Khu vườn của bà và khoảng trời bình yên

nungcacsang

Pần cùng đạo tặc
Thế là một mùa xuân nữa lại đến. Mùa xuân với những cơn mưa phùn miệt mài làm ướt cả một khoảng trời ký ức trong lòng cháu mỗi khi nhớ đến tuổi thơ với nụ cười hiền hậu của bà…

Cháu nhớ những ngày thơ bé, cứ về quê là lại được bà đun nước lá hương nhu, lá sả với cỏ mần trầu để gội đầu. Bà bảo con gái quý nhất là mái tóc đen và dài, chỉ có gội nước lá mới giữ được mái tóc mượt mà và lại thơm tự nhiên.

Năm cháu 3 tuổi, mẹ sinh em, bố lại đi làm cả ngày. Bà lặn lội đi hơn 100km lên đón cháu về ở với bà. Bà vất vả, ngày ngày đi chợ rồi lại cặm cụi việc đồng áng, cháu theo sau bà, ai cũng bảo nhìn tội lắm.

Nhưng chỉ có cháu mới biết, được đi theo bà thật vui biết bao! Mỗi ngày đi chợ về bà đều mua quà cho cháu, khi thì cái kẹo bông, khi thì gói bỏng, lúc thì mấy thứ quả nhà quê… Bà nhìn cháu ăn ngon lành mà cười hạnh phúc. Cháu nhớ khu vườn nhà mình với những cây quất xanh màu lá, với những bông hoa chanh nhỏ li ti và cả cây trứng gà to che bóng mát cho mái nhà cổ kính. Những chùm tim tím lục bình nở lặng lẽ trên mặt ao, bóng cây trứng cá cũng la đà thỉnh thoảng lại rụng một trái chín đỏ mọng xuống nước…

Cháu nhớ bà, nhớ hình ảnh của bà mỗi trưa đi cào thóc giữa sân nắng vàng, nhớ dáng bà cặm cụi lượm lặt từng ngọn rau dền, rau rệu nấu canh cho cháu vì đấy là thứ rau mà cháu thích ăn nhất. Những ngày mưa, bà nấu cơm trong cái khói của rơm ẩm, đôi mắt bà cay cay vì khói bếp, cháu cứ chạy vào bà lại đẩy cháu ra…

Những ngày hoa trứng gà nở và rụng trắng gốc, cháu chỉ chơi loanh quanh ở đó, nhặt những bông hoa nhỏ xíu tròn trịa kết thành vòng cổ. Bà ngồi trên hiên nhà lặng lẽ nhìn cháu với đôi mắt như mỉm cười… Cháu đã quàng chiếc vòng cổ tự kết và tưởng tượng mình là nàng công chúa xinh đẹp trong chuyện cổ tích mà mỗi tối đi ngủ bà kể cháu nghe. Tuổi thơ của cháu được lấp đầy bằng thế giới yên bình của bà.

Nhưng mỗi ngày cháu lớn lên, tóc bà lại thêm sợi bạc. Cháu trở về thành phố, bận rộn với học hành, chỉ được về thăm bà vào dịp nghỉ Tết và những ngày hè ngắn ngủi. Các cô các chú cũng ra ở riêng, mỗi người đều lo toan cho cuộc sống của mình.

Chỉ còn bà sống lặng lẽ trong ngôi nhà với vườn cây xanh mướt. Lần nào về, cháu cũng thấy ánh mắt bà rạng ngời niềm vui hạnh phúc. Bà đã mong ngóng biết bao sự trở về của những đứa cháu thân yêu.

