Có Video Khoảnh khắc 8 nhà sư đồng loạt nhập niết bàn, 13 sư thoi thóp

"Ý dẫn đầu các pháp,
Ý làm chủ, ý tạo;
Nếu với ý ô nhiễm,
Nói lên hay hành động,
Khổ não bước theo sau,
Như xe, chân vật kéo."


Con người tạo tác nghiệp (thiện hoặc ác) qua 3 phương diện thân, khẩu, ý. Trong đó ý nghiệp là dẫn đầu.
"Cảm xúc" như bạn mô tả là ác ý nên cũng tạo ý nghiệp bất thiện.
Có một nguyên tắc mà tao hay nói chuyện về đạo
1. Nói thẳng ra đừng có văn thơ như này. Mày có thể chửi tao ngu, nhưng nguyên tắc của tao nói chuyện phải đơn giản hóa.
2. Tao cực kì phản đối việc áp dụng tư duy nhị nguyên thiện ác của mày, vì theo mày thiện là gì, ác là gì? Mày phân biệt nổi không, hay mày như Chúa trong những cuốn kinh thánh. Thằng nào không vừa mắt Chúa, chúa chém; thằng nào hợp mắt hợp gu Chúa, chúa cho kẹo?
3. Ôi bạn ơi, cái này người ta gọi là khẩu xà chả liên quan gì tới tâm. Việc tao cảm thấy thích là tao quan sát cơ thể của tao, và tao thấy có luồng điện gì đó khiến tao cảm thấy rất thích, nhưng tao hiểu được đây là chuyện không tốt cho những thầy tu.
 
Ví dụ tao đừng gần con bé dưới 18 tuổi tao thấy nứng cặc tột độ, nhưng tao biết làm sẽ đi tù nên đéo ham hố. Rồi mày bảo tao nghiệp. Okê okê, má nó mày có hiểu nghiệp là gì không hả.
 
Bạn nói sai rồi. Đi tu không phải là làm việc trao đổi lời khuyên dạy lấy thức ăn giống như nghề giáo viên như bạn nói.
Mục đích tối thượng của xuất gia là giác ngộ giải thoát. Bạn có thể đi tu nhưng chuyên chú vào học pháp và hành thiền, cả đời không giảng pháp 1 lời nào cũng được.


Việc khất thực cũng hoàn toàn là tùy duyên. Cho thì nhận, không cho thì thôi, không có sự trao đổi nào ở đây cả.
Nếu chọn 1 nghề của thế gian để so sánh với việc đi tu thì gần nhất là nghề đi ăn xin (nhưng chỉ xin tứ vật dụng hợp luật, không xin tiền bạc).
Context đó là context ngày xưa. Context của mày nói là context hiện tại. Cho tao chỉ quan tâm tới quan điểm context từ thời phật nguyên thủy.
Ngày xưa người tu từ bỏ thế gian, chấp nhận cái đói, cái khắc nghiệt để đổi lấy sự tự do tuyệt đối trong tâm trí, rồi dùng chính sự bình yên, tự do để truyền lại cho cộng đồng đang sợ hãi. Những người làm việc bình thường họ có khó khăn cuộc sống tâm trí, tới cho đồ ăn Phật lấy đủ 1 bữa, nếu có vấn đề thì cho lời khuyên hoặc giảng dạy. Cái "nghề tu" ngành xưa nó vậy. Nó đơn giản là phân công lao động thôi.

Tao thấy mày bị nhạy cảm hóa với việc người tu trao đổi lấy đồ ăn thế nhỉ. Đó là bản chất giữa Cung Cầu thôi, nếu con người không có khổ thì "nghề tu" tồn tại không. Những người tu lấy đồ ăn từ cộng đồng, họ trả lại là những lời khuyên và tâm hồn thoải mái, giảm bớt nổi sợ bất định. Mày chỉ đang cố làm mờ cái bản chất, và tôn lên sự cao đẹp vĩ đại của người tu thôi.
 
Đó là cách nhìn của mày. Liên quan cặc gì tới tao mà giải thích?
Dân thấy thành kính cho đồ ăn Phật nhận đủ ăn, Phật giải đáp, cho lời khuyên, giảng dạy con người khác thoát khổ. Thế mà mày nhìn kiểu lồn gì ra cơm bưng nước rót. Bố mày mute mày.
thế bây h đéo đi khất thực, ngồi một chỗ để tịnh tâm chờ chết à khác mẹ gì cách tu khổ hạnh nhịn đói nhịn khát mà phật đã bỏ đâu. ổng có tiếng, có đồ đệ r mới dám ngồi một chỗ mà hưởng
 

Có thể bạn quan tâm

Top