Có Video Khoảnh khắc 8 nhà sư đồng loạt nhập niết bàn, 13 sư thoi thóp

Thằng ranh con đã đạt tới cảnh giới tông sư
 
"Ý dẫn đầu các pháp,
Ý làm chủ, ý tạo;
Nếu với ý ô nhiễm,
Nói lên hay hành động,
Khổ não bước theo sau,
Như xe, chân vật kéo."


Con người tạo tác nghiệp (thiện hoặc ác) qua 3 phương diện thân, khẩu, ý. Trong đó ý nghiệp là dẫn đầu.
"Cảm xúc" như bạn mô tả là ác ý nên cũng tạo ý nghiệp bất thiện.
Có một nguyên tắc mà tao hay nói chuyện về đạo
1. Nói thẳng ra đừng có văn thơ như này. Mày có thể chửi tao ngu, nhưng nguyên tắc của tao nói chuyện phải đơn giản hóa.
2. Tao cực kì phản đối việc áp dụng tư duy nhị nguyên thiện ác của mày, vì theo mày thiện là gì, ác là gì? Mày phân biệt nổi không, hay mày như Chúa trong những cuốn kinh thánh. Thằng nào không vừa mắt Chúa, chúa chém; thằng nào hợp mắt hợp gu Chúa, chúa cho kẹo?
3. Ôi bạn ơi, cái này người ta gọi là khẩu xà chả liên quan gì tới tâm. Việc tao cảm thấy thích là tao quan sát cơ thể của tao, và tao thấy có luồng điện gì đó khiến tao cảm thấy rất thích, nhưng tao hiểu được đây là chuyện không tốt cho những thầy tu.
 
Ví dụ tao đừng gần con bé dưới 18 tuổi tao thấy nứng cặc tột độ, nhưng tao biết làm sẽ đi tù nên đéo ham hố. Rồi mày bảo tao nghiệp. Okê okê, má nó mày có hiểu nghiệp là gì không hả.
 
Bạn nói sai rồi. Đi tu không phải là làm việc trao đổi lời khuyên dạy lấy thức ăn giống như nghề giáo viên như bạn nói.
Mục đích tối thượng của xuất gia là giác ngộ giải thoát. Bạn có thể đi tu nhưng chuyên chú vào học pháp và hành thiền, cả đời không giảng pháp 1 lời nào cũng được.


Việc khất thực cũng hoàn toàn là tùy duyên. Cho thì nhận, không cho thì thôi, không có sự trao đổi nào ở đây cả.
Nếu chọn 1 nghề của thế gian để so sánh với việc đi tu thì gần nhất là nghề đi ăn xin (nhưng chỉ xin tứ vật dụng hợp luật, không xin tiền bạc).
Context đó là context ngày xưa. Context của mày nói là context hiện tại. Cho tao chỉ quan tâm tới quan điểm context từ thời phật nguyên thủy.
Ngày xưa người tu từ bỏ thế gian, chấp nhận cái đói, cái khắc nghiệt để đổi lấy sự tự do tuyệt đối trong tâm trí, rồi dùng chính sự bình yên, tự do để truyền lại cho cộng đồng đang sợ hãi. Những người làm việc bình thường họ có khó khăn cuộc sống tâm trí, tới cho đồ ăn Phật lấy đủ 1 bữa, nếu có vấn đề thì cho lời khuyên hoặc giảng dạy. Cái "nghề tu" ngành xưa nó vậy. Nó đơn giản là phân công lao động thôi.

Tao thấy mày bị nhạy cảm hóa với việc người tu trao đổi lấy đồ ăn thế nhỉ. Đó là bản chất giữa Cung Cầu thôi, nếu con người không có khổ thì "nghề tu" tồn tại không. Những người tu lấy đồ ăn từ cộng đồng, họ trả lại là những lời khuyên và tâm hồn thoải mái, giảm bớt nổi sợ bất định. Mày chỉ đang cố làm mờ cái bản chất, và tôn lên sự cao đẹp vĩ đại của người tu thôi.
 