Từ ngày bố cháu mất, bà sống lặng lẽ và dường như thương cháu hơn các anh chị khác. Năm nào về với bà cháu cũng đi dọc ven tường nhà tìm hái những bông hoa trên dàn hoa đậu biếc và đặt lên bàn thờ của bố. Bà giữ lại chiếc cối xay mà ngày xưa bố cháu hay xay đỗ cho bà nấu chè mỗi trưa hè oi ả. Nó nằm ở một góc cạnh bếp, cũng lặng lẽ như chính cuộc đời bà. Bà khóc, bà ôm cháu vào lòng và vuốt mái tóc bắt đầu xơ vì các loại hóa mĩ phẩm hiện đại. Cháu muốn bà lên ở nhà cháu, nhưng bà không muốn xa ngôi nhà đã gắn bó với mình biết bao năm ấy. Bà sống trong những tháng ngày dài, buồn bã và trống vắng. Chiếc gậy của bà gõ lạch cạch xuống nền sân gạch gợi lại trong cháu những tháng ngày tuổi thơ êm đềm, kỳ diệu đã như là xa lắm…

Cháu thi đại học. Ngày nhận giấy báo trúng tuyển cũng là ngày cháu nhận được điện thoại của cô báo tin bà ốm. Cháu đã khóc suốt chặng đường về. Cháu chỉ cầu mong sao bà nhanh khỏe để lại có thể đun nước lá cho cháu gội đầu.

Từ bến xe về nhà, trời bỗng đổ mưa rào rào. Từng giọt nước rơi trên chiếc ô mỏng manh. Khu vườn khẽ lay động dưới mưa. Buồn bã. Có chiếc lá vàng rơi trên làn nước đọng dưới sân, nằm xuống im lìm. Bà đã không đợi được ngày cháu về khoe với bà giấy báo trúng tuyển đại học. Bà đã đi với bố về một nơi nào đó thật xa, mãi mãi không bao giờ còn có thể ôm cháu vào lòng nữa.

Năm nay cháu lại về thăm bà. Khu vườn không có bàn tay bà chăm sóc trở nên um tùm rậm rạp hơn, mái nhà cổ kính cũng không còn thơm mùi khói rơm cay cay sống mũi như ngày xưa nữa. Cháu lặng lẽ đứng trước hàng quất xanh điểm xuyết những bông hoa trắng li ti và gốc cây trứng gà yên ả trong chiều vắng. Từng cơn gió khẽ thổi xao xác trên những cánh đồng phía xa xa. Bà đã để lại cho tuổi thơ của cháu một thế giới thật hạnh phúc với tình yêu thương vô bờ bến. Đâu đó, cháu lại như thấy hình bóng của bà, giống như chiếc lá vàng gầy guộc rụng xuống, nằm im lìm như vẫn hoài nhớ về màu xanh viên mãn của cuộc đời đã qua. Và giờ đây bà cũng đã được bình yên…
 
Thế là một mùa xuân nữa lại đến. Mùa xuân với những cơn mưa phùn miệt mài làm ướt cả một khoảng trời ký ức trong lòng cháu mỗi khi nhớ đến tuổi thơ với nụ cười hiền hậu của bà…

Cháu nhớ những ngày thơ bé, cứ về quê là lại được bà đun nước lá hương nhu, lá sả với cỏ mần trầu để gội đầu. Bà bảo con gái quý nhất là mái tóc đen và dài, chỉ có gội nước lá mới giữ được mái tóc mượt mà và lại thơm tự nhiên.

Năm cháu 3 tuổi, mẹ sinh em, bố lại đi làm cả ngày. Bà lặn lội đi hơn 100km lên đón cháu về ở với bà. Bà vất vả, ngày ngày đi chợ rồi lại cặm cụi việc đồng áng, cháu theo sau bà, ai cũng bảo nhìn tội lắm.

