Kỹ năng phát triển bản thân, trở nên GIÀU CÓ và HẠNH PHÚC

địt cụ ở đâu không biết chứ riêng ở Việt Nam thì cứ tìm mua đất ruộng xong rồi làm việc với ủy ban chuyển đổi sang sổ đỏ chứng nhận sở hữu nhà đầy đủ được là giàu có hạnh fuck hết =))
sân chơi có những cái luật nó gim vào tường rồi dù có mọc mốc đóng rêu cũng không cậy ra được. Một số cái người ta toàn phải lờ đi.
kể cả nói "mọi thứ đều có nhân quả" thì cũng chỉ là cho nhẹ lòng
 
Tính cách “dị biệt” của người Việt: Đố kỵ là trọng bệnh!
(Kiến Thức) - Nhà văn Tạ Duy Anh tổng kết rằng, thói tự mãn, nói dối và đố kỵ là ba thứ khiến người Việt không thể lớn.

Trong đó, đố kỵ là bệnh nặng nhất của giới trí thức Việt, đồng thời cũng là bệnh nặng nhất của dân tộc. Vì sao vậy?
Bệnh nặng nhất của giới trí thức
Nhà văn Tạ Duy Anh đau đáu khi bàn về tính đố kỵ của người Việt. Ông bảo, với người Việt thì thói đố kỵ là "vô cùng kinh hoàng". "Khi gặp một người nào đó, chỉ cần xác định 3 điều: Đố kỵ, háo danh, nói dối thì khẳng định luôn là ông không có tài. Người có tài thì họ chỉ có một trong ba thứ đó thôi: Nói dối thì có thể vì làm thế mới sống được, chấp nhận được; có tài thì làm gì người ta phải háo danh nữa, vì họ hiểu danh hay không sẽ chẳng thể liên quan đến việc anh có muốn hay không mà phải là do sự nỗ lực, cố gắng của bản thân mới "hữu xạ tự nhiên hương"; nhưng đố kỵ là bệnh nặng nhất của giới trí thức Việt Nam, mà đã là giới trí thức thì đó cũng là bệnh của cả một dân tộc", ông khẳng định.
Cũng theo nhà văn, đáng ra, người ta phải bài trừ những tính xấu này. Đằng này xã hội lại tạo danh tiếng cho người ta háo danh hơn bằng đủ các thể loại giấy khen, bằng khen, chứng nhận gia đình văn hóa, làng xã văn hóa... Nhà này thấy nhà kia đạt được danh hiệu thì cũng ấm ức trong lòng, quyết mua danh bằng được. Cứ thế mà thói đố kỵ đẩy lên.
Rồi chuyện hai nhà đang sống cạnh nhau thân thiết. Sau đó một nhà giàu có lên thì nhà kia sẽ không chơi nữa, nhưng nếu nhà giàu đó mà gặp chuyện tai ương thì nhà kia sẽ quay lại, chơi rất thật lòng. Trong một tập thể thì không ai ngoi lên được hoặc có ngoi lên sẽ bị gièm pha, nhòm ngó. Lại có ông giám đốc phấn đấu cả đời mới lên được chức ấy thì tự cao tự đại, coi mình là nhất. Những người không hợp phe cánh, phấn đấu mãi cũng chỉ làm cấp phó quay ra chống đối, cốt sao được ngoi lên cái chức vị ấy.
Ngay trong giới văn nghệ sĩ, nhiều người đạt được một giải thưởng nào đó thì tự đắc, coi mình tài giỏi lắm. Người khác thì chậc lưỡi "nó viết có ra cái gì đâu, chẳng qua là ăn may thôi"... "Thói đố kỵ ăn sâu đến nỗi nhiều khi tôi cũng giật mình xấu hổ vô cùng khi giả dụ thấy ai trúng vé số mấy tỷ, có một phần triệu giây trong ý nghĩ mong cho người ta bị vấn đề gì đó. Cực xấu hổ!", ông chia sẻ.
Ảnh minh họa.
Đố kỵ vì không có tiêu chí về đạo đức, tài năng
Theo nhà văn Tạ Duy Anh, sở dĩ người Việt đố kỵ vì cộng đồng không có tiêu chí về đạo đức, tài năng. Đó là một cộng đồng trọng tuổi "sống lâu lên lão làng" hơn là trọng tài, thích được ve vuốt hơn là nói thật. Tất cả những cái đó được tích tụ lại dẫn đến thói đố kỵ, không muốn ai hơn mình.
"Trong một cộng đồng không biết tôn vinh thủ lĩnh thì nó sẽ kéo nhau xuống. Có câu "chết cả đống còn hơn sống một mình" là nét khái quát nhất, thể hiện rõ nhất tính đố kỵ của người Việt. Thấy người ta viết tác phẩm hay thì nói xấu hòng kéo thanh danh của họ. Nhiều khi nói xấu chỉ để thỏa mãn bản thân chứ chẳng hại đến người ta, nhưng nó cũng cho thấy rõ ràng tính đố kỵ đã làm người ta không thể kiểm soát nổi mình", nhà văn Tạ Duy Anh nói.
Đố kỵ làm người Việt nhỏ nhen
Còn theo PGS.TS Ngô Văn Giá thì cái gốc của thói đố kỵ là cấu trúc xã hội đẳng cấp, trọng tiêu chí hơn - kém, đúng - sai hơn là biết nhìn ra điểm khác biệt, ưu thế của mỗi cá nhân. Từ đó mà sinh ra so bì, đố kỵ, thóc mách, rất sợ người ta hơn mình và không muốn người ta hơn mình, không dám thừa nhận năng lực kém.
Còn ThS Trần Phương thì chỉ ra rằng, thói đố kỵ, so bì cũng có nguồn gốc "dây mơ rễ má" từ tính tò mò, tâm lý đám đông của người Việt. Ông phân tích: Người Việt hay để ý của nhau nên mới biết nhà kia có gì hay, có gì hơn của nhà mình. Nếu thấy người ta mua được con xe máy đắt tiền thì cũng cố để mua được con xe... đắt tiền hơn. Thấy người ta xây căn nhà mới, nếu sau đó nhà mình cũng xây thì luôn cố gắng làm to hơn một tí, cao hơn một tí... Ngược lại, nếu mình không được như nhà hàng xóm thì sinh ra ganh ghét, so bì, thậm chí còn viện lý do để an ủi bằng những suy nghĩ nhỏ nhen kiểu "chắc nó lại được bố mẹ, anh em cho", "chắc gì tiền để làm những thứ ấy là trong sạch", "trời không cho ai tất cả"...
Cũng theo ông Phương, chính vì văn hóa làng coi trọng tập thể hơn cá nhân; yếu tố "bản vị" coi cái gì của làng mình, của dòng họ, gia đình mình cũng là nhất nên khi thấy người khác hơn mình sẽ cảm thấy khó chịu. Cứ thế, thói đố kỵ làm người Việt luôn phải nhìn nhau, đề phòng nhau, hơn thua nhau thay vì cùng san sẻ với nhau. "Song có một điểm đáng chú ý là khi gặp thiên tai, ngoại xâm, tính đố kỵ dường như không còn chỗ nữa mà người Việt lại tương thân tương ái, lá lành đùm lá rách. Đó là tính hai mặt của văn hóa làng", ông Phương bình luận.
Làm sao để người Việt bớt đố kỵ?
Thừa nhận đố kỵ, so bì cũng thuộc cơ chế tự vệ của con người, song theo GS Phạm Thành Nghị, Viện Tâm lý học thì cơ chế ấy ở mức độ nào, có thường xuyên xuất hiện hay không lại do môi trường xã hội chi phối. Ông nói: Khi môi trường xã hội không an toàn thì cơ chế này xuất hiện thường xuyên. Ngược lại, môi trường trong lành, mức sống của người dân ở đó được đảm bảo, con người có thể tồn tại dễ dàng, có thể kết bạn thì cơ chế ấy sẽ ít xuất hiện. Điều đó lý giải cho việc vì sao người phương Tây rất cởi mở, ít so bì, đố kỵ nhau hơn người Việt Nam, người miền Nam ít đố kỵ hơn người miền Bắc, vì ở đó mức sống cao hơn, cơ chế sòng phẳng hơn, đánh giá con người thông qua năng lực tốt hơn.
Vì thế, để giảm bớt tính đố kỵ của người Việt, theo ông Nghị, cần phải xây dựng rõ ràng tiêu chí đánh giá con người. Phải đánh giá bằng năng lực, có thang điểm cụ thể thay vì kiểu "sống lâu lên lão làng". Phải khắc phục bằng thiết chế, thể chế, giáo dục.
Tuy nhiên, nói đến sự đổi mới của giáo dục nhằm hạn chế tính đố kỵ, nhà văn Tạ Duy Anh tỏ ra khá bi quan khi cho rằng, ngay trong giáo dục cũng đang tồn tại háo danh thông qua những bằng khen, giấy khen, phiếu bé ngoan, thầy cô giáo nhận tiền của phụ huynh để sửa điểm cho học sinh... thì thật khó để nghĩ đến sự thay đổi. Bên cạnh đó, giới trí thức - những người "dẫn đường chỉ lối" cho xã hội cũng mắc phải căn bệnh đố kỵ thì dường như, để hạn chế tính đố kỵ của người Việt vẫn còn là ước muốn khá xa vời. Song, "dù gì cũng cần phải làm một cái gì đó, trước hết và căn bản vẫn phải từ giáo dục", ông nói. (còn nữa)
"Người Việt có câu "thà chết cả đống còn hơn sống một mình" là câu cô đúc nhất về thói đố kỵ, không muốn ai hơn mình mà chỉ muốn kéo mọi người xuống ngang bằng với mình. Đó chính là nguyên do của việc Việt Nam bị chậm phát triển. Tất nhiên, ở một góc độ nào đó, tính đố kỵ làm cho con người ta có động lực để phấn đấu, cố cho bằng bạn bằng bè. Song về cơ bản nó vẫn kìm hãm sự phát triển, không thúc đẩy được sự sáng tạo cá nhân".
PGS.TS Ngô Văn Giá
Thanh Thủy
 
