Trình Ca
Gió lạnh đầu buồi
🌸TÔI ĐÃ HÒA GIẢI VỚI NHÂN QUẢ
Có một ngày tôi chợt hiểu:
Chư pháp do nhân duyên sinh, cũng do nhân duyên diệt.
Mọi thứ trong đời đều đến rồi đi. Chỉ có nhân quả là không hề sai chạy.
Ngày trước, tôi thường nhìn vào lỗi của người khác. Thấy người khổ thì thương, thấy người ác thì giận, thấy người mê thì muốn kéo họ tỉnh.
Tôi tưởng đó là từ bi.
Sau mới biết, phần lớn chỉ là chấp trước.
Mỗi người đều đang đi trên con đường do chính nghiệp của mình tạo nên. Tôi chưa từng sống cuộc đời của họ, lấy gì để phán xét họ?
Từ đó, tôi học được một điều:
Quay về sửa tâm mình, thay vì sửa cuộc đời người khác.
Mỗi sáng chỉ tự hỏi:
Hôm nay mình đã sống đúng chưa?
Đã bớt một phần tham, sân, si chưa?
Có để tâm mình bị cuốn theo đúng sai của người khác không?
Người khác gieo nhân gì, họ sẽ tự gặt quả ấy.
Việc của tôi chỉ là đừng gieo thêm nghiệp mới.
Khi hiểu nhân quả, ta không còn oán trách số phận, cũng không còn bận lòng phán xét ai.
Chỉ lặng lẽ sửa từng niệm khởi lên trong chính mình.
Bởi mọi cảnh giới bên ngoài, cuối cùng cũng chỉ là tấm gương phản chiếu nội tâm.
Đến một lúc, bạn sẽ nhận ra:
Điều cần độ chưa từng là người khác.
Mà chính là cái tâm luôn phân biệt, chấp trước và tìm cầu trong mình.
Khi vọng tâm lặng xuống…
Chân tâm vốn chưa từng sinh, cũng chưa từng diệt.
Đó mới là nơi mọi con đường tu đều trở về.🌸

Nó thuộc phần linh hồn nhân quả , ai làm nấy gánh