Kỹ năng phát triển bản thân, trở nên GIÀU CÓ và HẠNH PHÚC

Lá thư cha gửi con trai: Hãy trở thành người đàn ông như con mong muốn nhưng đừng quên lời cha dặn
Lá thư cha gửi con trai: Hãy trở thành người đàn ông như con mong muốn nhưng đừng quên lời cha dặn

Chúng ta từng là những đứa con và đang hoặc sẽ trở thành những người cha, người mẹ. Chúng ta có thể trò chuyện nhiều lần với con mình rằng nên làm thế nào thì tốt hơn, nhưng cuối cùng con bạn mới chính là người quyết định cuộc sống riêng theo những nguyên tắc mà chúng được dạy.
Đây là lá thư một phát thanh viên kiêm nhà tâm lý học trẻ em Hong Kong gửi cho con trai ông. Những lời dặn dò này thực sự là bài học cuộc sống đáng giá với chúng ta, dù ở bất kì lứa tuổi, giới tính nào.
Gửi con trai,
Cha đang viết lá thư này cho con bởi 3 lí do:
- Cuộc sống, tiền bạc và sự rủi ro không thể lường trước. Không ai biết trước mình sẽ sống bao lâu, vì thế cha nên nói với con những điều này càng sớm càng tốt.
- Cha là cha của con, nếu cha không làm, sẽ không ai nói cho con biết những điều này.
- Đây là những trải nghiệm cay đắng mà chính cha đã trải qua. Có lẽ, nó sẽ giúp con bớt đau đầu nhiều trong những năm tháng trưởng thành.
Trong cuộc sống hôm nay, quá nhiều người thành đạt và thông minh, những tiêu chuẩn đánh giá một "người tốt" dường như không còn được chú ý quá nhiều. Người ta có thể điên cuồng theo đuổi thành công, sự giàu có, nhưng cha nguyện cầu con sẽ trở thành người đàn ông như con mong muốn và đừng quên lời cha dặn:
1. Đừng ghét bỏ những người không tốt với con. Trong xã hội này, không ai có trách nhiệm phải đối tốt với con, ngoại trừ cha và mẹ con. Với những người tốt với con, hãy trân trọng và cảm ơn họ. Nhưng con cũng nên thận trọng, bởi ít ai hành động mà không có động cơ. Ai đó tốt với con, không có nghĩa là anh ta hoàn toàn yêu quý con vô tư. Hãy cẩn thận trước khi coi anh ta là một người bạn thực sự.
2. Không ai là không thể thiếu, không điều gì trên thế giới này nhất định phải là của con. Một khi hiểu điều này, con sẽ bước đi trong cuộc đời dễ dàng hơn khi mọi người xung quanh dần rời đi, khi những người thân yêu nhất của con không còn nữa.
3. Cuộc sống rất ngắn ngủi. Lãng phí thời gian hôm nay, ngày mai con sẽ phải trả giá. Càng trân trọng cuộc sống, con càng sống tốt hơn.

4. Tình yêu chỉ là cảm xúc thoáng quá, nó có thể phai nhạt theo thời gian và tâm trạng của con. Nếu như người con yêu rất nhiều rời đi, hãy kiên nhẫn, thời gian sẽ xóa dần nỗi buồn và sự đau đớn. Đừng đắm chìm quá sâu vào vị ngọt của tình yêu, đừng vùi mình trong nỗi buồn khi tình yêu rời bỏ con.
5. Rất nhiều người thành công không học hành nhiều, nhưng không có nghĩa là con giống họ. Mọi kiến thức con tích lũy sẽ trở thành vũ khí cho cuộc sống của con. Người ta có thể từ nghèo hèn trở nên giàu có, nhưng trước tiên họ phải bắt đầu hành động.
6. Đừng mong chờ tài sản thừa kế từ cha, con trai. Cha không thể hỗ trợ con suốt cuộc đời. Khi con trưởng thành, cha đã hoàn thành nhiệm vụ. Sau đó, con là người quyết định hàng ngày con đi làm bằng chiếc xe limousine hạng sang hay bằng xe bus.
7. Con học cách lịch sự, nhưng không phải mọi người đều như vậy. Con có thể tốt với mọi người, nhưng đừng mong chờ điều ngược lại. Nếu không hiểu điều này, con sẽ vướng vào không ít rắc rối không cần thiết.
8. Cha từng mua xổ số trong nhiều năm. Nhưng cha không hi vọng mình sẽ giàu nhờ vào may mắn. Nếu con muốn kiếm nhiều tiền, con phải làm việc chăm chỉ. Không có bữa trưa nào miễn phí!
9. Cha không biết mình có thể bên con bao lâu. Chúng ta hãy cùng trân trọng thời gian đó. Không ai biết chắc, liệu chúng ta có gặp nhau ở kiếp sau không.
Con còn phải học rất nhiều điều nữa, nhưng có thể cha không ở bên để dạy con. Con có thể vấp ngã nhiều lần, điều đó sẽ giúp con trưởng thành hơn. Hãy trở thành người đàn ông như con mong muốn. Nhưng khi con cần ai đó dẫn đường, cha hi vọng những điều này sẽ thay cha giúp con.
Cha của con!

