Kỹ năng phát triển bản thân, trở nên GIÀU CÓ và HẠNH PHÚC

Hồi 18 tuổi tao thích mấy cái này vãi, h thì thấy xam lol nhiều :smile:
 
Giống ban tuyên giáo đa cấp thế tml. Lo làm ăn đi có tiền hạnh phúc hơn không có tiền.:vozvn (16):
Ko tập trung nâng cao chuyên môn mà suốt ngày đọc self help thì dễ ngáo lắm, t nói thật.=))
Theo m ngáo như nào nhỉ? T quan điểm ngược lại m
 
Hồi 18 tuổi tao thích mấy cái này vãi, h thì thấy xam lol nhiều :smile:
Giống ban tuyên giáo đa cấp thế tml. Lo làm ăn đi có tiền hạnh phúc hơn không có tiền.:vozvn (16):
Ko tập trung nâng cao chuyên môn mà suốt ngày đọc self help thì dễ ngáo lắm, t nói thật.=))
Theo m ngáo như nào nhỉ? T quan điểm ngược lại m
T chịu , về cơ bản t cũng ăn hại vcl .
t để cái ảnh đéo biên gì

181866
 
Cái này đúng vs từng hoàn cảnh thôi
 
Theo m ngáo như nào nhỉ? T quan điểm ngược lại m
Self help chỉ nên đọc khi m kiểm soát đc cái tôi của mình thôi , cái tôi to chà bá thì dễ ảo tưởng " t đọc sách bill gate từng đọc nè , t sẽ giàu như bill gate " và xa hơn là hoang tưởng nhé . Chưa thằng nào nói về tác hại của self help như t nói đâu , ra giang hồ mà nghe mấy câu này thì đích thị là t nhé .
 
Bạn sẽ tăng khả năng Thành Công trong cuộc sống thêm 30% nếu nhớ Nguyên Tắc này!
Khi bạn làm một việc gì giúp đỡ ai, tốt cho ai, bạn phải mất đi một cái gì đó và người nhận thì được một cái gì đó! Đa số thì thứ bạn cho đi cũng tương đương với người nhận nhận được! Ví dụ bạn cho ai đó 1 triệu đồng thì bạn mất đi một triệu!
Nhưng lại có rất nhiều trường hợp, điều bạn cho đi không quan trọng đối với bạn lắm nhưng lại giúp cho người nhận được rất lớn lao, đó là những việc bạn nên làm!
(1) Thay vì bạn bỏ một buổi để đi nhậu thì dành thời gian đó cho một đứa bạn đang buồn cần an ủi, điều đó rất giá trị với nó!
(2) Bạn có kinh nghiệm trong một lĩnh vực nào đó, cho người khác một lời khuyên bạn chỉ mất đi dăm phút, nhưng bạn có thể thay đổi một bước ngoặc cuộc đời người khác!
Vân vân..., kiến thức, kinh nghiệm, sự quan tâm... là những thứ cho đi mà mình chả mất gì nhưng sẽ tạo giá trị rất lớn nơi người nhận, và rồi lúc nào đó bạn lại được nhận lại mà thôi!
----------------------------------------------------
Khai dân trí
Chấn dân khí
----------------------------------------------------
#vikhatvongViet
#kynangcuocsong
#HuỳnhPhướcSang
 
Hôm qua mới thấy vụ Vinasun đi kiện Grab, chưa kịp viết gì thì hay tin là tòa đuổi mẹ nó anh Vinasun về nhà, chỉ bởi vì đi kiện người ta mà không đủ chứng cứ, nay đọc báo thấy thêm bài phát biểu này, thiệt không biết diễn tả sự mệt mỏi pha lẫn buồn cười như thế.

- Bộ trưởng hành xử rất đúng chuẩn Việt, cái gì quản không được là cấm, cấm và cấm. Nhớ hồi năm nào đó cũng đưa ra đề xuất cấm Karaoke, cuối cùng có cấm được mẹ gì đâu, thậm chí giờ nó còn biến tướng tới mức ai cũng mua cái thùng loa rồi kéo ra giữa đường hát.

- Nếu cấm, thì người thiệt hại lớn nhất và đầu tiên là người tiêu dùng, từ chuyện có nhiều lựa chọn dịch vụ cho bản thân thì quay lại chuyện chỉ có 1 lựa chọn duy nhất và phải chấp nhận chuyện độc quyền kinh doanh.