Đó là cách nhìn của mày. Liên quan cặc gì tới tao mà giải thích?
Dân thấy thành kính cho đồ ăn Phật nhận đủ ăn, Phật giải đáp, cho lời khuyên, giảng dạy con người khác thoát khổ. Thế mà mày nhìn kiểu lồn gì ra cơm bưng nước rót. Bố mày mute mày.
thế bây h đéo đi khất thực, ngồi một chỗ để tịnh tâm chờ chết à khác mẹ gì cách tu khổ hạnh nhịn đói nhịn khát mà phật đã bỏ đâu. ổng có tiếng, có đồ đệ r mới dám ngồi một chỗ mà hưởng
 
Có một nguyên tắc mà tao hay nói chuyện về đạo
1. Nói thẳng ra đừng có văn thơ như này. Mày có thể chửi tao ngu, nhưng nguyên tắc của tao nói chuyện phải đơn giản hóa.
Đoạn mình trích dẫn không phải là thơ mà là lời Đức Phật. Cụ thể là Kệ số 1 - Kinh Pháp Cú nằm trong Tiểu Bộ Kinh. Hầu như người nào học Phật cũng đều biết câu này. Mình trích dẫn để chứng minh mình không nói bừa theo ý kiến cá nhân.

Ý nghĩa của câu này là tâm làm chủ, mọi lời nói, hành động đều xuất phát từ tâm ý. Nghiệp (cả thiện lẫn bất thiện) được tạo tác thông qua 3 cửa: thân, khẩu, ý. Trong đó ý là cửa ngõ đầu tiên.

theo mày thiện là gì, ác là gì? Mày phân biệt nổi không,
Do tâm ý làm chủ như đã nói ở trên nên có thể phân biệt thiện và bất thiện nằm ở tác ý của tâm.
Gốc của tâm bất thiện là tham, sân, si. Gốc của tâm thiện là vô tham, vô sân, vô si. (Kinh Chánh Tri Kiến - MN 9)
Trong Vi Diệu Pháp có phân tích chi tiết các tâm sở của tâm thiện và bất thiện. Bạn có thể tự tìm hiểu, mình xin phép không đi vào chi tiết ở đây.

3. Ôi bạn ơi, cái này người ta gọi là khẩu xà chả liên quan gì tới tâm.
Mọi thứ đều bắt nguồn từ tâm nên tâm và khẩu luôn liên quan đến nhau. Để xác định một lời nói có phải là ác khẩu hay không thì cần xét đến lời nói đó xuất phát từ tâm gì. Ví dụ trường hợp người thầy nặng lời quở trách học trò. Nếu xuất phát từ tâm thương trò, mong trò tiến bộ thì đó là tâm Từ và tâm Bi (vô sân) nên không phải là ác khẩu. Nếu là mắng cho hả giận, cho đã mồm thì đó là xuất phát từ tâm sân nên là ác khẩu.

Mà công nhận cảnh tông sư tao nhìn thấy đã mắt thật, cái này cảm xúc tao thôi đừng bảo tao ác.
Việc tao cảm thấy thích là tao quan sát cơ thể của tao, và tao thấy có luồng điện gì đó khiến tao cảm thấy rất thích

Bây giờ xét đến trường hợp của bạn. Cái gì làm bạn cảm thấy nhìn đã mắt? Cái luồng điện khiến bạn cảm thấy thích nó bắt nguồn từ đâu?
Cái cảm giác thích thú thỏa mãn ấy nó bắt nguồn từ một tâm sân rất vi tế, trái ngược hoàn toàn với tâm Bi (1 trong 4 Tứ Vô Lượng Tâm): mong muốn xoa dịu nỗi đau của người khác.
Do xuất phát từ tâm sân nên đó là tâm bất thiện, tạo ý nghiệp bất thiện. Do vậy, lời nói xuất phát từ tâm bất thiện đó (ở đây là dưới dạng gõ phím) cũng là ác khẩu, tạo khẩu nghiệp bất thiện.

Ví dụ tao đừng gần con bé dưới 18 tuổi tao thấy nứng cặc tột độ, nhưng tao biết làm sẽ đi tù nên đéo ham hố. Rồi mày bảo tao nghiệp. Okê okê, má nó mày có hiểu nghiệp là gì không hả.

Nếu bạn học Vi Diệu Pháp sẽ biết về tiến trình của tâm. Tâm sinh lên và diệt đi nối tiếp liên tục không ngừng.
Sự kiện bạn nêu trên nó diễn ra trong 1 khoảng thời gian chứ không phải chỉ trong 1 khoảnh khắc nên có biết bao nhiêu tâm sinh lên rồi diệt đi.
- Nhìn thấy gái thì bạn thấy nứng, do bắt nguồn từ tâm tham. Tâm tham là tâm bất thiện nên tạo ý nghiệp bất thiện.
- Bạn nhận định được hành động gây hại mình, hại người nên không làm đó là do bạn có tâm tàm (hổ thẹn tội lỗi), tâm quý (ghê sợ tội lỗi). Đây là 2 tâm thiện nên bạn tạo ý nghiệp thiện.