Nguyên nhân người Việt hay đố kỵ, 'dìm hàng' nhau
Một số " ngôi sao" trong làng giải trí tạo nên thông điệp "ngồi mát vẫn có thể ăn bát vàng" khiến nhiều người ngày càng mất lòng tin vào cuộc sống.
Thời gian qua, dư luận ầm ĩ về "nỗi đau đố kỵ của người Việt". Truyền thông lên án gay gắt sự khắc nghiệt của người Việt dành cho thành quả của chính những người con Việt Nam.
Thiết nghĩ, ý kiến của mỗi người giống như một cây đinh, càng đập vào nó càng lún sâu hơn. Lắng lòng mà nhìn lại vì sao một bộ phận con rồng cháu tiên lại đổi thay như thế trong khi nền tảng trong văn hoá của chúng ta từ xưa đến nay là hào khí dân tộc, tinh thần dân tộc. Lòng tự tôn của Việt Nam chưa bao giờ thua kém bất cứ một quốc gia nào trên thế giới. Liệu có ai trả lời được câu hỏi tại sao?
Lên án là điều cần thiết để thức tỉnh con người trước một sự việc, nhưng nếu chỉ lên án mà không đưa ra được nguyên nhân cũng như hướng giải quyết triệt để thì chỉ làm tình hình thêm tệ hơn, sâu xa hơn có thể làm hỏng cả một thế hệ.
Điều ấy giống như việc giáng những đòn đau đớn vào đứa con của mình nhưng không nói cho nó biết nó đã sai ở đâu và làm cách nào để khắc phục cái sai của nó, hành động này chỉ khiến nó trở nên "lì đòn" hơn mà thôi.
Một trong những nguyên nhân khiến người Việt ngày càng khắt khe, cay cú với sự thành công của người khác là bởi vì trong cuộc sống của họ ít nhiều cũng đã đôi lần đối diện với sự bất công.
Thế giới giải trí phản ánh ít nhiều sự phát triển về văn hoá của một đất nước, nó tác động không nhỏ đến người dân của đất nước đó. Ví dụ một điển hình nhỏ là nhiều nhân tố trong làng giải trí tạo nên thông điệp "ngồi mát vẫn có thể ăn bát vàng" khiến con người ngày càng mất lòng tin vào cuộc sống.
Giá trị xã hội bị đảo lộn, những điều băng hoại lại lên ngôi, nhiều sự cố gắng và nỗ lực không được đền đáp bằng những thành quả xứng đáng, quá nhiều những vấn đề được thổi phồng xa với giá trị thực tế cũng là một phần khiến công chúng mất lòng tin vào những sự kiện được đưa ra.
Sự khoe khoang vô tội vạ cũng là một phần tạo ra khoảng cách và sự khác biệt giữa con người với con người, góp phần đẩy mạnh sự phân biệt giai tầng trong xã hội. Một người cật lực làm việc chỉ mong gia đình họ có một bữa cơm no, con cái họ không phải bỏ học trong khi ngày ngày họ nhìn thấy sự xa xỉ từ tầng lớp được cho là "trên" họ.
Yếu tố bất công hình thành rõ rệt vì thế những hiện tượng thành công bị ném đá thì âu cũng chỉ là "vạ lây" mà thôi, lúc này thái độ đố kỵ chỉ là tấm gương phản chiếu sự bất mãn và hoảng loạn của họ đối với cuộc sống. Người ta thường gọi đó là hành động “giận cá chém thớt”
Bạn có tiền, điều kiện hưởng thụ cuộc sống, tạo ra nhiều giá trị thặng dư cho xã hội. Đó là một điều rất tốt nhưng tận hưởng và khoe khoang là hai phạm trù hoàn toàn khác nhau. Nó giống như việc bạn có tiền mua bò beefsteak cùng rượu vang thượng hạng rồi ngồi ăn nó trước mặt một người vô gia cư, bạn nghĩ hình ảnh đó có phản cảm hay không?
Cuộc sống vốn không công bằng, sự không công bằng tạo ra mâu thuẫn và đấu tranh. Có đấu tranh thì mới có phát triển, đó là quy luật chung của xã hội. Nhưng hãy tạo ra sự đấu tranh, sự ganh đua tích cực để đưa đất nước đi lên. Đừng cố tạo ra sự mặc cảm, nhen lên sự ghen tỵ bằng những điều chỉ có ý nghĩa cho riêng bạn nhưng vô nghĩa đối với người khác.
Suy cho cùng tất cả đều là định hướng của giáo dục, của truyền thông. Đừng cố thể hiện và tuyên truyền những điều mà dễ khiến con người lầm tưởng rằng "kẻ ăn không hết người lần chẳng ra".
Hãy để cho công chúng được nhìn thấy sự khó khăn đằng sau những thành công, hãy công khai điều đó để mọi người hiểu rằng cái gì đạt được cũng phải trải qua khó khăn, vất vả, ai cũng phải nỗ lực, cũng phải cố gắng. Không ai có được thành công hay những điều họ muốn một cách dễ dàng mà không mất một giọt mồ hôi nào.
(Xem thêm: Flappy Bird và nỗi đau người Việt 'dìm hàng' người Việt )
Khi nhìn thấy được những mặt trái của thành công và hiểu được người thành công đã phải đánh đổi và trải qua những gì để có được thành quả đó, tự khắc công chúng sẽ đón nhận một cách tự nhiên nhất vì họ hiểu rằng cơ hội để đạt được thành công là ngang nhau. Vậy tại sao họ phải đố kỵ với điều mà chỉ cần nỗ lực thật sự họ cũng có thể đạt được, thậm chí họ còn có thể làm tốt hơn như thế?
Nếu không cho họ thấy một con đường mà bất cứ ai cố gắng đi thì cũng sẽ đến mà chỉ tập trung vẽ những con đường viển vông chỉ có số ít mới được đặt chân đến đó, khác nào đang tự phân chia ranh giới của một xã hội không công bằng? Mà đã bất công thì đừng trách vì sao xuất phát sự đố kỵ.
Đừng chỉ trích, hãy hiểu, cảm thông và thay đổi.
Tuệ Nghi
 
“Bạn luôn đúng cho dù bạn nghĩ mình có thể làm được hay không làm được một việc gì đó”
“Bạn luôn đúng cho dù bạn nghĩ mình có thể làm được hay không làm được một việc gì đó”

Tại sao người khác có thể làm được những điều đó còn mình thì không? Do người ta thông minh hay là có những cơ hội tốt hơn so với mình? Câu trả lời là: “Sự khác biệt chính là tầm suy nghĩ của bạn”.

Trong công việc hay trong cuộc sống thường ngày, có bao giờ bạn tự đặt cho mình câu hỏi: Tại sao người khác có thể làm được những điều đó còn mình thì không? Do người ta thông minh hơn mình hay là có những cơ hội tốt hơn so với mình? Câu trả lời chắc chắn là: “Không phải vậy. Sự khác biệt chính là tầm suy nghĩ của bạn”.

TS. David J. Schwartz, người từ lâu được coi là một trong những chuyên gia hàng đầu thế giới trong lĩnh vực phát triển tiềm năng con người, đã nhận xét trong cuốn sách Dám nghĩ lớn của mình:

“Niềm tin, một niềm tin mãnh liệt sẽ thúc đẩy chúng ta suy nghĩ đến cùng để tìm ra phương hướng, phương tiện và phương pháp thực hiện. Chỉ khi bạn tin vào chính mình thì người khác mới có thể đặt niềm tin vào bạn”.

Thật vậy, nếu không có niềm tin, chúng ta sẽ không thể có lòng can đảm, sự kiên nhẫn và niềm đam mê để tạo ra những phát minh vĩ đại và những khám phá khoa học như ngày nay.

Trong lĩnh vực tư vấn và tuyển dụng nhân sự cấp cao, nhiều năm qua, tôi may mắn được trải nghiệm trong vai trò làm cầu nối cho rất nhiều cá nhân nắm giữ những vị trí chủ chốt, hoặc là lãnh đạo của doanh nghiệp. Công việc đã cho tôi nhiều cơ hội thường xuyên tiếp xúc với những người tài năng và đạt được những thành công nhất định trong công việc.

Vậy, đâu là bí quyết giúp họ thành công? Có nhiều đáp án khác nhau, nhưng hầu hết họ đều có điểm chung là “Dám nghĩ lớn”. Henry Ford, người sáng lập Ford Motor, đã từng nói: “Bạn luôn đúng cho dù bạn nghĩ mình có thể làm được hay không làm được một việc gì đó”.

Tôi cũng đồng ý rằng, “Dám nghĩ lớn” chắc chắn không phải là điều quá khó khăn đến mức không thể nắm bắt được. Chúng ta có thể vận dụng những nguyên tắc cơ bản sau đây để nuôi dưỡng và phát triển sức mạnh niềm tin cho chính bản thân mình.


- Luôn nghĩ về thành công hơn là chỉ nghĩ về thất bại. Trong tất cả các khía cạnh của cuộc sống, hãy để suy nghĩ của mình tràn đầy những ý nghĩ tích cực. Khi phải đối mặt với một tình huống khó khăn, hãy luôn tự nhủ “Tôi sẽ giành chiến thắng” thay vì “Có thể tôi sẽ thất bại”. Khi phải thi đua với người khác, hãy nghĩ “Tôi không thua kém gì người giỏi nhất”, chứ không phải “Tôi sẽ bị họ đánh bại”.

Khi cơ hội đến với bạn, hãy tin tưởng rằng “Tôi có thể làm được điều đó”. Cần phải luôn nhắc nhở mình “Tôi sẽ thành công” trong quá trình tư duy của bạn. Xây dựng cho mình một tư duy tích cực sẽ giúp bạn lập ra các kế hoạch và định hướng cụ thể để đi đến thành công.

- Thường xuyên động viên bản thân “Mình có thể gặt hái được nhiều hơn mình tưởng tượng”. Thành công không đòi hỏi bạn phải có một trí tuệ siêu phàm. Những người thành đạt cũng không phải là siêu nhân. Không có bất cứ điều kỳ diệu nào về thành công. Và mọi người cũng không thành công chỉ dựa vào may mắn. Những người thành công thường luôn tin tưởng vào bản thân và những gì họ làm.