Nhưng chỉ có cháu mới biết, được đi theo bà thật vui biết bao! Mỗi ngày đi chợ về bà đều mua quà cho cháu, khi thì cái kẹo bông, khi thì gói bỏng, lúc thì mấy thứ quả nhà quê… Bà nhìn cháu ăn ngon lành mà cười hạnh phúc. Cháu nhớ khu vườn nhà mình với những cây quất xanh màu lá, với những bông hoa chanh nhỏ li ti và cả cây trứng gà to che bóng mát cho mái nhà cổ kính. Những chùm tim tím lục bình nở lặng lẽ trên mặt ao, bóng cây trứng cá cũng la đà thỉnh thoảng lại rụng một trái chín đỏ mọng xuống nước…

Cháu nhớ bà, nhớ hình ảnh của bà mỗi trưa đi cào thóc giữa sân nắng vàng, nhớ dáng bà cặm cụi lượm lặt từng ngọn rau dền, rau rệu nấu canh cho cháu vì đấy là thứ rau mà cháu thích ăn nhất. Những ngày mưa, bà nấu cơm trong cái khói của rơm ẩm, đôi mắt bà cay cay vì khói bếp, cháu cứ chạy vào bà lại đẩy cháu ra…

Những ngày hoa trứng gà nở và rụng trắng gốc, cháu chỉ chơi loanh quanh ở đó, nhặt những bông hoa nhỏ xíu tròn trịa kết thành vòng cổ. Bà ngồi trên hiên nhà lặng lẽ nhìn cháu với đôi mắt như mỉm cười… Cháu đã quàng chiếc vòng cổ tự kết và tưởng tượng mình là nàng công chúa xinh đẹp trong chuyện cổ tích mà mỗi tối đi ngủ bà kể cháu nghe. Tuổi thơ của cháu được lấp đầy bằng thế giới yên bình của bà.

Nhưng mỗi ngày cháu lớn lên, tóc bà lại thêm sợi bạc. Cháu trở về thành phố, bận rộn với học hành, chỉ được về thăm bà vào dịp nghỉ Tết và những ngày hè ngắn ngủi. Các cô các chú cũng ra ở riêng, mỗi người đều lo toan cho cuộc sống của mình.

Chỉ còn bà sống lặng lẽ trong ngôi nhà với vườn cây xanh mướt. Lần nào về, cháu cũng thấy ánh mắt bà rạng ngời niềm vui hạnh phúc. Bà đã mong ngóng biết bao sự trở về của những đứa cháu thân yêu.

Từ ngày bố cháu mất, bà sống lặng lẽ và dường như thương cháu hơn các anh chị khác. Năm nào về với bà cháu cũng đi dọc ven tường nhà tìm hái những bông hoa trên dàn hoa đậu biếc và đặt lên bàn thờ của bố. Bà giữ lại chiếc cối xay mà ngày xưa bố cháu hay xay đỗ cho bà nấu chè mỗi trưa hè oi ả. Nó nằm ở một góc cạnh bếp, cũng lặng lẽ như chính cuộc đời bà. Bà khóc, bà ôm cháu vào lòng và vuốt mái tóc bắt đầu xơ vì các loại hóa mĩ phẩm hiện đại. Cháu muốn bà lên ở nhà cháu, nhưng bà không muốn xa ngôi nhà đã gắn bó với mình biết bao năm ấy. Bà sống trong những tháng ngày dài, buồn bã và trống vắng. Chiếc gậy của bà gõ lạch cạch xuống nền sân gạch gợi lại trong cháu những tháng ngày tuổi thơ êm đềm, kỳ diệu đã như là xa lắm…

Cháu thi đại học. Ngày nhận giấy báo trúng tuyển cũng là ngày cháu nhận được điện thoại của cô báo tin bà ốm. Cháu đã khóc suốt chặng đường về. Cháu chỉ cầu mong sao bà nhanh khỏe để lại có thể đun nước lá cho cháu gội đầu.

Từ bến xe về nhà, trời bỗng đổ mưa rào rào. Từng giọt nước rơi trên chiếc ô mỏng manh. Khu vườn khẽ lay động dưới mưa. Buồn bã. Có chiếc lá vàng rơi trên làn nước đọng dưới sân, nằm xuống im lìm. Bà đã không đợi được ngày cháu về khoe với bà giấy báo trúng tuyển đại học. Bà đã đi với bố về một nơi nào đó thật xa, mãi mãi không bao giờ còn có thể ôm cháu vào lòng nữa.