- Chưa kể, nếu ép hoạt động của Grab thành như taxi thì giá các cước kiểu chắc chắn sẽ cao lên, người bất lợi cũng là người tiêu dùng.

- Chưa kể, nếu cứ theo kiểu quản lý không được, chưa đủ cơ sở pháp lý thì cấm, sẽ dẫn đến chuyện các công ty lớn khác sẽ quay lưng, đách thèm đầu tư hay hợp tác với Việt Nam nữa, điển hình như Facebook sẽ hoàn toàn có thể bị báo giấy kiện vì làm cho báo giấy mất người coi, truyền hình đi kiện Youtube vì làm mất khán giả… kiểu vậy thì bố thằng nào dám làm ăn với Việt Nam.

- Hiện tại nhân loại đang bước vào cuộc cách mạng công nghiệp 4.0, khi đó hàng loạt các nơi phải đứng trước lựa chọn thay đổi, mở ra các điều khoản mới về luật pháp để phù hợp với tiến trình phát triển chung toàn cầu, thì ở nước ta, lại có thể đóng cửa với những đổi mới, quay lại với thời kỳ chậm phát triển.

- Thay vì phát biểu kiểu này, mình nghĩ rằng bộ phải có trách nhiệm trong việc tìm hiểu sâu và kỹ về công nghệ để mở ra các điều kiện tốt hơn cho phía taxi kinh doanh và cạnh tranh trực tiếp với các hãng công nghệ, chứ không phải cấm hay đặt các hãng công nghệ vào hoàn cảnh khó khăn từ đó ảnh hưởng đến người tiêu dùng.

Vì lẽ đó, mình vẫn ủng hộ Grab cũng như các hãng xe công nghệ trong chuyện lần này.
184246
----------------------------------------------------
Khai dân trí
Chấn dân khí
----------------------------------------------------
#kynangcuocsong
#NguyễnNgọcThạch
 