- Hãy nghĩ đến và tin tưởng vào những điều lớn lao. Bạn càng tin tưởng vào bản thân bao nhiêu thì khả năng đạt được thành công càng lớn bấy nhiêu. Hãy đặt ra những mục tiêu lớn và chuẩn bị các kế hoạch lớn để đạt được những thành công rực rỡ. Bạn nên nhớ, thực hiện những ý tưởng và kế hoạch lớn không hề khó khăn hơn, thậm chí có đôi khi còn đơn giản hơn so với những ý tưởng và kế hoạch nhỏ.

Tin vào bản thân sẽ giúp bạn có thể đạt được những kết quả diệu kỳ trong công việc và cả trong cuộc sống.

Theo Nguyễn Thị Vân Anh
Giám đốc Điều hành Công ty Tư vấn Tuyển dụng nhân sự cấp cao Navigos Search
Doanh nhân Sài gòn​
kyanh
 
Giọt nước mắt nóng bỏng ở Seoul và kỳ tích sông Hàn
Tony Buổi sáng | 16/12/2014 23:34
Giọt nước mắt nóng bỏng ở Seoul và kỳ tích sông Hàn

Tại một cửa hàng mỹ phẩm ở Hàn Quốc (Ảnh minh hoạ).
Người Hàn Quốc, dù dân thường hay sếp lớn, tất tần tật mọi thứ họ dùng phải Made in Korea, dù lúc sản phẩm kém cỏi, đầy lỗi của thập niên 1970 hay hiện đại như bây giờ.
Thập niên 1960, Hàn Quốc là một trong những nước nghèo đói nhất châu Á. Năm 1968, người Hàn quyết định mang sách giáo khoa của người Nhật về dịch sang tiếng Hàn và giảng dạy, ngoại trừ các môn xã hội như địa lý, lịch sử và văn học.
Lúc đó, cũng có nhiều người chỉ trích, vì tính sĩ diện của người Hàn Quốc rất cao, lẽ nào lại không tự soạn được một bộ sách giáo khoa.
Nhưng họ vẫn quyết tâm thực hiện, vì để có chương trình giáo dục đó, người Nhật đã mất cả trăm năm cải biên từ cách đào tạo của giáo dục phương Tây phù hợp với đặc trưng châu Á, bắt đầu từ thời Minh Trị Thiên Hoàng.
Để rút ngắn khoảng cách, chẳng có cách nào ngoài việc lấy kinh nghiệm của người đã thành công, thời gian thay vì mày mò tìm hiểu, mình dùng để lo việc khác, hay hơn.
Vì Hàn Quốc muốn trở thành một bản sao mới của Nhật, nền kinh tế dựa trên lòng tự hào dân tộc, tính kỷ luật và đạo đức của toàn thể xã hội.
Đúng 20 năm, đến 1988, Hàn Quốc đăng cai Olympic Seoul, cả thế giới không ai tin vào mắt mình khi thấy kỳ tích bên bờ sông Hàn lại khủng khiếp như thế.
Ô-tô, xe máy, dệt nhuộm, hoá chất, đóng tàu, điện tử, bánh kẹo...bên Nhật có cái gì thì bên này có cái đó, dù dân số chỉ bằng 1/3.
"Dạy làm người" và "dạy làm ăn"
Không ai biết trong 20 năm đó, cả dân tộc Hàn Quốc đã nắm chặt tay với quyết tâm thoát nghèo như thế nào.
Trên tivi chỉ có 2 chương trình là "dạy làm người" và "dạy làm ăn", từ cái văn minh nhỏ xíu như nụ cười của một nhân viên bán hàng, đến cách quản lý chi phí của một quán cà phê, đến cách tạo dựng một nhà máy.
Từ một dân tộc "xin việc", tức các doanh nghiệp nước ngoài đến đặt nhà máy và thuê lao động Hàn, Hàn Quốc bắt đầu khan hiếm lao động và trở thành dân tộc đi "cho việc", tức xây dựng các nhà máy ở nước ngoài.
Hàng triệu người Trung Quốc, Thái Lan, Philippines đứng xếp hàng xin các ông chủ Hàn Quốc cho họ việc làm. Hàn Quốc đã thành công trong việc tiếp nối Nhật Bản thành dân tộc đi cho việc người khác.
Myeong-dong, một khu phố mua sắm lớn ở Seoul, Hàn Quốc
Myeong-dong, một khu phố mua sắm lớn ở Seoul, Hàn Quốc
Năm 1988, pháo hoa thắp sáng 2 bờ sông Hàn, người Hàn Quốc ôm nhau và cười trong nước mắt, Hàn Quốc giờ đây đã bước chân vào nhóm 24 quốc gia thịnh vượng nhất loài người.
Nhưng thách thức mới lại xuất hiện, vì bây giờ không phải là Nhật Bản nữa, mà là Hồng Kông và Singapore, 2 cực hút nam châm của cả châu Á về tài chính, thương mại và giải trí.
Phim Hồng Kông tràn ngập thị trường và không có đối thủ.
Người Hàn tuyển chọn ngay 2.000 sinh viên ưu tú nhất, cử sang Hollywood, điên cuồng học hành, từ đạo diễn, diễn viên, phục trang đạo cụ ...
4 năm sau tốt nghiệp, năm 1992, những bộ phim Hàn Quốc đầu tiên ra đời như Cảm xúc, Mối tình đầu, Hoa cúc... với một thế hệ diễn viên đẹp từng milimet và hợp nhãn người châu Á.
Ngành làm phim phối hợp với ngành thời trang, mỹ phẩm và hàng tiêu dùng, bắt đầu xâm nhập vào các thị trường.
Đại sứ quán Hàn Quốc tại các nước có nhiệm vụ dịch thuật ra tiếng địa phương và tặng không cho các đài truyền hình, tạo ra làn sóng Hallyu nổi tiếng.
Người Nhật quay ngược lại hâm mộ tài tử Hàn Quốc một cách điên cuồng, người Trung Quốc điên đảo, thậm chí phim cổ trang Trung Quốc tụi trẻ chê không xem, chỉ xem phim Hàn.
Các nước Đông Nam Á thì chỉ biết "ụ pa ơi, ụ pa hỡi". Phim Hồng Kông bị đá văng ra khỏi thị trường cho thuê băng đĩa.
Năm 1988, ngoài số người đi Hollywood để xây dựng công nghiệp điện ảnh, ngần ấy người được khuyến khích đi Milan và Paris để học về thời trang, mỹ phẩm.
Các tập đoàn như xe Kia, Samsung, Hyundai còn thuê cả ê-kip thiết kế của các hãng xe Đức như Mercedes, BMW làm việc cho họ, với tham vọng xuất khẩu xe sang Mỹ và châu Âu.
Muốn bán cho Tây thì bao bì nhãn mác phải có óc thẩm mỹ của Tây, chứ kiểu" tròn tròn xinh xinh" của dân châu Á, Tây không thích, không bán được.
Có những năm, những mẫu xe của Hyundai bán chạy nhất ở Bắc Mỹ và châu Âu. Người Mỹ bắt đầu nhìn người Hàn với ánh mắt khác, ngưỡng mộ và ngạc nhiên, thích thú.
Ngoài ra, những sinh viên giỏi toán nhất được hướng theo ngành tài chính ở các đại học lớn trên thế giới, với tham vọng biến Seoul thành trung tâm tài chính như London, New York. Họ học ngày học đêm và kéo rầm rập về nước khởi nghiệp.
Mọi người góp tiền vào nhau và các quỹ đầu tư ra đời, tự đi tìm kiếm các nhà máy mới khởi nghiệp be bé để rót tiền vào, tham gia vào quản trị.
Không chỉ trích, đổ lỗi, mỗi cá nhân chỉ góp sức góp trí để xây dựng các doanh nghiệp lớn mạnh hơn, với tinh thần "giúp cho một người Hàn giàu có là cả dân tộc Hàn thêm giàu có".
Hệ thống bán lẻ Lotte phải có nghĩa vụ mang hàng hoá Hàn đi khắp nơi.
Samsung bắt đầu tuyển dụng những sinh viên giỏi nhất châu Á về cho học bổng thạc sĩ miễn phí với điều kiện tốt nghiệp xong phải mấy năm phục vụ cho họ.
Họ gom trí tuệ của cả châu Á để chinh phục thị trường điện thoại thông minh và máy tính bảng, cạnh tranh đối đầu với Apple, đối đầu với cả một tập thể trí tuệ thung lũng Silicone, cứ như Airbus của châu Âu cạnh tranh với Boeing vậy.
Cô bán hàng mỹ phẩm ở Seoul
Người Hàn Quốc, dù dân thường hay sếp lớn, tất tần tật mọi thứ họ dùng phải Made in Korea, dù lúc sản phẩm kém cỏi còn xấu xí và đầy lỗi của thập niên bảy mươi hay hiện đại như bây giờ.
Mỗi cá nhân chịu thiệt thòi một chút thì đã sao. Nếu người tiêu dùng không ủng hộ sản phẩm nhem nhuốc của thời khởi nghiệp, thì doanh nghiệp còn tồn tại đâu mà có sản phẩm tinh xảo sau này?.
Tôi nhớ lần đi Hàn đầu tiên, mùa thu năm 2005, bà chị ở Việt Nam ghi tên mấy nhãn hiệu mỹ phẩm nhờ mình mua giùm.
Ở cửa hàng, cô bán hàng mặc bộ váy veston đen, chạy như bay lấy hết sản phẩm này đến sản phẩm khác cho tôi xem mấy tiếng đồng hồ, đều là mỹ phẩm của Hàn cả.
Do tiếng Anh không tốt nên cô cứ giải thích bằng tiếng Hàn đến lúc giọng khàn đặc.
Đến lúc tôi lấy tay chỉ hộp phấn Lancom, thì cô thất vọng và bật khóc. Cô khóc vì tình yêu nước của cô không thuyết phục được khách hàng, cô khóc vì đã không làm tròn nhiệm vụ tổ quốc giao phó.
Mỗi người trong xã hội Hàn Quốc được ngầm phân công cụ thể, ai đi học thì phải học chăm chỉ, ai sản xuất thì sản xuất cho tốt, ai bán hàng thì phải bán cho được hàng, ai tiêu dùng thì phải mua đồ Hàn Quốc.
Nghĩa vụ của một công dân đối với nền kinh tế đất nước chỉ có vậy thôi, âm thầm làm và làm, không nhìn ngó và chỉ trích.
Giọt nước mắt nóng bỏng của lòng tự hào dân tộc khiến tôi sững sờ.
Cô chỉ là một người bán hàng bình thường trong muôn ngàn người bán hàng ở xứ sở kim chi biết tự giác làm hết khả năng của mình vì cái lớn lao hơn là lợi nhuận.
Vì kính phục, tôi bèn mua mấy hộp mỹ phẩm của Hàn, dù chẳng biết có tốt không. Lúc bước ra khỏi cửa hàng, ngoái lại tôi vẫn thấy cô gập đầu cung kính.
Ngoài phố, gió bắt đầu lạnh, từng tốp học sinh chạy tập thể dục rầm rập trên vỉa hè, những chiếc áo khoác thêu cờ quốc gia ở sau lưng. Và tôi biết, sau lưng của mỗi công dân luôn là Tổ quốc.
*Bài viết là quan điểm cá nhân của tác giả Tony Buổi sáng.
 