Năm nay cháu lại về thăm bà. Khu vườn không có bàn tay bà chăm sóc trở nên um tùm rậm rạp hơn, mái nhà cổ kính cũng không còn thơm mùi khói rơm cay cay sống mũi như ngày xưa nữa. Cháu lặng lẽ đứng trước hàng quất xanh điểm xuyết những bông hoa trắng li ti và gốc cây trứng gà yên ả trong chiều vắng. Từng cơn gió khẽ thổi xao xác trên những cánh đồng phía xa xa. Bà đã để lại cho tuổi thơ của cháu một thế giới thật hạnh phúc với tình yêu thương vô bờ bến. Đâu đó, cháu lại như thấy hình bóng của bà, giống như chiếc lá vàng gầy guộc rụng xuống, nằm im lìm như vẫn hoài nhớ về màu xanh viên mãn của cuộc đời đã qua. Và giờ đây bà cũng đã được bình yên…
cái tên nick của bạn đéo liên quan gì tới bài viết lắm nhỉ :vozvn (19):
 
Không ngờ ở xàm mà cũng có người viết giàu cảm xúc như bạn, cám ơn bạn hi vọng ko phải văn copy.
Bạn làm tôi nhớ đến bà tôi, người hay cắp tôi theo mỗi buổi đi chợ , đi dọc theo các hàng gia vị, mắm muối, để lại trong tôi 1 thế giới đầy màu sắc của thế nào là cuộc sống.
Đến độ, sau có 1 lần chở NY đi chơi qua 1 khu phố nào đó có chợ ngồi xổm, hàng rong ngửi mùi bay ra từ khu đó thôi tôi biết họ bán gì, rồi quay lại nói cho NY tôi nghe cô ấy mắt cứ sáng lên và cười
 
cảm ơn mày vì bài viết xúc động tâm hồn tao, một thờ tuổi thơ sống cùng ông bà để bố mẹ đi làm, những chuỗi ngày chạy làng trên xóm dưới, bụi tre bờ ruộng... nhớ những ngày gặt lúa, phơi thóc, những buổi trưa khói bếp, những ngày mưa dầm... Tao cũng nhớ bà tao lắm :(
 
Tưởng đang đọc báo Hoa học trò chứ :sweat: đọc xong tui thấy lại hồi cấp 1,2 của tui cũng viết mấy văn ntn:vozvn (13):
 
Phải có 1 phép màu nào đó thì người có tên nick hamlon như chỉ thớt mới viết được đoạn văn như trên. Chủ thớt đương bú dở đá phải không. Bú đá mà có hành vi thế này là được khen.
 
Thế là một mùa xuân nữa lại đến. Mùa xuân với những cơn mưa phùn miệt mài làm ướt cả một khoảng trời ký ức trong lòng cháu mỗi khi nhớ đến tuổi thơ với nụ cười hiền hậu của bà…

Cháu nhớ những ngày thơ bé, cứ về quê là lại được bà đun nước lá hương nhu, lá sả với cỏ mần trầu để gội đầu. Bà bảo con gái quý nhất là mái tóc đen và dài, chỉ có gội nước lá mới giữ được mái tóc mượt mà và lại thơm tự nhiên.

Năm cháu 3 tuổi, mẹ sinh em, bố lại đi làm cả ngày. Bà lặn lội đi hơn 100km lên đón cháu về ở với bà. Bà vất vả, ngày ngày đi chợ rồi lại cặm cụi việc đồng áng, cháu theo sau bà, ai cũng bảo nhìn tội lắm.

