Có Video 🌸 KHI TÔI THÔI CAN THIỆP VÀO NHÂN QUẢ CỦA NGƯỜI KHÁC...

Trình CaTrình Ca is verified member.

Gió lạnh đầu buồi


🌸TÔI ĐÃ HÒA GIẢI VỚI NHÂN QUẢ

Có một ngày tôi chợt hiểu:

Chư pháp do nhân duyên sinh, cũng do nhân duyên diệt.
Mọi thứ trong đời đều đến rồi đi. Chỉ có nhân quả là không hề sai chạy.

Ngày trước, tôi thường nhìn vào lỗi của người khác. Thấy người khổ thì thương, thấy người ác thì giận, thấy người mê thì muốn kéo họ tỉnh.

Tôi tưởng đó là từ bi.

Sau mới biết, phần lớn chỉ là chấp trước.

Mỗi người đều đang đi trên con đường do chính nghiệp của mình tạo nên. Tôi chưa từng sống cuộc đời của họ, lấy gì để phán xét họ?

Từ đó, tôi học được một điều:
Quay về sửa tâm mình, thay vì sửa cuộc đời người khác.

Mỗi sáng chỉ tự hỏi:
Hôm nay mình đã sống đúng chưa?
Đã bớt một phần tham, sân, si chưa?
Có để tâm mình bị cuốn theo đúng sai của người khác không?

Người khác gieo nhân gì, họ sẽ tự gặt quả ấy.
Việc của tôi chỉ là đừng gieo thêm nghiệp mới.

Khi hiểu nhân quả, ta không còn oán trách số phận, cũng không còn bận lòng phán xét ai.

Chỉ lặng lẽ sửa từng niệm khởi lên trong chính mình.

Bởi mọi cảnh giới bên ngoài, cuối cùng cũng chỉ là tấm gương phản chiếu nội tâm.

Đến một lúc, bạn sẽ nhận ra:
Điều cần độ chưa từng là người khác.
Mà chính là cái tâm luôn phân biệt, chấp trước và tìm cầu trong mình.

Khi vọng tâm lặng xuống…

Chân tâm vốn chưa từng sinh, cũng chưa từng diệt.
Đó mới là nơi mọi con đường tu đều trở về.🌸
 



🌸TÔI ĐÃ HÒA GIẢI VỚI NHÂN QUẢ

Có một ngày tôi chợt hiểu:

Chư pháp do nhân duyên sinh, cũng do nhân duyên diệt.
Mọi thứ trong đời đều đến rồi đi. Chỉ có nhân quả là không hề sai chạy.

Ngày trước, tôi thường nhìn vào lỗi của người khác. Thấy người khổ thì thương, thấy người ác thì giận, thấy người mê thì muốn kéo họ tỉnh.

Tôi tưởng đó là từ bi.

Sau mới biết, phần lớn chỉ là chấp trước.

Mỗi người đều đang đi trên con đường do chính nghiệp của mình tạo nên. Tôi chưa từng sống cuộc đời của họ, lấy gì để phán xét họ?

Từ đó, tôi học được một điều:
Quay về sửa tâm mình, thay vì sửa cuộc đời người khác.

Mỗi sáng chỉ tự hỏi:
Hôm nay mình đã sống đúng chưa?
Đã bớt một phần tham, sân, si chưa?
Có để tâm mình bị cuốn theo đúng sai của người khác không?

Người khác gieo nhân gì, họ sẽ tự gặt quả ấy.
Việc của tôi chỉ là đừng gieo thêm nghiệp mới.

Khi hiểu nhân quả, ta không còn oán trách số phận, cũng không còn bận lòng phán xét ai.

Chỉ lặng lẽ sửa từng niệm khởi lên trong chính mình.

Bởi mọi cảnh giới bên ngoài, cuối cùng cũng chỉ là tấm gương phản chiếu nội tâm.

Đến một lúc, bạn sẽ nhận ra:
Điều cần độ chưa từng là người khác.
Mà chính là cái tâm luôn phân biệt, chấp trước và tìm cầu trong mình.

Khi vọng tâm lặng xuống…

Chân tâm vốn chưa từng sinh, cũng chưa từng diệt.
Đó mới là nơi mọi con đường tu đều trở về.🌸
Khi tôi thôi can thiệp vào nhân quả của người khác đó là lúc tôi chỉ lo cho nhân quả của tôi :))
 
Tụi nó cũng đang nhâ quả ấy chứ :))
Đức Thế Tôn từng nói ta tuy có sức thần thông rất lớn, nhưng có 4 điều ta không thể làm được.
1. Nhân quả không thể thay đổi
2. Trí tuệ không thể cho được
3. Diệu pháp không thể diễn tả được
4. Không duyên thì không thể độ
 
Đức Thế Tôn từng nói ta tuy có sức thần thông rất lớn, nhưng có 4 điều ta không thể làm được.
1. Nhân quả không thể thay đổi
2. Trí tuệ không thể cho được
3. Diệu pháp không thể diễn tả được
4. Không duyên thì không thể độ
Ai nhét lời vào mồm Đức Thế Tôn thế này :))
1. Khi hết nhân quả thì mạng chung , lúc mạng chung đó là lúc nhân quả đã thay đổi :D
2. Trí tuệ là tư chất chứ có phải vật chất đâu mà cho tặng biếu :x Nó thuộc phần linh hồn nhân quả , ai làm nấy gánh :D Còn giải thích theo khoa học thì nó là Gen , và có thể di truyền , có thể ko di truyền :D
3. Diệu pháp dc diễn tả = 2 chữ Diệu Pháp đó chứ có gì mà ko diễn tả dc :))
4. Tính ra thì đâu có ai dc độ đâu :)) Toàn nhân quả hết :))
 