Ở xứ thiên đường này, tao thấy chỉ cần 1 kỹ năng đó là: Cúi, cúi, cúi..., cúi càng thấp càng giầu. À ý tao là cúi vs cấp trên nhé. Ko phải cúi vs khách hàng.
 
"Xin lỗi, tôi chỉ cố được đến thế thôi" là ngụy biện, bởi nỗ lực cũng là một loại tài năng
Tôi luôn nhớ một câu của thầy dạy Lý cấp 3: "Làm thì có thể được hoặc không, còn không làm thì chắc chắn không được".
Có bao giờ bạn tự hỏi hoặc than trách rằng: "Tại sao họ hát hay, họ vẽ đẹp, họ tài giỏi và thông minh đến thế, họ tài năng thế này thế nọ, họ xinh đẹp, giàu có, họ dường như có tất cả..? Còn bản thân thì không có một tài năng nào nổi trội, vẽ thì xấu, hát thì dở, mắt thẩm mĩ thì tệ, cũng không có sắc, cũng chẳng có tiền... ngay cả thông minh hay nhanh nhẹn cũng chẳng có.."
Ồ và rồi bạn mang tất cả những mặc cảm tự ti đó sống hết quãng đời còn lại, nhìn dòng người đi qua, nhìn những thành tựu người khác đạt được và nhìn lại mình vẫn chẳng thay đổi gì ngoài sự thất bại.
Có một khoảng thời gian dài tôi sống trong sự tự ti, sống trong những nỗi sợ, sống với sự mông lung vô định và cả những dằn vặt khó hiểu, sống với ánh nhìn và cả những định kiến. Những năm tháng tôi đi cũng chả dám ngước nhìn, chỉ lầm lũi và cố gắng.
Tôi không thông minh, tôi chẳng tài giỏi, tôi càng không phải là kẻ giao tiếp tốt để có thể lấy lòng tất cả mọi người, chỉ ai thân mới biết tôi là người thế nào còn người lướt qua chỉ thấy gương mặt lạnh lùng và có vẻ khó gần.
Những năm sống trên đời chỉ là những năm cố gắng, là con nhỏ từ lớp 1 khi được cô giao cho cái trọng trách nho nhỏ đã biết mình phải nỗ lực... Là suốt khoảng thời gian sau đó chưa bao giờ dám bỏ cuộc. Là đứa biết rằng bản thân là niềm tin và hi vọng của ai đó và phải luôn thật tỉnh táo.
Xin lỗi, tôi chỉ cố được đến thế thôi là ngụy biện, bởi nỗ lực cũng là một loại tài năng - Ảnh 1.
Tôi cũng không biết tại sao mình lại phải mạnh mẽ đến thế, tại sao lại phải luôn luôn trong tư thế Không sao cả, phải lạc quan lên. Tôi cũng luôn tự hỏi tại sao bản thân cố gắng như vậy mà kết quả không khả quan, cũng chẳng được như mong muốn....
Thật ra hỏi là hỏi vậy thôi chứ bản thân luôn có câu trả lời là mình đã sai phương pháp, là mọi thứ chưa đủ để thay đổi, là chưa đủ niềm tin vào chính mình. Người khác nhanh thì họ bỏ 1 được 10, bạn chậm thì bạn bỏ 10 được 1. Đơn giản là vậy. Mỗi sáng thức dậy là mỗi sáng tự nhủ trong đầu mình sẽ làm được, cố lên một xíu nữa, một xíu nữa thôi.
Tôi luôn nhớ một câu của thầy dạy Lý cấp 3: "Làm thì có thể được hoặc không, còn không làm thì chắc chắn không được".
Bạn thấy người ta thành công rồi bạn đổ lỗi rằng tại người ta giỏi sẵn hay người ta thông minh thôi. Bạn sai rồi, họ có thông minh và tài giỏi tới đâu thì cũng phải làm thì mới có kết quả chứ kết quả không tự nhiên mà có được.
Bạn chẳng bỏ công ra thì đừng ngồi chờ sung rụng, bạn không đạt được hết thì cũng nên được phân nửa hoặc 1/3 những gì mong muốn, ít nhất là sẽ có thay đổi. Tôi không giỏi cái gì thì lại càng muốn cải thiện nó cho dù nó không thay đổi nhiều thì nó cũng có một xíu tiến bộ, cho dù là một xíu thì đó cũng là thành công với đứa chậm như tôi.
Xin lỗi, tôi chỉ cố được đến thế thôi là ngụy biện, bởi nỗ lực cũng là một loại tài năng - Ảnh 2.
Bỏ qua hết tất cả mọi thứ thì tôi vẫn là một đứa lạc quan, lạc quan đến phát khóc, tin rằng ai sinh ra cũng mang trong mình một sứ mệnh, một tài năng riêng, chỉ là bạn chưa tìm được và chưa nhận ra... Con người ta rồi sẽ thay đổi, là tích cực hay tiêu cực, là tốt hay xấu thì cũng là do chính họ quyết định.
Mỗi người sẽ có những dự định, những mục tiêu riêng, những con đường để thực hiện mục tiêu đó và cả những lựa chọn cùng đánh đổi. Tôi luôn tin cuộc sống sẽ mỉm cười với bạn khi bạn mỉm cười với nó, tôi cũng luôn tin con người ta có xấu xa tới đâu thì bản chất họ vẫn là một người tốt trước khi trở nên đáng sợ.
Tôi cũng tin vào nhân quả và những quy luật cuộc sống. Tôi tin nhiều thứ nhưng có lẽ đến gần đây mới tập tin dần vào bản thân mình. Tin rằng mình sẽ làm được, tin vào tài năng của mình... Vâng tài năng của bản thân là Cố gắng. Cố gắng cũng là một loại tài năng mà bất kì ai cũng có.
 
Đã là đàn ông thì nhất định phải có tiền
Tiền không là tất cả với đàn ông nhưng là 90% của cuộc đời họ. Không tiền cũng như cá sống dưới nước bẩn, lâu ngày chết ngạt!
Đàn ông không có tiền, không có gì trong tay. Nếu bạn không tin, hãy làm một người đàn ông “nhẵn túi” thì sẽ hiểu được cảm giác “bơ vơ” là thế nào.

Là đàn ông, không đẹp mã thì phải có tiền trong tay. Con gái, một là bề ngoài; hai là bề trong. Mà bề để có bề ngoài và bề trong thì ắt hẳn phải có tiền.

Là đàn ông, đừng nghĩ chỉ có sự thủy chung và chân thành là đủ. Xa rồi, xa cái thời của cha ông ta ngày xưa rồi. Sự chung thủy và chân thành chỉ là hai trong số vô vàn sợi dây để níu kéo mối quan hệ giữa đàn ông và người khác.

Là đàn ông, hãy nhớ câu “có tiền là có quyền” – nó chưa bao giờ là lỗi thời.

Đã là đàn ông thì nhất định phải có tiền 2

Là đàn ông, phải biết cách kiếm tiền. Nếu không biết hãy học. Đừng nghĩ kiếm tiền la điều tự nhiên, vốn có sẵn. Đến phụ nữ Nhật còn phải dành một khoảng thời gian dài để học một khóa học dành riêng cho phụ nữ về việc chăm sóc chồng, con và công việc nhà cửa. Thì cớ gì mà những anh chàng không biết kiếm tiền và tiêu tiền lại không tham gia một khóa học này?

Là đàn ông, phải biết tích trữ và tiết kiệm. Đừng tưởng mình kiếm được chút tiền rồi ngày qua ngày nhật nhẹt với mấy ông bạn ở công ty. Đêm muộn lại quán bar, vỉa hè, đường phố thì sớm muộn cũng sạch túi thôi.

Mà không có tiền thì về nhà ê chề lắm!

Là đàn ông, có túi tiền rủng rỉnh thường thì bao giờ cũng sẽ trông rất đẹp trai. Lý do vì sao đẹp trai? Vì họ tự tin, họ ra đường, đi chơi với bạn gái luôn trong tâm thế thoải mái, không lo sợ sẽ bị thiếu tiền này nọ… và tự tin và ung dung thì bao giờ cũng tạo nên đàn ông một tâm thế “chất lừ”, vì thế mà nhìn mấy ông giàu có thấy họ sáng ngời lắm…

Là đàn ông, phải kiếm thật nhiều tiền. Đừng bao giờ cho là đủ rồi tiêu xài hoang phí, ngốn vào những thú vui tai hại. Tiền giờ không chỉ dành cho mình, cho vợ mà để cho con cái, thậm chí là cả… sau này cho hai vợ chồng già nữa.