Nhưng chỉ có cháu mới biết, được đi theo bà thật vui biết bao! Mỗi ngày đi chợ về bà đều mua quà cho cháu, khi thì cái kẹo bông, khi thì gói bỏng, lúc thì mấy thứ quả nhà quê… Bà nhìn cháu ăn ngon lành mà cười hạnh phúc. Cháu nhớ khu vườn nhà mình với những cây quất xanh màu lá, với những bông hoa chanh nhỏ li ti và cả cây trứng gà to che bóng mát cho mái nhà cổ kính. Những chùm tim tím lục bình nở lặng lẽ trên mặt ao, bóng cây trứng cá cũng la đà thỉnh thoảng lại rụng một trái chín đỏ mọng xuống nước…

Cháu nhớ bà, nhớ hình ảnh của bà mỗi trưa đi cào thóc giữa sân nắng vàng, nhớ dáng bà cặm cụi lượm lặt từng ngọn rau dền, rau rệu nấu canh cho cháu vì đấy là thứ rau mà cháu thích ăn nhất. Những ngày mưa, bà nấu cơm trong cái khói của rơm ẩm, đôi mắt bà cay cay vì khói bếp, cháu cứ chạy vào bà lại đẩy cháu ra…

Những ngày hoa trứng gà nở và rụng trắng gốc, cháu chỉ chơi loanh quanh ở đó, nhặt những bông hoa nhỏ xíu tròn trịa kết thành vòng cổ. Bà ngồi trên hiên nhà lặng lẽ nhìn cháu với đôi mắt như mỉm cười… Cháu đã quàng chiếc vòng cổ tự kết và tưởng tượng mình là nàng công chúa xinh đẹp trong chuyện cổ tích mà mỗi tối đi ngủ bà kể cháu nghe. Tuổi thơ của cháu được lấp đầy bằng thế giới yên bình của bà.

Nhưng mỗi ngày cháu lớn lên, tóc bà lại thêm sợi bạc. Cháu trở về thành phố, bận rộn với học hành, chỉ được về thăm bà vào dịp nghỉ Tết và những ngày hè ngắn ngủi. Các cô các chú cũng ra ở riêng, mỗi người đều lo toan cho cuộc sống của mình.

Chỉ còn bà sống lặng lẽ trong ngôi nhà với vườn cây xanh mướt. Lần nào về, cháu cũng thấy ánh mắt bà rạng ngời niềm vui hạnh phúc. Bà đã mong ngóng biết bao sự trở về của những đứa cháu thân yêu.

Từ ngày bố cháu mất, bà sống lặng lẽ và dường như thương cháu hơn các anh chị khác. Năm nào về với bà cháu cũng đi dọc ven tường nhà tìm hái những bông hoa trên dàn hoa đậu biếc và đặt lên bàn thờ của bố. Bà giữ lại chiếc cối xay mà ngày xưa bố cháu hay xay đỗ cho bà nấu chè mỗi trưa hè oi ả. Nó nằm ở một góc cạnh bếp, cũng lặng lẽ như chính cuộc đời bà. Bà khóc, bà ôm cháu vào lòng và vuốt mái tóc bắt đầu xơ vì các loại hóa mĩ phẩm hiện đại. Cháu muốn bà lên ở nhà cháu, nhưng bà không muốn xa ngôi nhà đã gắn bó với mình biết bao năm ấy. Bà sống trong những tháng ngày dài, buồn bã và trống vắng. Chiếc gậy của bà gõ lạch cạch xuống nền sân gạch gợi lại trong cháu những tháng ngày tuổi thơ êm đềm, kỳ diệu đã như là xa lắm…

Cháu thi đại học. Ngày nhận giấy báo trúng tuyển cũng là ngày cháu nhận được điện thoại của cô báo tin bà ốm. Cháu đã khóc suốt chặng đường về. Cháu chỉ cầu mong sao bà nhanh khỏe để lại có thể đun nước lá cho cháu gội đầu.

Từ bến xe về nhà, trời bỗng đổ mưa rào rào. Từng giọt nước rơi trên chiếc ô mỏng manh. Khu vườn khẽ lay động dưới mưa. Buồn bã. Có chiếc lá vàng rơi trên làn nước đọng dưới sân, nằm xuống im lìm. Bà đã không đợi được ngày cháu về khoe với bà giấy báo trúng tuyển đại học. Bà đã đi với bố về một nơi nào đó thật xa, mãi mãi không bao giờ còn có thể ôm cháu vào lòng nữa.