Như vậy khoảng thời gian xảy ra sự việc này, bạn không tạo thân nghiệp bất thiện (do không xâm hại đến ai) nhưng vừa tạo ý nghiệp thiện lẫn bất thiện. Mà trong kinh Hạnh Con Chó (MN 57) có ghi rõ:
- Nghiệp đen cho quả đen
- Nghiệp trắng cho quả trắng
- Nghiệp đen trắng cho quả đen trắng
- Nghiệp không đen không trắng cho quả không đen không trắng
 
tao chỉ quan tâm tới quan điểm context từ thời phật nguyên thủy.
Mày chỉ đang cố làm mờ cái bản chất, và tôn lên sự cao đẹp vĩ đại của người tu thôi.

Ok. Bây giờ mình và bạn cùng tranh luận trong context từ thời Phật giáo nguyên thủy và tập trung vào 2 từ: "bản chất".

Bản chất của nghề nghiệp là gì?
Bản chất của nghề nghiệp là trao đổi công sức lao động, sản phẩm, dịch vụ, thông tin lấy tiền bạc hoặc sản phẩm, dịch vụ, thông tin khác mang giá trị tương đương.

Bản chất của tu tập là gì?
Bản chất của tu tập đi đến giác ngộ giải thoát, chấm dứt luân hồi, chấm dứt khổ đau cho chính bản thân mình. Đó là nhiệm vụ rốt ráo nhất của tu tập. Việc hoằng pháp, tế độ cho người khác không phải là mục tiêu hàng đầu, không phải là bản chất. Càng không phải là tu rồi đi giảng pháp cho người khác để đổi lấy cái ăn. Trước khi theo con đường trung đạo, Đức Phật tu theo lối khổ hạnh nhịn ăn ép xác cơ mà.

Việc giảng pháp và việc cúng dường là 2 việc hoàn toàn độc lập với nhau. Không hề có một thỏa thuận trao đổi nào giữa 2 việc này cả, dù là rõ ràng cũng như ngụ ý. Anh tới hỏi pháp thì tôi sẵn sàng giảng pháp, không có chuyện anh cúng dường cho tôi thì tôi mới giảng pháp. Pháp không phải là của riêng của ai cả nên không được mang ra mua bán, trao đổi.

Bạn mang 2 thứ độc lập gán ghép lại với nhau. Ở đây bạn mới là người đang cố làm mờ đi cái bản chất chứ không phải là mình.

Còn từ "nghề tu" là từ trào phúng ám chỉ những kẻ mượn đạo tạo đời, mượn tấm áo tu để sống nhờ lợi dưỡng từ đàn na tín thí. Không thể vơ đũa cả nắm cho tất cả người tu như vậy được. Những hạng người như thế thì không phải bây giờ mà ngay cả thời Đức Phật cũng có. Thời Đức Phật, lúc giới luật chưa chặt, có Tỳ-kheo còn lách luật không hành dâm bằng cách hành dâm với động vật và xác chết thì bạn đủ hiểu như thế nào rồi.
 
Bản chất của tu tập là gì?
Bản chất của tu tập đi đến giác ngộ giải thoát, chấm dứt luân hồi, chấm dứt khổ đau cho chính bản thân mình. Đó là nhiệm vụ rốt ráo nhất của tu tập. Việc hoằng pháp, tế độ cho người khác không phải là mục tiêu hàng đầu, không phải là bản chất. Càng không phải là tu rồi đi giảng pháp cho người khác để đổi lấy cái ăn. Trước khi theo con đường trung đạo, Đức Phật tu theo lối khổ hạnh nhịn ăn ép xác cơ mà.
Nói dài quá, tao focus vào ý chính.
"Bản chất của tu tập đi đến giác ngộ giải thoát, chấm dứt luân hồi, chấm dứt khổ đau cho chính bản thân mình. Đó là nhiệm vụ rốt ráo nhất của tu tập. Việc hoằng pháp, tế độ cho người khác không phải là mục tiêu hàng đầu, không phải là bản chất. Càng không phải là tu rồi đi giảng pháp cho người khác để đổi lấy cái ăn. Trước khi theo con đường trung đạo, Đức Phật tu theo lối khổ hạnh nhịn ăn ép xác cơ mà."