TỰ DO KIỂU TRUNG QUỐC
Mấy năm trước, một tay kỳ cựu trong giới công nghệ nói với tôi: Có lẽ thế hệ sau 90, 95 sẽ không còn biết Google là cái gì. Khi ấy tôi nghĩ đây là chuyện hài hước nhất trên đời. Google, công cụ tìm kiếm hữu ích và mạnh mẽ nhất trên Internet, thế hệ người TQ mới, những người sống không thể thiếu Internet, làm sao có thể không biết đến Google?
Nhưng đến hôm nay, tôi buộc phải nín cười. Bởi vì cái điều tôi tin rằng không bao giờ có thể xảy ra ấy, dần trở thành sự thật.
Không còn ai ở TQ quan tâm đến Google nữa, người ta bằng lòng với cái gọi là baidu.com. Không có nó cũng chẳng chết ai. Mọi người vẫn vui vẻ lướt Weibo, Wechat, nghe nhạc, xem chương trình giải trí. Đối với những người chưa bao giờ sử dụng Google, thiếu công cụ tìm kiếm này cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống của họ.
Nhiều năm trước, ở TQ chúng ta vẫn có thể đăng nhập Facebook. Thực ra Facebook cũng nhàm chán như mạng xã hội xiaonei.com của chúng ta vậy. Nhưng ở đó, chúng ta biết được cuộc sống của người nước ngoài ra sao, có thể dễ dàng thăm hỏi bạn bè ở cách xa hàng vạn km. Có thể đọc rất nhiều trang mạng thú vị mà nếu lên Xiaonei bạn hầu như không bao giờ đọc được. Bạn viết bình luận bằng tiếng Trung, những người comment ngay dưới dòng comment của bạn có thể là một anh chàng người Đài, hoặc người HongKong lạ hoắc nào đó. Bạn viết bình luận bằng tiếng Anh, chưa biết chừng một anh chàng người Bắc Âu, tiếng Anh dở tệ nào đó sẽ nhảy vào bắt chuyện với bạn. Bạn có cảm giác thế giới rộng lớn bỗng nhiên thu nhỏ lại, thành cái làng mà bạn đang sống, bạn chưa kịp thò chân ra khỏi cửa, thì hàng xóm đã đẩy cửa bước vào nhà bạn.
Rồi, ở TQ không còn Facebook nữa. Lúc đầu, sự mất tích của mạng xã hội này khiến vô số người bất bình. Nhưng sau đó, tiếng nói bất bình phẫn nộ dần tan biến.
Nhiều năm trước, người TQ cũng có thể đăng nhập Twitter. Thực ra Twitter cũng na ná Weibo của chúng ta, nơi mà những dòng tin tức chảy trôi không ngừng, ngồi cả ngày chưa chắc đọc được tin tức gì hay ho hữu dụng. Nhưng chí ít ngay lập tức bạn có thể có được tin tức nóng hổi mà bạn muốn biết. Bạn nhanh chóng biết được điều gì đang “hot” trên thế giới, mà không cần thao tác mấy thứ phức tạp như: copy nội dung, dịch nghĩa, forward, chia đoạn, lấy ý chính, loạn hết cả. Bạn sẽ được biết sự thật, sự thật 100%, chưa qua “gia công” tô hồng bôi đen một cách hoặc vô tình hoặc cố ý như trên Weibo.
Sau đó, Twitter không còn nữa. Đầu tiên là phiên bản chính, rồi đến các phiên bản mô phỏng, rồi mô phỏng của mô phỏng. Bây giờ chỉ còn lại cái bắt chước của cái bắt chước của cái bắt chước, chính là cái mà giờ đây, mỗi ngày bạn chỉ toàn nhìn thấy vô số quảng cáo trên đó.
Nhiều năm trước, chúng ta cũng có thể lên Youtube. Có người cho rằng Youtube là Youku quy mô lớn. Năm ấy, có người mạnh miệng tuyên bố: Không có Youtube cũng không sao, TQ sẽ nhanh chóng phát triển Youku vượt xa Youtube. Thế mà bao năm trôi qua, mạng Youku vẫn lag dữ dội như vậy, nội dung vẫn rác rưởi như vậy, bản quyền bị ăn cắp, nhạc bị đạo, video clip vẫn nghèo nàn tẻ nhạt đáng thương như vậy. Trên youtube bạn sẽ được xem những nghệ sỹ tài hoa nhất thế giới trình diễn, những clip hài hước nhất, những sáng tạo đỉnh cao, những bản nhạc lay động, những khoảnh khắc tuyệt vời. Còn trên Youku, bạn muốn xem 1 phút clip thì trước tiên phải xem nửa phút quảng cáo.
Và, đúng rồi, còn Instagram. Nhiều người cho rằng Instagram na ná QQ. Nhưng ở đó, tôi follow hơn 600 nghệ sỹ nhiếp ảnh, họ đều là những nhà nhiếp ảnh, ký giả xuất sắc nhất thế giới. Mỗi ngày chiêm ngưỡng tác phẩm của họ, mỗi ngày tôi cảm thấy hạnh phúc vô bờ. Cảm giác hạnh phúc lâng lâng của người được đi du lịch tại chỗ. Ở đó tôi kết bạn với một anh chàng người Nhật điển trai rất thích selfie, một bác người Hàn hay uống rượu, một ông cụ người Mỹ 10 năm trước từng đến Trung Quốc và nhiệt tình bấm like, viết comment trên mỗi bức ảnh chụp Tử Cấm Thành mà tôi post trên Instagram, một cô bạn người Nga xinh đẹp tuyệt trần. Tôi hầu như không trao đổi nhiều được với họ, vì những trở ngại về ngôn ngữ. Nhưng chỉ cần một vài câu chữ đơn giản, chúng tôi hiểu được thiện ý của nhau, thiện cảm dành cho nhau. Cảm giác ấy, đôi khi còn hưng phấn hơn cả niềm vui gặp mặt những người bạn lâu năm. Bởi vì đó là quá trình giao lưu hoàn toàn tự do của con người thuộc các dân tộc khác nhau trên toàn thế giới. Quá trình ấy thật sự thần kỳ, vô cùng kỳ diệu.
Nhưng giờ đây, nó không còn nữa bởi vì, bạn gõ một từ đặc biệt nào đó trong một thời điểm đặc biệt nào đó, bạn sẽ chỉ tìm thấy những bức ảnh mặc định. Mặc dù những người tìm kiếm kiểu này không nhiều, mặc dù dẫu có nhận ra điều gì khác lạ nhưng nhiều người chẳng bận tâm, họ không như tôi, cảm thấy trời đất tối sầm, rồi chợt lóe sáng, rồi trời sập. Chúng đã thật sự biến mất.