🌸TÔI ĐÃ HÒA GIẢI VỚI NHÂN QUẢ

Có một ngày tôi chợt hiểu:

Chư pháp do nhân duyên sinh, cũng do nhân duyên diệt.
Mọi thứ trong đời đều đến rồi đi. Chỉ có nhân quả là không hề sai chạy.

Ngày trước, tôi thường nhìn vào lỗi của người khác. Thấy người khổ thì thương, thấy người ác thì giận, thấy người mê thì muốn kéo họ tỉnh.

Tôi tưởng đó là từ bi.

Sau mới biết, phần lớn chỉ là chấp trước.

Mỗi người đều đang đi trên con đường do chính nghiệp của mình tạo nên. Tôi chưa từng sống cuộc đời của họ, lấy gì để phán xét họ?

Từ đó, tôi học được một điều:
Quay về sửa tâm mình, thay vì sửa cuộc đời người khác.

Mỗi sáng chỉ tự hỏi:
Hôm nay mình đã sống đúng chưa?
Đã bớt một phần tham, sân, si chưa?
Có để tâm mình bị cuốn theo đúng sai của người khác không?

Người khác gieo nhân gì, họ sẽ tự gặt quả ấy.
Việc của tôi chỉ là đừng gieo thêm nghiệp mới.

Khi hiểu nhân quả, ta không còn oán trách số phận, cũng không còn bận lòng phán xét ai.

Chỉ lặng lẽ sửa từng niệm khởi lên trong chính mình.

Bởi mọi cảnh giới bên ngoài, cuối cùng cũng chỉ là tấm gương phản chiếu nội tâm.

Đến một lúc, bạn sẽ nhận ra:
Điều cần độ chưa từng là người khác.
Mà chính là cái tâm luôn phân biệt, chấp trước và tìm cầu trong mình.

Khi vọng tâm lặng xuống…

Chân tâm vốn chưa từng sinh, cũng chưa từng diệt.
Đó mới là nơi mọi con đường tu đều trở về.🌸
tao là người như vậy, hay tài lanh tài lọt đi khuyên bảo người khác, cứ tưởng lúc đó mình giúp tụi nó thì tụi nó sẽ thấy vui và thân thuộc với mình, rồi mình mong đợi được sự biết ơn của tụi nó
cho đến khi không nhận được lòng biết ơn thì cảm thấy hụt hẫng, chưa nói đến khi gặp chuyện gì trắc trở, cũng chẳng ai ra tay giúp đỡ khuyên bảo như cách mình đã khuyên tụi nó
đọc bài này xong tao giác ngộ, adidas tiện tay tiện tay
 
tao là người như vậy, hay tài lanh tài lọt đi khuyên bảo người khác, cứ tưởng lúc đó mình giúp tụi nó thì tụi nó sẽ thấy vui và thân thuộc với mình, rồi mình mong đợi được sự biết ơn của tụi nó
cho đến khi không nhận được lòng biết ơn thì cảm thấy hụt hẫng, chưa nói đến khi gặp chuyện gì trắc trở, cũng chẳng ai ra tay giúp đỡ khuyên bảo như cách mình đã khuyên tụi nó
đọc bài này xong tao giác ngộ, adidas tiện tay tiện tay
Muốn thay đổi người khác là khởi đầu của vọng tưởng.

Muốn người khác biết ơn mình là khởi đầu của chấp ngã.

Chỉ khi buông được cả hai, tâm mới có chỗ để an.

Người giác ngộ không còn bận tâm mình đã giúp được bao nhiêu người, mà chỉ tự hỏi hôm nay mình đã bớt được bao nhiêu phiền não.
 
Muốn thay đổi người khác là khởi đầu của vọng tưởng.

Muốn người khác biết ơn mình là khởi đầu của chấp ngã.

Chỉ khi buông được cả hai, tâm mới có chỗ để an.

Người giác ngộ không còn bận tâm mình đã giúp được bao nhiêu người, mà chỉ tự hỏi hôm nay mình đã bớt được bao nhiêu phiền não.
ok fen
 
Thấy người khác khổ -> muốn giúp họ bớt khổ -> hành động và không chấp vào kết quả. Tao nghiêng về cách nghĩ này hơn.
 
Thấy người khác khổ -> muốn giúp họ bớt khổ -> hành động và không chấp vào kết quả. Tao nghiêng về cách nghĩ này hơn.
Từ bi khiến ta đưa tay ra. Trí tuệ biết lúc nào nên buông tay. Chỉ có từ bi mà thiếu trí tuệ thì dễ sinh chấp. Chỉ có trí tuệ mà thiếu từ bi thì lại thành lạnh lùng. Con đường Trung đạo là hành động hết lòng, nhưng không trói tâm mình vào kết quả. 🌸
 

Có thể bạn quan tâm

Top