Về già mà không có một xu dính túi thì bạn bè nó kinh, gặp đứa con bất hiếu thì nó vứt cho nằm một chỗ. Khóc không thành tiếng mới giỏi! Bởi thế đa số người già chúng ta cứ cho con cái hết, bao nhiêu đồng là cho bấy nhiêu đồng, riết rồi khi về già, bệnh tật ập đến. Biết dựa vào ai? Con cái ư? Nó mà không có tiền, không mua đủ sữa cho con thì mình cũng xác định ngồi nhìn lá rơi thôi.

Đàn ông có tiền, để mua nhà, mua xe, cho con cái một môi trường tốt, cho cha mẹ một tuổi già hạnh phúc… Hãy xem mình là một con chim đầu đàn, biết tính toán, chi tiêu, biết chớp lấy cơ hội bởi sức khỏe không là mãi mãi. Chỉ có sự thông minh mới kiếm tiền cho chúng ta lúc này.

Đã là đàn ông thì nhất định phải có tiền 1

Dẫu biết đồng tiền là một điều xa xỉ. Vì sao xa xỉ? Bởi có chừng nào cũng tiêu chừng nó. Có ít tiêu ít, có nhiều tiêu nhiều. Nhưng khi bạn có gia đình, có cuộc sống riêng thì cần phải có nhiều tiền để trang trải mọi thứ. Đừng nghĩ đồng tiền là xấu, là thứ dơ bẩn được chuyền từ tay người này qua người khác. Mà hãy xem mỗi đồng tiền mình kiếm được chính là một sự cố gắng, một sự sáng tạo, một sự đánh đổi của bản thân mà có nên. Do đó phải biết quý trọng.

Kết: Đàn ông nhất thiết phải có tiền. Đó là điều chắc chắn. Nhưng hãy luôn nhớ, sức khỏe chính là mẹ đẻ ra tiền. Đã làm việc thì phải nghiêm túc, cật lực. Nhưng sau đó phải biết nghỉ ngơi, giúp đỡ gia đình.

Phụ nữ cũng cần tiền, thậm chí hơn nhiều so với đàn ông. Nhưng tình cảm của bạn luôn ấm áp và đầy ắp dành cho cô ấy. Đừng vì quá mải mê trong chữ “tiền” mà bỏ quên gia đình lớn và nhỏ của bạn. Bất kể ai cũng cần hai thứ: Tiền và tình cảm. Đừng làm chênh vênh giữa hai cán cân ấy nhé, đàn ông.

Hải ĐặngTheo Girly.vn
 
Đừng Tiếc 3 Phút Để Đọc, Nó Sẽ Làm Thay Đổi Hoàn Toàn Cuộc Đời, Sự Nghiệp, Tài S…
Đừng tiếc 3 phút để đọc, nó sẽ làm thay đổi hoàn toàn cuộc đời, sự nghiệp, tài sản của bạn!
Mười loại người không bao giờ có được lương cao, cũng không đáng để bồi dưỡng:
1. Người muốn nghỉ cả thứ bảy và chủ nhật.
2. Người muốn đi làm lúc chín giờ sáng và tan làm lúc năm giờ chiều.
3. Người muốn sống dựa vào lương cơ bản.
4. Người không có chí tiến thủ.
5. Người không có tư duy chạy đua với thời gian.
6. Người làm việc gì cũng chậm chạp.
7. Người không có nhân phẩm.
8. Người không dám chịu trách nhiệm.
9. Người luôn cảm thấy sản phẩm của mình quá đắt.
10. Người luôn trách móc công ty.
Nhậm Chính Phi, người sáng lập ra công ty HuaWei đã từng nói: Có rất nhiều người hỏi tôi rằng, công ty có nghỉ cả thứ bảy và chủ nhật không? Có cần tăng ca không?
Khi ấy tôi chỉ cười mà không nói gì, khách sáo mời họ ra khỏi công ty. Đã muốn nhàn rỗi, sao còn đi làm? Ở nhà luôn có phải là được nghỉ cả tuần rồi không?
Là người, nếu không tranh thủ cố gắng khi còn trẻ, thế thì bạn có tuổi thanh xuân để làm gì?
Người ta đều nói tuổi trẻ chính là vốn, tôi muốn bổ sung thêm là, chỉ khi phấn đấu, vốn liếng của bạn mới có giá trị, chỉ khi liều mạng, tuổi trẻ của bạn mới đáng để bạn tự hào.
– Mở miệng ra đã nhắc đến khó khăn, sự trưởng thành đã cách bạn quá xa rồi.
– Mới bỏ ra chút công sức đã nghĩ đến việc báo đáp, cơ hội đã cách bạn quá xa rồi.
– Vừa bắt tay vào làm đã nghĩ đến lợi ích cá nhân, trái ngọt đã cách bạn quá xa rồi.
– Mới có chút khởi sắc đã đòi hỏi điều kiện, tương lai đã cách bạn quá xa rồi.
– Vừa mới hợp tác đã nghĩ cách sao cho mình không chịu thiệt, sự nghiệp đã cách bạn quá xa rồi.
Dù có làm việc ở đâu, thì cũng hãy nhớ những nguyên tắc quan trọng này:
Nguyên tắc 1: Công việc không nuôi người nhàn hạ, tập thể không nuôi những kẻ lười.
Nguyên tắc 2: Vào một đơn vị làm việc, đừng chỉ chăm chăm vào việc kiếm tiền, trước tiên hãy học sao cho mình đáng tiền.
Nguyên tắc 3: Không có ngành nào là dễ kiếm tiền cả.
Nguyên tắc 4: Làm việc, không có nơi nào là thuận lợi cả, ức chế bực dọc là chuyện bình thường.
Nguyên tắc 5:
– Không kiếm được tiền, thì kiếm được kiến thức.
– Không kiếm được kiến thức thì kiếm được kinh nghiệm.
– Không kiếm được kinh nghiệm, thì kiếm được trải nghiệm.
– Khi kiếm được những thứ trên rồi, thì không sợ không kiếm được tiền.
Nguyên tắc 6: Chỉ khi thay đổi thái độ của bản thân, ta mới có thể thay đổi được chỗ đứng của mình trong xã hội.
Chỉ khi thay đổi thái độ làm việc của bản thân, ta mới có được vị trí cao trong nghề nghiệp.
Nguyên tắc 7: Nguyên nhân khiến con người ta cảm thấy mơ hồ chỉ có một. Đó chính là trong những năm tháng mà đáng ra ta nên phấn đấu, nên làm việc chăm chỉ thì ta lại nghĩ quá nhiều, nhưng lại làm quá ít!
_______
(sưu tầm)
122200846_1604365679748497_8327964258460679015_n.jpg

Nguồn: FB NguoiBL
 
25 tuổi - ngưỡng cửa đáng sợ trong đời đàn ông
Điều đáng sợ nhất ở tuổi 25 không phải là những thử thách trong công việc, hay những đổ vỡ trong tình yêu. Mà là cảm giác tưởng chừng như tuyệt vọng của những đứa trẻ tuổi 25 chưa đủ sức.
Điều tốt giá siêu rẻ , đừng bỏ lỡ cơ hội
Người ta nói 25 tuổi là một ngưỡng đáng sợ đang đời đàn ông thời đại này. Lúc ấy nếu như chưa có được gì khởi sắc trong sự nghiệp thì khả năng rất cao là bạn sẽ còn lận đận đến tận gần 30. 25 tuổi, tức là khoảng 4 năm sau khi ra trường và bắt đầu đi làm với nhiều người, nếu như vẫn chỉ đang là nhân viên ở một nơi nào đó thì chứng tỏ rằng bạn thăng tiến rất chậm. Những vị trí quản trí, lãnh đạo trong các công ty lớn đều đặc biệt hạn chế. Khi có những người cùng tuổi khác đang ngồi ở vị trí đó thì tức là không còn chỗ cho bạn nữa. Kẻ may mắn chỉ hơn một chút sẽ nhận hàng loạt cơ hội để tiếp tục đi lên. Trâu chậm uống nước đục, bạn sẽ phải làm phận đi cày và nghe lời.
25-tuoi-nguong-cua-dang-so-trong-doi-dan-ong-1.jpg

----
21 tuổi, 22 tuổi, 24 tuổi khi vẫn tiếp tục đi, bỏ lại phía sau rất nhiều thất bại tôi vẫn luôn canh cánh một câu hỏi như thế. Khi 25 tuổi mình sẽ thế nào.
Độ tuổi 23 đến 27 là quãng thời gian tồi tệ nhất của đàn ông, bởi vì:
1. Con bồ cũ nó đi lấy chồng.
2. Sự nghiệp thì chỉ mới bắt đầu.
3. Mấy thằng sinh viên Đại học nó đánh giá mình là quá già và không cho chơi chung nữa.
4. Mấy bà dì, bà cô mà gặp thì lại hay hỏi "Cháu lấy vợ chưa vậy?"
5. Mấy ông chú, bác cứ gặp thì lại hỏi "Con đang làm việc gì rồi!"
6. Chẳng quan tâm đến chính trị mà cứ đi đâu cũng thấy nó nhan nhản.
7. Tự tin thì có thừa, nhưng thành quả thì chưa có cái gì để show.
8. Đến bây giờ mới hiểu ra rằng cái gì mình nghĩ vậy, thực ra nó chẳng phải vậy...:)))
Những ngày tháng cuối cùng của tôi khi còn đi làm, khoảng 4 năm trước, tôi ngồi với thằng bạn thân nhất ngắm mặt trời lặn ở một trong những nơi cao nhất trong thành phố, cũng trải qua những câu chuyện về tuổi 25 như thế.
Với những người luôn muốn mạo hiểm, chẳng ai có thể nói trước bất ngờ nào sẽ đưa họ đến một tuổi 25 khác biệt ra sao. Thậm chí, có lẽ cứ mỗi khoảng nửa năm lại nhận ra mình đã thay đổi quá nhiều.
25-tuoi-nguong-cua-dang-so-trong-doi-dan-ong.jpg