Instagram đã biến mất như thế, Google đã biến mất như thế, Twitter cũng biến mất như thế, Facebook cũng vậy. Không biết người nào, ở đâu, đã nói gì, và ra nghị quyết thế nào, khiến cho hàng tỷ người giống tôi đây lâm vào tình cảnh hệt như “Gotham trên đảo hoang”, chứng kiến từng cây cầu bị bom phá, bị bom phá, lại bị bom phá. Sau rốt, không còn gì nữa cả.
Tôi thường cảm thấy rất bi ai, vô cùng bi ai. Một người tôi không quen, không biết, có thể là một nhóm nào đó đang không ngừng tước đoạt mọi thứ xung quanh tôi, mà tôi thì hoàn toàn bất lực. Tôi oán trách, nhưng họ không nghe thấy, không ai nghe thấy. Tôi tức tối gào lên, phần lớn những người xung quanh tôi đều nhìn tôi như nhìn một kẻ điên. Tôi đau đớn thét lên, tiếng thét của tôi bị chắn bởi bức tường dày cộm, đen đúa. Tiếng kêu thét của tôi trở nên yếu ớt, chẳng truyền đi được bao xa, rồi nó biến mất hệt như những thứ mà tôi bị tước đoạt, bị đánh cắp. Tôi không thấy nó nữa, như thể nó chưa từng tồn tại.
Ai thèm quan tâm đến những thứ vốn chưa từng tồn tại? Những kẻ hậu sinh làm sao thấu hiểu nỗi bi ai của những người từng có được, rồi bị tước đoạt trắng trợn. Tôi từng có tất cả, tôi từng có cả thế giới. Tôi từng được hít hà bầu không khí tự do và uống dòng nước tự do mát lành trên mảnh đất này. Nhưng rồi trong dòng đời dằng dặc bất tận, sinh mệnh tự do của tôi bị giết chết từng chút một, bị khai tử một cách bất thình lình. Nhưng tôi vẫn có cảm giác chúng đang thoi thóp, như thể chúng đang chết dần chết mòn.
Rồi thì cuối cùng chúng cũng chết thật. Và, cùng với cái chết của chúng, ngày càng nhiều chuyện xảy ra, chậm rãi thôi, lặng lẽ thôi, hầu như không ai phát giác ra. Nhưng đúng là chúng đang diễn ra.
Không có Google thì dùng Baidu, có sao đâu? Nhưng một vài kết quả tìm kiếm càng ngày càng bị đẩy lùi về những trang sau, càng ngày càng lùi về sau, và rồi biến mất. Như thể kết quả đó vốn dĩ không hề được tìm thấy vậy.
Không có Facebook thì dùng Xiaonei, có sao đâu? Nhưng những bài viết mà bạn chỉ có thể post trên Facebook sẽ nhanh chóng biến mất trên Xiaonei. Tiếp theo đó, trang xiaonei.com biến thành trang renren.com, chủ đề trên trang này trở thành những chủ đề đại chúng. Mọi người tranh nhau xem bói, tìm hiểu đời tư của người nổi tiếng, chuyện phiếm, nghe nhạc. Không ai bận tâm thứ gì đó đã biến mất, bởi dù sao thì sự tồn tại của thứ đó vốn dĩ rất mờ nhạt.
Không có Youtube thì dùng Youku, có sao đâu? Nhưng lên Youku, bạn thường “được” xem những clip đạo rẻ tiền, và người ăn cắp thì dương dương tự đắc, tự cho mình là tài ba, như thể cái ý tưởng ấy vốn dĩ là của anh ta vậy. Bạn xem và bạn không khỏi giật mình kinh ngạc, sao anh ta có thể làm được như thế nhỉ! Ăn cắp sáng tạo quá! Nhưng bạn đâu biết rằng, bạn có suy nghĩ như thế là vì bạn không hề biết trên đời còn có một trang mạng tên Youtube.
Không có Twitter thì dùng Weibo, có sao đâu? Nhưng khi bạn muốn biết chuyện gì đang xảy ra gần đây, bạn miệt mài tìm kiếm, nhưng càng tìm thì kết quả sau đây hiện ra càng rõ nét: “Theo quy định của pháp luật, kết quả tìm kiếm không được phép hiển thị”. Lâu dần, bạn nghĩ, dù sao biết được tin tức ấy cũng chẳng để làm gì, thôi thì chẳng tìm nữa, chẳng cần nữa.
Và thế là, từng cánh cửa cứ lần lượt bị đóng sập lại. Hôm nay, ở Trung Quốc bạn mở trang www.worldjournal.com, bạn không thấy nó đâu. Ngày mai, trang web mà kiến trúc sư số một thế giới chia sẻ với bạn đọc cũng biến mất. Đầu tiên là tốc độ load rất chậm, rất rùa, sau đó thì hoàn toàn mất hút. Vài hôm nữa, trang tin tức mà trước đó bạn vẫn vào đọc một số bài viết đều đặn mỗi ngày bỗng mất tăm. Những trang viết độc đáo, xuất sắc đó chỉ hiển thị mấy dòng chữ: Không thể hiển thị. Vài tháng nữa, mạng đại học bị đóng cửa, website nhiếp ảnh bị đóng cửa, thậm chí trang tìm kiếm bằng tiếng Nhật của Baidu cũng không còn.
Tiếp đó, trang truyện tranh biến mất, tiếp đó, trang phim hoạt hình không còn. Tiếp đó, trang phim Mỹ đóng cửa, ngay cả trang download phim Mỹ cũng cũng cũng cũng… hoàn toàn biến mất. Tôn trọng bản gốc, bảo vệ bản quyền ư. Thôi được, vậy thì vì sao, ngay cả trang web chia sẻ sub cũng không còn ???
Từng ngọn đèn bị dập tắt. Nguồn sáng chiếu rọi từ bốn phương biến mất. Thế giới đa sắc màu, tươi đẹp rực rỡ của chúng ta bỗng chốc biến thành một màu đen thê thảm.
Trời tối rồi à, thế thì đi ngủ thôi. Cầu cho cơn say này kéo dài mãi mãi, khỏi phải tỉnh lại.
“Vương triều từ đây vững chắc
Giang sơn từ đây thái bình.”
.
© Dịch từ một bài viết của một tác giả nickname là Tiểu Hải, người Trung Quốc. Bạn không tìm thấy bài viết này ở bất cứ trang mạng nào ở Trung Quốc nữa vì nó đã bị gỡ bỏ triệt để, chỉ tồn tại thấp thoáng trong một vài diễn đàn.
...
© Nguồn: VietFact - Người Trẻ Nhìn -
#suutam từ THƯ QUÁN
185059
 