Dưới góc độ xã hội tao coi thế mày làm gì được tao? Tao coi đó là một dạng tráo đổi thì mày làm gì tao?
Còn trong Phật thì người ta không coi là tráo đổi vì tránh để cái Tham nó chiếm lấy, nhưng nó đối với tao cũng là một cái trick chứ không thực sự phải là tu. Tu là người ta có thể coi nó là tráo đổi nhưng bản thân họ chỉ lấy ĐÚNG cái mình cần thì có vấn đề gì không? Tao có thể giảng cho một đống người, tao không lấy học phí, tao chỉ lấy đủ một bữa, lấy đúng thực tâm 1 bữa thì có vấn đề gì việc "tráo đổi" không? Mày đang ngáo lí thuyết.
 
Đoạn mình trích dẫn không phải là thơ mà là lời Đức Phật. Cụ thể là Kệ số 1 - Kinh Pháp Cú nằm trong Tiểu Bộ Kinh. Hầu như người nào học Phật cũng đều biết câu này. Mình trích dẫn để chứng minh mình không nói bừa theo ý kiến cá nhân.

Ý nghĩa của câu này là tâm làm chủ, mọi lời nói, hành động đều xuất phát từ tâm ý. Nghiệp (cả thiện lẫn bất thiện) được tạo tác thông qua 3 cửa: thân, khẩu, ý. Trong đó ý là cửa ngõ đầu tiên.


Do tâm ý làm chủ như đã nói ở trên nên có thể phân biệt thiện và bất thiện nằm ở tác ý của tâm.
Gốc của tâm bất thiện là tham, sân, si. Gốc của tâm thiện là vô tham, vô sân, vô si. (Kinh Chánh Tri Kiến - MN 9)
Trong Vi Diệu Pháp có phân tích chi tiết các tâm sở của tâm thiện và bất thiện. Bạn có thể tự tìm hiểu, mình xin phép không đi vào chi tiết ở đây.


Mọi thứ đều bắt nguồn từ tâm nên tâm và khẩu luôn liên quan đến nhau. Để xác định một lời nói có phải là ác khẩu hay không thì cần xét đến lời nói đó xuất phát từ tâm gì. Ví dụ trường hợp người thầy nặng lời quở trách học trò. Nếu xuất phát từ tâm thương trò, mong trò tiến bộ thì đó là tâm Từ và tâm Bi (vô sân) nên không phải là ác khẩu. Nếu là mắng cho hả giận, cho đã mồm thì đó là xuất phát từ tâm sân nên là ác khẩu.



Bây giờ xét đến trường hợp của bạn. Cái gì làm bạn cảm thấy nhìn đã mắt? Cái luồng điện khiến bạn cảm thấy thích nó bắt nguồn từ đâu?
Cái cảm giác thích thú thỏa mãn ấy nó bắt nguồn từ một tâm sân rất vi tế, trái ngược hoàn toàn với tâm Bi (1 trong 4 Tứ Vô Lượng Tâm): mong muốn xoa dịu nỗi đau của người khác.
Do xuất phát từ tâm sân nên đó là tâm bất thiện, tạo ý nghiệp bất thiện. Do vậy, lời nói xuất phát từ tâm bất thiện đó (ở đây là dưới dạng gõ phím) cũng là ác khẩu, tạo khẩu nghiệp bất thiện.



Nếu bạn học Vi Diệu Pháp sẽ biết về tiến trình của tâm. Tâm sinh lên và diệt đi nối tiếp liên tục không ngừng.
Sự kiện bạn nêu trên nó diễn ra trong 1 khoảng thời gian chứ không phải chỉ trong 1 khoảnh khắc nên có biết bao nhiêu tâm sinh lên rồi diệt đi.
- Nhìn thấy gái thì bạn thấy nứng, do bắt nguồn từ tâm tham. Tâm tham là tâm bất thiện nên tạo ý nghiệp bất thiện.
- Bạn nhận định được hành động gây hại mình, hại người nên không làm đó là do bạn có tâm tàm (hổ thẹn tội lỗi), tâm quý (ghê sợ tội lỗi). Đây là 2 tâm thiện nên bạn tạo ý nghiệp thiện.