----
Điều đáng sợ nhất ở tuổi 25 không phải là những thử thách trong công việc, hay những đổ vỡ trong tình yêu. Mà là cảm giác tưởng chừng như tuyệt vọng của những đứa trẻ tuổi 25 chưa đủ sức.
Hôm nay 25 tuổi có thể bạn nhận thấy mình vẫn chậm chân trong khi nhiều người cùng tuổi đã thăng tiến, vi vu trời Tây hoặc đứng ra cáng đáng một sự nghiệp của chính mình. Hôm nay 25 tuổi, những ngày tháng cuối cùng để bạn còn nhận thấy rằng mình đang gần 20 hơn 30, thứ duy nhất nói về cuộc sống của bạn là những ngày dài vật lộn với công việc trong khó khăn và vài giờ ngắn ngủi cuối ngày giải trí. Cứ từng khoảng như thế một khiến giấc mơ của một người càng xa rồi họ dần tuyệt vọng.
----
Nếu có thể, hãy tìm cách để bản thân có thể được thoát khỏi công việc 1 2 tháng. Đi du lịch, đọc thật nhiều truyện tranh hoặc xem tất cả những bộ phim mình muốn. Khi ấy, chắc chắn bạn sẽ nhìn ra những thứ mình đã bỏ quên trong guồng quay của công việc.
Tôi nghĩ những người có tuổi vẫn dám mơ mộng là kẻ mạnh. Ít nhất họ đủ mạnh để thắng tất cả những sự xô đẩy của dòng đời để tiếp tục hão huyền. Nếu con đường bạn đang đi không nhắm đến ước mơ, thật khó để bạn có thể yêu chính thứ mình đang làm. Còn nếu sau nhiều lần thất bại mà biết rút kinh nghiệm để tiếp tục theo đuổi điều mình mong muốn, cả ước mơ của bạn cũng trưởng thành dần.
"Little boys who daydream become men with vision."
Theo Lu
 
Ngưng phàn nàn! Bởi trên đời chẳng việc nào là nhẹ nhàng, lương cao mà không trải qua khó khăn, thách thức
Thế gian không có công việc nào mà không vất vả, không có nơi nào đông người mà không phức tạp, chỉ có kiên cường là lựa chọn duy nhất cho chúng ta, kiên cường chúng ta mới có thể vượt qua tất cả.
Ngưng phàn nàn! Bởi trên đời chẳng việc nào là nhẹ nhàng, lương cao mà không trải qua khó khăn, thách thức

“Nhàn hạ, lương cao và gần nhà” là công việc mơ ước của rất nhiều bạn trẻ ngày nay khi bắt đầu đi làm. Thế nhưng, có công việc nào như vậy không? Câu trả lời là có, nhưng không nhiều, hơn nữa lại không thuộc về bạn.

Ngày nay tìm được một công việc cũng không phải dễ dàng. Bạn bè xung quanh chúng ta có người đã ổn định; có người vẫn đang phải nỗ lực phấn đấu; có người tìm được công việc lương cao rồi thì lại chê xa, chê mệt; có người tìm được công việc lương thấp thì chê lương không đủ tiêu.
Cuộc sống của chúng ta có ba giai đoạn, giai đoạn đầu tiên là “vô tri vô lực”, tức là kiến thức của bạn chưa được phong phú, bạn vẫn còn nhỏ và cần phải học. Giai đoạn giữa là 30 năm bạn “có tri có lực”. Giai đoạn thứ ba là bạn “có tri vô lực”, bạn tích lũy được rất nhiều kinh nghiệm thế nhưng lúc đó bạn đã già và không làm gì được nữa.
Vì vậy trong 30 năm có tri có lực đó, 10 năm đầu bạn nên đầu tư cho bản thân. Thế nào gọi là đầu tư cho bản thân? Nó cũng giống như bạn học võ vậy, bạn phải tập thuần thục đứng tấn và hít đất trước. 10 năm đầu tiên bạn đừng nên đòi hỏi về mức lương.
Lương của bạn ngày hôm nay có thể là 3 triệu hay 4 triệu, nếu có cho thêm bạn 2 triệu nữa thì cuộc sống của bạn có thay đổi không? Chắc là không rồi, vì BMW hay Mercedes bạn vẫn không mua nổi một chiếc, nhà bạn cũng không mua nổi một căn.

Trong 10 năm đầu, mức lương của hầu hết mọi người không có sự chênh lệch nhiều, bạn học của bạn cũng có thể thăng chức lên tổ trưởng, hay giám đốc sớm hơn bạn một năm, nhưng thực ra điều đó đều không quan trọng. Quan trọng là 10 năm đầu tiên bạn cần phải hết mình đầu tư cho bản thân.
Tất nhiên, các bạn trẻ ngày nay cũng nhìn vào các bạn học của mình thăng quan tiến chức ra sao, lương cao thế nào, nhưng cuộc đời của con người dựa vào tổng số. Ngày đầu tiên bạn kiếm được tiền từ khi tốt nghiệp đến đồng tiền cuối cùng bạn kiếm được khi bạn nghỉ hưu, tổng cộng bạn kiếm được bao nhiêu tiền.
Nếu trong 10 năm đầu bạn có các kỹ năng cơ bản vững chắc, sang 10 năm tiếp theo bạn sẽ có cơ hội trở thành quản lý. 10 năm đầu là thu nhập của bạn thấp nhất. Nếu thời gian này, bạn còn độc thân thì thu nhập này vẫn đủ đáp ứng nhu cầu sống cơ bản của bạn.
Giai đoạn 10 năm tiếp theo, bạn có thể đã kết hôn, có thể đã có con, nếu bạn cố gắng, bạn có thể trở thành giám đốc khối, thu nhập của bạn tạm thời có thể nuôi nổi gia đình bạn. Thế nhưng với bạn vẫn là chưa đủ, bởi bạn không thể đi ăn nhà hàng mà không chú ý đến giá tiền, đi siêu thị mua đồ mà thích mua gì thì mua mà không cần xem giá.
Giai đoạn 10 năm tiếp theo này bạn cần phải học một thứ đó là kĩ năng, kỹ năng làm việc, kỹ năng giao tiếp, kỹ năng xử lý vấn đề. Hai mươi năm đầu tiên nếu bạn bước đi vững chắc thì đến 10 năm thứ ba bạn có thể trở thành một CEO thực thụ.
10 năm thứ ba là 10 năm cho sự thu hoạch những tích lũy tiền tài của bạn. Lúc này thu nhập của bạn vượt xa nhu cầu cuộc sống của bạn. Thế nhưng thật không may, đại đa số mọi người không đi được đến 10 năm thứ ba này. Mặc dù cùng tốt nghiệp một khoa của một trường đại học, thế nhưng hai người bạn học ngồi cạnh bạn sau 10 năm hoặc 15 năm sau đều có sự phát triển khác nhau rất lớn.
Thế gian không có công việc nào mà không vất vả, không có nơi nào đông người mà không phức tạp, chỉ có kiên cường là lựa chọn duy nhất cho chúng ta, kiên cường chúng ta mới có thể vượt qua tất cả.
Hằng Phương
Theo Trí Thức Trẻ
 
Bất công là điều bình thường xảy ra mỗi ngày, than vãn chỉ làm mất thời gian của bạn mà thôi!
28/07/2018 08:02 PM | WELEARN
Những người thành công sẽ không bao giờ nói “Thật chẳng công bằng chút nào
Bất công là điều bình thường xảy ra mỗi ngày, than vãn chỉ làm mất thời gian của bạn mà thôi!