Có bạn inbox gửi tôi câu chuyện thế này: Bác Sĩ S, một Bs đàn anh của tôi có tiếng tăm trên FB và trong giới, đi du lịch Tết vừa qua, gặp chất lượng dịch vụ kém của một Khách Sạn IC 5 sao ở Nha Trang, thì về viết status phê phán!
Có nhiều bạn làm ngành du lịch vào comment tranh cãi, có một bạn phát biểu đại loại Dân Dịch Vụ Khách Sạn rất sợ đám khách Bác Sĩ Dược Sĩ vì lý do khó khăn khó chịu gì đấy, trên profile bạn ấy ghi mình làm ở Khách Sạn PM Sài Gòn! (Cậu ta ko làm ở Ks IC 5 sao Nha Trang đó nhé)
Bs S tuyên bố bạn ấy xúc phạm các Bs Dược sĩ, nếu không bị xử lý thì Bs S sẽ tẩy chay và kêu gọi đồng nghiệp tẩy chay các Hội Nghị Y Khoa nếu thuê mướn tổ chức tại KS PM này! Và đến hôm nay, cậu nhân viên ấy đã thôi việc và CEO Ks ấy gặp mặt xin lỗi Bs S! Theo tôi thì thế này!
(1) Tôi không cho rằng cậu Nhân Viên PM đó sai, vì Facebook là nơi vui chơi giải trí và mọi thành viên trên đó là bình đẳng với nhau. Khi chơi trên FB với vai trò cá nhân của mình, anh ta không là nhân viên phục vụ và Bs S không là khách hàng nên ghép anh ta có thái độ không đúng với khách hàng là Sai!
(2) Phát biểu trên Facebook là Sai hay Đúng thì tuỳ quan điểm của cá nhân, mình thấy sai thì có thể người khác thấy đúng! Vì thế cần Tôn Trọng Quyền Phát Biểu Ý Kiến của anh ta! Anh ta chỉ sai khi có những hành vi cụ thể không đúng tiêu chuẩn phục vụ của Khách Sạn khi anh ấy làm việc mà thôi!
Nếu chúng ta không cùng quan điểm nhau trên FB thì cùng lắm là Block nhau được rồi!
(3) Bs S đại diện cho giới Bác Sĩ Dược Sĩ để hành xử là không đúng vì ông ta chưa được sự đồng tình đa số nào cả, nếu có hành xử gì đi nữa, hãy chỉ đại diện cho cá nhân mình mà thôi! Ví dụ như tôi, tôi là Bs nhưng không đồng ý với cách giải quyết ấy!
(4) Khách Sạn PM vì lo sợ ảnh hưởng doanh thu mà xử lý Nhân Viên mình để cậu ấy phải nghỉ việc như vậy khi không hề có bất cứ hành vi sai trái nào khi làm nhiệm vụ là kém! Mà hành xử sai có thể làm hài lòng một nhóm khách hàng nhỏ lại vô tình mất đi rất nhiều khách hàng lớn hơn!
(5) Sau cùng, quan điểm của tôi thì những gì xảy ra trên Facebook thì hãy để nó ở lại Facebook! Bởi vì FB chỉ như một trò chơi mà chúng ta là thành viên trong đó! Mâu thuẫn lớn nhất có thể xử lý nhau nặng nề nhất là Block nhau, chấm hết! Đừng truy cùng giết tận nhau ra ngoài đời, đừng vì cảm xúc say máu ăn thua mà đẩy một con người vào cảnh thất nghiệp khổ sở không đáng!
Chúng ta từng chửi vị Lãnh Đạo Bí Thư Miền Tây nào đó phạt 5 triệu kỷ luật nhân viên vì dám nói xấu ông ta trên FB mà đúng không?
<S h a r e k h ô n g c ầ n h ỏ i>
Như thường lệ, tôi luôn mượn một câu chuyện với các Thông Tin Giả Thiết mà tôi biết để phát biểu quan điểm cá nhân mình, không có ý nói cụ thể vào câu chuyện ấy vì tôi không biết sự thật 100% thế nào!
----------------------------------------------------
Khai dân trí
Chấn dân khí
----------------------------------------------------
#HuỳnhPhướcSang
#kynangcuocsong
 
