đó là sai với chánh pháp.