Năm nay cháu lại về thăm bà. Khu vườn không có bàn tay bà chăm sóc trở nên um tùm rậm rạp hơn, mái nhà cổ kính cũng không còn thơm mùi khói rơm cay cay sống mũi như ngày xưa nữa. Cháu lặng lẽ đứng trước hàng quất xanh điểm xuyết những bông hoa trắng li ti và gốc cây trứng gà yên ả trong chiều vắng. Từng cơn gió khẽ thổi xao xác trên những cánh đồng phía xa xa. Bà đã để lại cho tuổi thơ của cháu một thế giới thật hạnh phúc với tình yêu thương vô bờ bến. Đâu đó, cháu lại như thấy hình bóng của bà, giống như chiếc lá vàng gầy guộc rụng xuống, nằm im lìm như vẫn hoài nhớ về màu xanh viên mãn của cuộc đời đã qua. Và giờ đây bà cũng đã được bình yên…
Bài viết hay phết nhưng mày là gái à ?
 
T đọc xong lại nhớ về tuổi thơ, nhớ về những tháng ngày mà t nghe câu "nào mày chết nhà này mới hết khổ" hàng ngày. Câu nói ấy theo t mấy chục năm rồi. Thậm chí giờ bệnh mà bác sĩ bảo chuẩn bị tiền phẫu thuật, nhà t vẫn bảo "truớc sau gì cũng chết, tốn tiền chi". Haizzz
 
Tưởng đang đọc báo Hoa học trò chứ :sweat: đọc xong tui thấy lại hồi cấp 1,2 của tui cũng viết mấy văn ntn:vozvn (13):
Bài viết hay phết nhưng mày là gái à ?
Phải có 1 phép màu nào đó thì người có tên nick hamlon như chỉ thớt mới viết được đoạn văn như trên. Chủ thớt đương bú dở đá phải không. Bú đá mà có hành vi thế này là được khen.
cảm ơn mày vì bài viết xúc động tâm hồn tao, một thờ tuổi thơ sống cùng ông bà để bố mẹ đi làm, những chuỗi ngày chạy làng trên xóm dưới, bụi tre bờ ruộng... nhớ những ngày gặt lúa, phơi thóc, những buổi trưa khói bếp, những ngày mưa dầm... Tao cũng nhớ bà tao lắm :(
Không ngờ ở xàm mà cũng có người viết giàu cảm xúc như bạn, cám ơn bạn hi vọng ko phải văn copy.
Bạn làm tôi nhớ đến bà tôi, người hay cắp tôi theo mỗi buổi đi chợ , đi dọc theo các hàng gia vị, mắm muối, để lại trong tôi 1 thế giới đầy màu sắc của thế nào là cuộc sống.
Đến độ, sau có 1 lần chở NY đi chơi qua 1 khu phố nào đó có chợ ngồi xổm, hàng rong ngửi mùi bay ra từ khu đó thôi tôi biết họ bán gì, rồi quay lại nói cho NY tôi nghe cô ấy mắt cứ sáng lên và cười
cái tên nick của bạn đéo liên quan gì tới bài viết lắm nhỉ :vozvn (19):
Tao thì đọc xong nhớ ông nội tao hơn, căn bản từ nhỏ có ông nội là thương tao, còn bà nội thì chỉ thương thằng anh tao
 
Bố mẹ tao con út, tao cũng con út thành ra tao không có kỷ niệm với ông bà nội ngoại
Bài viết của mày dù chuẩn văn thì có copy một ít từ các bài văn khác, nhưng tao tin mày tự viết.
Tao đọc bài của mày, làm tao nhớ về cây trứng gà nhà tao, nhớ cái cối xay, nhớ toàn kỷ niệm đẹp.
Giờ cả làng đéo thấy cái quang cảnh ấy để mà hoài niệm nữa, nhà 2 3 lầu hết rồi
 
Bài cảm động thế này đọc rồi tận hưởng đi, mấy tml vào cmt lạc quẻ địt bọp làm éo gì không biết?
 

Có thể bạn quan tâm

Top