Hơn 2,500 năm trước, Lão Tử dạy rằng những lời nói sẽ thể hiện hành động cũng như số phận của chúng ta.
Ở Hy Lạp thế kỷ thứ nhất, nhà sử gia Plutarch đã tuyên bố rằng tâm trí, cá tính và thiên hướng của con người được hiển thị rõ qua lời nói của họ. Còn Napoleon Hill khẳng định rằng lời nói gieo hạt giống dù là thành công hay thất bại trong tâm trí của người khác.
Lời nói có uy quyền lớn lao và nên được lựa chọn và nói ra một cách cẩn thận, vì chúng là ‘thứ thuốc phiện mạnh nhất được sử dụng bởi nhân loại. Những gì chúng ta nói với bản thân mình và người khác đóng một vai trò quan trọng trong việc giúp chúng ta đạt được thành công.
Bất kể bạn định nghĩa thành công theo cách nào, ngôn từ sẽ giúp thể hiện tầm nhìn đó thành hiện thực. Nhiều từ và cụm từ mà có thể làm hỏng hình ảnh bản thân, làm hại danh tiếng của và gây nguy hiểm cho sự thành công của bạn. Để tối ưu hóa sự thành công của mình, hãy loại bỏ thứ ngôn ngữ này từ vốn từ vựng của bạn và không bao giờ nói chúng cho chính mình hoặc người khác.
Dưới đây là những cụm từ mà người thành công sẽ không bao giờ nói:
"Tôi không có sự lựa chọn" hay "Tôi đã không có lựa chọn."
Những người thành công luôn luôn nhìn thấy các lựa chọn, không phụ thuộc vào hoàn cảnh. Khi một người nói rằng mình không có sự lựa chọn trong một vấn đề có nghĩa là họ nhận thức mình là một nạn nhân rằng chúng ta là ít mạnh mẽ hơn môi trường của chúng ta." Những lời này giải phóng người nói khỏi tất cả mọi trách nhiệm.
Những người thành công nói: "Tôi có một sự lựa chọn", "Đây là lựa chọn của chúng tôi", hay "Hãy tưởng tượng tất cả các khả năng". Họ biết rằng việc lựa chọn là bước đầu tiên hướng tới việc đạt được mục tiêu của mình.
"Tôi cần phải có" hay "Tôi có thể có."
Dòng chữ "nên", "có thể", và "đã có thể" bao hàm sự hối tiếc, đổ lỗi, chỉ trích người khác. Những người thành công không đắm mình trong quá khứ. Họ hiếm khi hối tiếc một quyết định hoặc hành động. Ngay cả khi bị người khác coi là một thất bại, họ chấp nhận nó như là một kinh nghiệm học tập giupd họ tiến thêm một bước gần hơn tới mục tiêu của họ.
Tương tự như vậy, họ tránh: "Bạn cần phải có", và "Bạn có thể có." Những câu này chỉ gây bực bội cho một ông chủ, đồng nghiệp, khách hàng vì chúng ám chỉ họ phạm tội gì đó. Thay vào đó, hãy dùng một cách tiếp cận hợp tác. Nói, "Xin hãy giúp tôi hiểu lý do tại sao …" hoặc "Lần sau chúng ta có thể áp dụng một cách tiếp cận khác …"
Bất công là điều bình thường xảy ra mỗi ngày, than vãn chỉ làm mất thời gian của bạn mà thôi! - Ảnh 1.
"Tôi không thể làm điều đó", "Không thể nào" hay, "Điều đó không thể thực hiện được."
Những câu nói này khiến người nghe cảm nhận tinh thần bi quan, không xây dựng, thậm chí là chủ bại. Những người thành đạt luôn biết có vô số chướng ngại vật trên con đường thành công – các rào cản có thể làm họ trì hoãn hoặc vấp ngã, nhưng không bao giờ ngăn chặn được họ. Họ sẽ lựa chọn loại bỏ các rào cản hoặc tìm ra một cách để đi tránh nó.
Các từ "không thể" hay "không có khả năng" hiếm khi có trong tâm trí của những người thành công. Thay vì giơ cờ trắng đầu hàng, họ nói về những cách khác để hoàn thành công việc: "Những gì tôi có thể làm được là …", "Tôi chắc rằng có một cách để…", "Thay vì …, chúng ta hãy thử…. ‘"
Như Henry Ford từng nói: "Bất kể anh nghĩ rằng anh có thể hay anh nghĩ rằng mình không thể thì anh đều nói đúng"
"Đó không phải là công việc của tôi", "Tôi không được trả tiền đủ cho việc này," hay "Đó không phải là vấn đề của tôi."
Người thành công là người giúp người khác thành công.
Như tỷ phú Warren Buffett từng nói: "Chúng ta đang ngồi trong bóng râm hôm nay là bởi vì có những người trồng cây trước đây."
Hãy nghĩ việc trồng cây như công việc của bạn. Nếu bạn được ông chủ, đồng nghiệp hay khách hàng yêu cầu làm điều gì đó. Đó là bởi vì nó quan trọng với họ. Do đó, bạn cần tìm ra cách để giúp họ hoàn thành điều đó.
Thậm chí nếu nó không có trong mô tả công việc của bạn thì cũng đừng từ chối bởi chúng sẽ hiển thị một thái độ xấu, hạn chế sự nghiệp của bạn. Ngay cả khi ông chủ của bạn đặt một yêu cầu không hợp lý với bạn, hãy trả lời tích cực bằng cách nói: "Chắc chắn, tôi sẽ rất vui nếu giúp anh thực hiện được điều này. Với nhiệm vụ hiện tại của tôi A, B, và C, tôi có thể hoãn công việc nào để hoàn thiện giúp anh việc này?". Phản ứng này rõ ràng truyền đạt một khối lượng công việc ưu tiên, cùng với một thái độ sẵn sàng giúp đỡ.
Bất công là điều bình thường xảy ra mỗi ngày, than vãn chỉ làm mất thời gian của bạn mà thôi! - Ảnh 2.
"Nhưng chúng tôi đã luôn luôn thực hiện nó theo cách đó" hoặc: "Đó không phải là cách chúng tôi làm điều đó ở đây."
Những người thành công có đam mê sáng tạo, luôn tìm kiếm những cách tối ưu hơn để giải quyết một vấn đề. Trong thực tế, Steve Jobs cho biết: "Đổi mới giúp phân biệt giữa một nhà lãnh đạo và một người theo sau." Vì lý do này mà các nhà quản lý đánh giá cao những nhân viên chứng minh tư duy sáng tạo, linh hoạt và kỹ năng giải quyết vấn đề.
Những cụm từ này sẽ tiết lộ bạn là người bị mắc kẹt trong quá khứ, không linh hoạt và có đầu óc khép kín. Thậm chí nếu bạn không đồng ý với ý tưởng của ai đó, hãy nói: "Đó là một ý tưởng thú vị. làm thế nào để thực hiện được nhỉ?" hoặc "Đó là một cách tiếp cận khác, hãy cùng thử thảo luận về những ưu và khuyết điểm."
"Thật không công bằng"
Cô ta thì được tăng lương, bạn thì không. Anh ta được công nhận, bạn thì không. Bộ phận đó nhận được tài trợ, bộ phận của bạn thì không. Bất công xảy ra trong công việc và trên thế giới mỗi ngày. Những người thành công là chủ động về các vấn đề thay với phản ứng. Thay vì phàn nàn hãy hành động: hãy ghi chép lại các sự thật, trình bày một lập luận thông minh tới cá nhân hoặc nhóm có thể giúp bạn."
"Hắn ta là một gã ngốc", "Cô ấy lười biếng" hay "Tôi ghét công ty này."
Những người thành công tránh những từ lên án, sỉ nhục và tiêu cực. Bất kể cảm xúc hay hoàn cảnh của bạn, hãy tránh tạo ra những lời tuyên bố phá hoại hay phán xét mà truyền đi thái độ tiêu cực đối với người khác hay công việc. Không có gì làm chìm một sự nghiệp nhanh hơn so với việc đặt điều hoặc vu khống. Nó không chỉ tiết lộ sự non nớt chưa trưởng thành, đó là ngôn ngữ có thể phỉ báng và gây tai họa. Những người thành công luôn lựa chọn từ ngữ cẩn thận để phát biểu các sự kiện quan sát được và tránh ngôn ngữ chê bai.
 
Đừng phàn nàn nữa! Hãy làm đi!
Những người phàn nàn nhiều nhất thường là người làm ít nhất. Muốn thành công, đừng phàn nàn nữa, hãy làm đi!
949-edae2bcddeb90a95de090f114d5e9c35-ohaytv.jpg

TwitterPinterest
“Để trở thành một doanh nhân thành công, trước hết các bạn trẻ cần chấm dứt việc than thở, đừng ngại thay đổi bản thân, lạc quan và tự tin vào chính mình.” – Đó là lời khuyên của Jack Ma cho những ai muốn theo đuổi đam mê và sự thành công.
Thế gian không có việc nào mà không vất vả
Chúng ta hay phàn nàn nhất khi nào? Khi bị giao quá nhiều việc? Khi không thể hoàn thành một việc gì đó bởi có quá nhiều lý do về hoàn cảnh? Khi thấy cuộc sống khó khăn, bế tắc, hay cả khi thấy người khác thành công hơn mình?
Thực chất, việc phàn nàn hay tìm đủ mọi lý do để giải thích cho sự chưa thành công của mình chỉ là một lời nguỵ biện. Và đôi khi, những lời phàn nàn còn chứa đựng cả sự ghen tỵ với người khác.Thế nhưng, liệu điều đó có giúp bạn cảm thấy thoải mái hơn không, hay nó có giúp bạn giải quyết những mớ tồn đọng chồng chất của thực tại?Câu trả lời là không, việc thường xuyên phàn nàn chỉ làm chính tâm trạng của bạn xấu đi và khiến những người xung quanh nhìn vào bạn với đầy những sự tiêu cực mà thôi.
Muốn thăng tiến trong sự nghiệp nhưng không ngừng phàn nàn ư? Bạn cứ nằm mơ đi!
Bắt đầu sự nghiệp từ năm 20 tuổi, giám đốc điều hành và đồng sáng lập VaynerMedia đã xây dựng thành công doanh nghiệp triệu đô chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi. Không muốn chỉ dừng lại ở cửa hàng rượu của gia đình có giá 3 triệu đô, Gary Vaynerchuk đã biến con số đó lên 45 triệu đô chỉ sau 5 năm kinh doanh và đồng thời cho ra đời WineLibrary.com – một trong những trang web thương mại điện tử về rượu vang đầu tiên của Mỹ.
Năm 2009, công ty tư vấn truyền thông VaynerMedia của ông trùm này được sáng lập. Gary cũng là người đã tư vấn và đầu tư hơn 50 start-up công nghệ cao bao gồm Twitter, Tumblr, Medium, BirchBox, Uber và Venmo...
949-adbdefe7cde391cbfcd39a643619ab5a-ohaytv.jpg

TwitterPinterest
Gary Vaynerchuk đưa ra lời khuyên cho những ai muốn thành công:Nếu bạn muốn cải thiện sự nghiệp của mình hay vẫn còn tin vào một điều gì đó thì đừng phàn nàn, đừng nói nhiều, hãy tiếp tục cố gắng. Chớ để tương lai của bạn bị cản bước bởi bóng tối của quá khứ. Phàn nàn về ngày hôm qua không làm cho ngày mai của bạn tươi sáng hơn. Hãy bắt tay vào hành động, làm việc để cải thiện cuộc sống và thành công!
Không có con đường nào trải đầy hoa hồng, nếu ai đó thành công hơn bạn, không phải vì họ gặp ít khó khăn hơn mà bởi thay vì phàn nàn, họ dành thời gian để sửa chữa sai lầm và không ngừng nỗ lực.
Hãy:
Biến mình thành một học viên thực sự về một vấn đề nào đó
Một trong những lý do cơ bản giúp VaynerMedia phát triển được như một nhà lãnh đạo trong ngành công nghiệp là bởi bản thân ông đã sử dụng phương tiện truyền thông xã hội mỗi ngày.Cho dù đó là Instagram hay Snapchat, thành công có được đều từ sự tâm huyết và tìm hiểu sâu kĩ một vấn đề nào đó. Ngừng xét đoán những gì mọi người đang làm, ngưng tranh luận và hãy tham gia, hãy thực sự biến mình thành một học viên, tìm hỏi, học hỏi, đừng giấu dốt sẽ giúp bạn phát triển bản thân tốt hơn.