Xã hội bây giờ, ai cũng cần tiền để sống, để có tiền ai cũng đổ mồ hôi nước háng ra làm việc, nên đồng tiền dính liền nước háng, của ai cũng là quý trọng như nhau, nên lúc mình kẹt tiền, đi mượn tiền người ta cũng phải biết trân trọng.
- Mượn mười triệu thì đến ngày trả phải trả phải mười triệu, hông phải trả năm triệu, lần sau đưa thêm hai triệu, lần nữa đưa một triệu. Đưa vậy nát tiền, tội người ta.
- Mượn ngày 10, hứa ngày 10 tháng sau trả thì tới ngày 10 phải trả, không có tiền kịp thì tới ngày 7 ngày 8 phải báo cho người ta, chứ không phải tới ngày 10, im như ngậm thóc rồi người ta hỏi mới nói là hông có tiền, trả sau một chút.
- Bạn mình có làm mấy chục triệu một tháng thì kệ mẹ bạn mình, đừng có kêu "Lương mấy chục triệu một tháng mà có một triệu cũng đòi." Làm mấy chục triệu với đòi một triệu nó đéo có liên quan. Đây không làm từ thiện.
- Mượn tiền của ai thì đích thân mình phải đi trả cho người đó, chứ không phải mượn xong của đứa này rồi nói là thằng kia nó còn thiếu tao, mày đòi nó luôn giùm tao. Tao cho mượn tiền chứ không kiêm luôn nghề đòi nợ, bớt có duyên.
- Lúc mượn tiền mình khóc than, khổ sở, tha thiết, mượn xong lúc trả tiền thì mình phải tươi cười mình trả cho người ta, không phải lúc trả ngồi than, gom tiền chỗ này chỗ kia cực lắm mới đủ trả. Gom đâu kệ mẹ mày, tao chỉ cần biết tiền tao phải về túi tao. Hiểu chứ?
Tiền bạc là chuyện tế nhị, thà tao không cho mượn tiền rồi mất bạn, chứ cho mượn tiền xong mất mẹ tiền với bạn. Bạn tao không tiếc, tiền tao tiếc.
Vậy đó, mượn thì tự khắc trả, lừng khừng như vậy, lần sau gọi mượn, chó nó còn chạy chứ nói chi người.
Nhớ nha.
#nguyenngocthach
 

Có thể bạn quan tâm

Top