Như vậy khoảng thời gian xảy ra sự việc này, bạn không tạo thân nghiệp bất thiện (do không xâm hại đến ai) nhưng vừa tạo ý nghiệp thiện lẫn bất thiện. Mà trong kinh Hạnh Con Chó (MN 57) có ghi rõ:
- Nghiệp đen cho quả đen
- Nghiệp trắng cho quả trắng
- Nghiệp đen trắng cho quả đen trắng
- Nghiệp không đen không trắng cho quả không đen không trắng
Ngáo lí thuyết nặng, nhìn không muốn đọc. Mày cố gồng để chứng minh tao là thằng ác, tao là thằng nghiệp chứ gì, tao ok vui vẻ tao nhận đấy. Giờ mày làm sao? Thỏa mãn cái tôi Sân hận mày chưa? Bản chất mày còn đ thể bao dung được cho cảm giác cảm xúc của tao. Tao đã nói về lí tao nhận thức được việc đó là sai, nhưng mày sao? Mày vẫn kết tội tao là thằng bất lương một cách ngầm định. Tao là con chó súc vật, xứng đáng sống kiếp nô lệ, của một con thú đấy. Thỏa mãn chưa nào? Mày cũng là thằng đéo có sự bao dung, chỉ toàn wall of text, wall of book dọa các bố thôi
 
phật pháp phải thế, 11 tuổi đã đạt mức tông sư
 
tao chỉ buồn cười mấy thằng đầu hàng, thấy anh em bị đâm phát, chúng nó ngồi xuống luôn, đéo thèm xem thế nào. kệ mẹ luôn
 
dm tất cả do thằng Tuệ lếch thếch cuốc bộ củ kặc mà ra hết.dm nó may mà chính quyền đuổi nó đi dc chứ ko còn nhiều con giời bái sấp bái ngửa nó như bái thằng cà sa tiến sỉ Quang lol gì ấy :))
 
Ngáo lí thuyết nặng, nhìn không muốn đọc. Mày cố gồng để chứng minh tao là thằng ác, tao là thằng nghiệp chứ gì, tao ok vui vẻ tao nhận đấy. Giờ mày làm sao? Thỏa mãn cái tôi Sân hận mày chưa? Bản chất mày còn đ thể bao dung được cho cảm giác cảm xúc của tao. Tao đã nói về lí tao nhận thức được việc đó là sai, nhưng mày sao? Mày vẫn kết tội tao là thằng bất lương một cách ngầm định. Tao là con chó súc vật, xứng đáng sống kiếp nô lệ, của một con thú đấy. Thỏa mãn chưa nào? Mày cũng là thằng đéo có sự bao dung, chỉ toàn wall of text, wall of book dọa các bố thôi
Bạn hiểu lầm tác ý của tôi rồi. Tôi tác ý muốn bàn luận về pháp với bạn, chứ nghiệp nó tự vận hành theo quy luật, ai kết tội được ai. Mà là phàm nhân thì ai chả tạo nghiệp, cứ khởi tâm động niệm là tạo nghiệp rồi, bất thiện thì nhiều mà thiện thì ít. So ác nghiệp chắc gì bạn nhiều bằng tôi. Lúc chưa biết Phật pháp là gì tôi còn làm nhiều chuyện ghê tởm mà giờ nghĩ lại vẫn thấy rùng mình. Còn nhiều chữ thì phải vin vào Kinh để nói, không lại thành nói suông, tư kiến.

Tôi mới tìm được con Gemini này, vấn đáp Phật pháp tôi thấy khá chuẩn, chia sẻ với bạn nhé:
https://gemini.google.com/gem/bf70f6d88872

Với có vị xuất gia này nói chuyện, giảng pháp theo kiểu suồng sã nhưng rất đúng Kinh điển. Tuy vị này có phạm một số giới nhỏ về uy nghi của Tỳ-kheo nhưng tôi thấy cách giảng pháp có vẻ phù hợp với bạn đó. Bạn thử xem qua nhé:

https://www.youtube.com/@HanhgiaTheravada
https://www.tiktok.com/@tamtangphatphap

Cầu chúc cho bạn luôn được an vui, mạnh khỏe, no đủ.
 
dm tất cả do thằng Tuệ lếch thếch cuốc bộ củ kặc mà ra hết.dm nó may mà chính quyền đuổi nó đi dc chứ ko còn nhiều con giời bái sấp bái ngửa nó như bái thằng cà sa tiến sỉ Quang lol gì ấy :))
Khất sĩ với du tăng từ xưa đã có rồi bạn. Bên Thái và Miến rất đông.
 

Có thể bạn quan tâm

Top