949-7316be60f7d80b5b24932687ae7af822-ohaytv.jpg

TwitterPinterest
Tận dụng khoảng thời gian từ 7 giờ tối đến 2 giờ sáng
Khi bạn đang đắm chìm trong giấc ngủ hay vui chơi giải trí trong khoảng thời gian này thì ngoài kia, hàng ngàn thiên tài đang mải mê sáng tạo. Bởi đây là khung giờ làm việc hiệu quả và chất lượng nhất trong ngày. Cho dù bạn cố nán lại công ty, hay về nhà và làm những điều hữu ích gì đó, hãy sử dụng khoảng thời gian này một cách khôn ngoan.
Thực hành tự nhận thức
Không nhiều người có thể duy trì thói quen tự nhận thức mỗi ngày. Tuy nhiên, tự nhận thức là món quà lớn nhất một người có thể có. Hãy cố gắng giải quyết mọi việc dứt điểm, không để dây dưa qua ngày ngày tháng khác. Nếu bạn làm được điều này, chắc chắn là bạn sẽ hạnh phúc và thành công hơn.
Và... ngưng phàn nàn
Việc kêu ca hay phàn nàn về công việc, cuộc sống là điều lãng phí thời gian và vô dụng nhất trong cuộc đời của bạn. Hãy xây dựng hệ thống, sau đó rèn thói quen ghi chú thường xuyên và đọc các bài viết tích cực nhằm cải thiện tình hình.
Cuộc sống là do chính bạn quyết định. Có thể đôi lúc bạn gặp khó khăn, thế nhưng đừng phàn nàn. Có thể những cố gắng ban đầu không mang lại lợi ích như bạn mong muốn nhưng đừng bỏ cuộc, hãy cố gắng từng ngày rồi thành công sẽ mỉm cười với bạn.Không có thành quả nào đến một cách dễ dàng. Tôi luôn tin rằng, mọi nỗ lực của bạn sẽ được đền đáp một cách xứng đáng!
 
ĐỪNG AN PHẬN, HÃY LAO RA ĐƯỜNG VÀ ĐỂ NGƯỜI TA "BÓC LỘT" BẠN
Khi còn trẻ, hãy ra ngoài nhiều hơn ở nhà. Hãy nhào vô xin người khác “bóc hết, lột sạch” khả năng của mình. Chỉ sợ bất tài nộp hồ sơ “xin việc” mà chả ai thèm cho, chả ai thèm bóc lột.
Người thành công là người có những thói quen khiến họ thành công. Họ rẽ trái khi đám đông rẽ phải. Họ bỏ tiền mua sách khi người khác bỏ tiền để ăn chơi. Có thể họ rất khác bạn, nhưng chắc chắn cả hai cùng có một điểm chung, đó là họ cũng xuất phát từ một vị trí rất thấp giống như bạn.
Vậy giờ bạn đã đi được đến đâu rồi? Có tích lũy được cái gì đáng học hỏi hay chỉ toàn những thói quen vô dụng như bao người: ngủ nướng, đi làm trễ, về sớm, tám điện thoại, selfie 24/24...
Lúc trước tôi có may mắn đọc được một bài viết rất hay của anh Tony Buổi Sáng, nhân tiện chia sẻ với bạn 5 lời khuyên mà nếu làm được, thì vứt đâu bạn sống cũng tốt.
1. Ở
Nếu ở trọ, hãy tìm nhà trọ ở xa nhất mà có thể kết nối với chỗ làm bằng phương tiện công cộng. Lúc ngồi trên xe buýt, tàu điện cũng là lúc quan sát xã hội từ trên cao, người đi xe máy, xe hơi đều thấp hơn bạn. Không nên vật lộn với việc tự lái xe. 30 phút lái xe là 30 phút bạn lãng phí cho sự căng thẳng, nguy cơ tai nạn, hít khói bụi làm giảm tuổi thọ. Đi bộ từ trạm xe buýt đến nơi cần đến giúp tim bạn khỏe mạnh. Nếu đi xe buýt mất 1 giờ 30 phút và tự lái xe mất 30 phút, hãy chọn đi xe buýt. Đám đông chỉ đi xe cá nhân, mình ngược lại với đám đông, đã sao?
Bestie di xe buyt

Nhiều sáng kiến đã nảy sinh khi người ta rảnh rang suy nghĩ trên xe buýt.
Tại sao bạn muốn nhảy vô 5% người giàu có mà không từ bỏ được tư duy của 95% còn lại? Có việc nhỏ vậy mà bạn không dám thoát ra, thì việc lớn làm gì được? Sự sáng tạo mới đem lại cho bạn của cải và sự thú vị. Mà sự sáng tạo chỉ có khi đầu óc thảnh thơi. Sẵn sàng bỏ 2-3 giờ mỗi ngày từ trên cao để quan sát, nghĩ lớn, ước mơ lớn. Không ai đánh thuế ước mơ.
Đừng tư duy “1 vợ 2 con 3 tầng 4 bánh” cho nhỏ hẹp cuộc đời. Tại sao không thể sở hữu các tòa cao ốc, các chung cư, các trung tâm thương mại, các nhà máy xí nghiệp, máy bay, du thuyền? Không cần chia sẻ điều này với ai, mắc công họ nói mình khùng. Vì con cò không hiểu được đại bàng suy nghĩ gì đâu.
Lim kể, lúc ảnh làm phụ bếp, đang rửa thớt thì buộc miệng nói sau này mở chuỗi nhà hàng 30 cái toàn Đông Nam Á, ông bếp trưởng chửi đòi tạt sốt cà chua vô mặt. Giờ Lim có 100 cái nhà hàng còn ông đầu bếp kia tới gặp Lim nộp đơn xin việc.
2. Ăn
Bestie qua anh dao

Hãy ăn ít thôi, ăn nhiều chỉ rước thêm bệnh tật và chết sớm.
Hãy dậy thật sớm, nấu cơm, xôi, mì để mang theo ăn trưa. Mình nên ăn chay rau củ quả ở mức hấp/luộc, sẽ không có gì cả đâu nếu vài ngày trong tuần bạn không ăn thịt. Người ăn chay vẫn thông minh đẹp đẽ như thường. 90% kỹ sư IT người Ấn Độ ở Silicon Valley ăn chay. Mình ăn chay không phải vì tôn giáo mà vì sức khỏe. Thỉnh thoảng vẫn cứ quất thịt cá… nhưng nếu nấu cho một mình mình ăn, đừng tốn thời gian. Cứ cá chiên/trứng luộc, rau củ quả hấp, trái cây là đủ. Không tốn thời gian cho việc ăn.
3. Chơi
Nên mời bạn bè 2 lần một tháng, ăn bình dân thôi. Nhóm 4 người, mỗi đứa 2 lần, 1 tháng mình có 8 lần gặp gỡ. Hãy chọn những người hiểu biết, giàu có hơn mình, đang làm công ty lớn, đang khởi nghiệp… để nghe họ nói chuyện đời. Cá mập thì quây quần dưới đáy sâu. Cá lòng tong thì nhao nhao trên mặt nước, cạnh tranh khốc liệt việc đớp bọt. Khoe quần áo, bàn chuyện ca sĩ này diễn viên kia, viết thế này đúng viết thế kia sai… chỉ có ở đám lòng tong. Đám cá lớn sống im lặng.
Bestie ban be

Hãy định kỳ gặp gỡ những người bạn thành công hơn mình.
4. Học
Phải dành 10USD (khoảng 220 nghìn đồng) tiền mua sách/tháng. Người vĩ đại trên khắp thế giới, ngoài tủ rượu ra, trong nhà họ còn có tủ sách. Hãy đọc sách dạy làm người, làm giàu, sách kinh tế, sách văn chương, sách nấu ăn hoặc bất cứ sách gì ưa thích. Kiến thức rộng sẽ giúp mình làm ăn rộng. Khi đi làm, việc nói giỏi, cái gì cũng biết khiến công việc trôi chảy hơn. Tháng này bạn chưa bỏ ra 200 nghìn đồng mua sách thì coi như thua. Đọc xong sách, kể lại nội dung cho bạn bè. Đừng giấu. Nếu có khóa học nào đó, nên đăng ký, hoặc dồn lại vài tháng làm một khóa, nhớ học với người thành đạt thật sự, tức người có điều hành công ty lớn, bậc trí nhân… chứ không phải nhóm mua môi múa mép.
5. Đi
Tháng để dành 1 triệu đồng, năm sẽ có khoảng 12 triệu đồng cho việc đi chơi. Ban đầu nên đi đường bộ sang các nước lân bang. Hãy tự thưởng mỗi năm một chuyến đi xa. Tết là thời điểm tốt để về thăm gia đình, rồi đi chơi trước khi vô làm trong năm mới. Nhất định phải đi nước ngoài mỗi năm một lần, để coi sông, coi biển, coi đại dương nó ra sao… có cái gì hay ho thì bắt chước, mang về làm ăn.
Khi còn trẻ, hãy ra ngoài nhiều hơn ở nhà. Hãy nhào vô xin người khác “bóc hết, lột sạch” khả năng của mình. Chỉ sợ bất tài nộp hồ sơ “xin việc” mà chả ai thèm cho, chả ai thèm bóc lột. Khi đã được bóc và lột hết, dù sau này đi đâu, làm gì, bạn đều cực kỳ thành công. Vì năng lực được trui rèn trong quá trình làm cho người khác. Sự chăm chỉ, tính kỷ luật, quen tay quen chân, quen ngáp, quen lười… cũng từ công việc mà ra.
Bestie di du lich

Hãy để dành tiền để mỗi năm đi du lịch ít nhất một lần.
Mọi ông chủ vĩ đại đều từng là những người làm công ở vị trí thấp nhất. Họ đều rẽ trái trong khi mọi người rẽ phải. Họ có những quyết định không theo đám đông, không cam chịu sống một cuộc đời tầm thường, nhạt nhòa… rồi chết. Còn những bạn thu nhập 6 triệu đồng cũng túng thiếu, 20 triệu đồng cũng đi vay mượn để tiêu dùng, thì thôi, cuộc đời họ chấm dứt giấc mơ lớn. Tiền nong cá nhân quản lý không được, thì làm sao mà quản trị tài chính một cơ nghiệp lớn?.
Tư duy thế nào thì nó ra số phận như thế. Người thành công chẳng bao giờ phải bận tâm những kẻ khác đang làm gì, bởi họ luôn tạo ra cái khác biệt nhất.
Nguồn: Tổng hợp
 

Có thể bạn quan tâm

Top