Thu Hoài
Theo Trí thức trẻ/Linkedin
 
Nguyên tắc 90/10: Thay đổi cách phản ứng trước những điều bất ngờ xảy ra trong đời, bạn sẽ nhận ra điều kì diệu
16-03-2017 - 00:14 AM | Sống
Nguyên tắc 90/10: Thay đổi cách phản ứng trước những điều bất ngờ xảy ra trong đời, bạn sẽ nhận ra điều kì diệu

Học cách phản ứng đúng đắn, bạn sẽ nhận ra không còn điều gì rắc rối trong cuộc sống này nữa.
Chính chúng ta là người quyết định cuộc sống của bản thân. Đó là nội dung mà nhà văn Stephen Covey khẳng định trong quy tắc 90/10. Stephen Covey (1932-2012) là một trong 25 người Mỹ có ảnh hưởng nhất của tạp chí Time. Ông đã dành cả cuộc đời của mình để chứng minh làm thế nào mọi người thực sự có thể kiểm soát vận mệnh của họ với hướng dẫn sâu sắc, nhưng đơn giản. Là một lãnh đạo một cơ quan thông tấn quốc tế có uy tín, chuyên gia về gia đình, giáo viên, chuyên gia tư vấn tổ chức, lời khuyên của ông có tác động tích cực tới cuộc sống của hàng triệu người.
Nguyên tắc 90/10
10% cuộc sống của bạn được tạo thành bởi những điều đang xảy ra cho bạn.
90% cuộc sống được quyết định bởi cách bạn phản ứng trước các tình huống trên.
Điều này có ý nghĩa gì? Thật ra, chúng ta không thể ngăn việc chiếc laptop đang dùng tốt bỗng nhiên hỏng, tắc đường hay trễ máy bay.
10% những sự việc xảy ra ngẫu nhiên trong cuộc đời chúng ta không thể kiểm soát được.
Nhưng 90% còn lại thì khác hẳn, chính cách bạn xử lí vấn đề sẽ quyết định 90% còn lại đó.
Hãy lấy một ví dụ:
Cả gia đình đang ăn sáng, con gái vô tình làm đổ cà phê ra áo sơ mi của bạn. Bạn tức giận, quát con gái và mắng vợ đã quá bất cẩn khi để cốc cà phê quá gần mép bàn. Vội vàng thay chiếc áo mới nhưng khi bạn quay lại bàn ăn, con gái đang khóc vì chưa ăn sáng xong và cũng chưa chuẩn bị sẵn sàng sách vở để đi học. Kết quả là, con gái không bắt được xe bus đi học. Vợ vội vã vì đi làm muộn nên bạn phải đưa con đến trường. Bạn cũng muộn giờ làm, vì thế bạn lái xe rất vội.
Đến công ty muộn 20 phút, bạn mới phát hiện ra mình đã quên giấy tờ quan trọng ở nhà. Khởi đầu một ngày mới thật tồi tệ. Có lẽ, cả ngày cũng sẽ chẳng khá hơn! Tan làm, vợ và con gái chào đón bạn với khuôn mặt ủ rũ và căng thẳng. Nguyên nhân vì sao?
A. Vì con gái làm đổ cà phê.
B. Vì con gái lỡ xe bus nên bạn phải đưa con đi học.
C. Vì tắc đường nên bạn muộn giờ làm.
D. Cách bạn phản ứng khi con gái làm đổ cà phê đã dẫn đến loạt những sự việc khó chịu tiếp theo.
D chính là câu trả lời đúng. Chính bạn đã khiến cả gia đình trải qua một ngày tệ hại. Bạn không thể ngăn việc con gái làm đổ cà phê nhưng bạn có thể thay đổi cách phản ứng.
Nếu có thể quay lại buổi sáng, bạn sẽ làm thế nào? Khi cà phê làm bẩn áo sơ mi của bạn và con gái sắp khóc, bạn chỉ nói nhẹ nhàng: "Không sao, lần sau con cẩn thận hơn nhé". Bạn lấy khăn lau, đi vào phòng ngủ để thay chiếc áo khác, sau đó cầm những giấy tờ cần thiết cho công việc và quay lại phòng ăn. Qua cửa sổ, bạn nhìn con gái đã lên xe bus đến trường. Chào tạm biệt vợ, bạn lái xe đi làm mà không gặp tắc đường, thậm chí còn đến công ty sớm hơn 5 phút.
Hai diễn biến khác nhau cho cùng một câu chuyện. Giờ thì bạn đã hiểu cách phản ứng của bạn ảnh hưởng thế nào đến những sự việc xảy ra trong cuộc sống. Tất nhiên, ai cũng có thể đổ lỗi cho người khác về những rắc rối mà họ gặp phải, nhưng phàn nàn về mọi thứ liệu có ích gì?
 Hai diễn biễn khác nhau cho cũng một sự việc.

Hai diễn biễn khác nhau cho cũng một sự việc.
Chuyến bay bị hoãn, lịch trình của bạn phải hủy không phải lỗi của nhân viên sân bay. Thay vì bực bội, bạn có thể sử dụng quãng thời gian chờ đợi hữu ích hơn bằng cách đọc sách hay đơn giản là trò chuyện với những hành khách khác.
Nếu ai đó muốn vượt qua bạn trên đường cao tốc, hãy để họ vượt. Đừng vội vàng, nhanh chậm hơn vài giây sẽ không ảnh hưởng quá nhiều.
Hãy nhớ rằng: Cách bạn phản ứng với 10% sự việc xảy ra ngẫu nhiên sẽ quyết định 90% các sự việc còn lại trong cuộc sống của bạn.
Áp dụng nguyên tắc 90/10 ngay từ hôm nay, bạn sẽ bất ngờ vì cuộc sống sẽ hầu như không còn rắc rối. Tất cả chúng ta đều đang căng thẳng vì làm việc và đương đầu với những thứ bất ngờ xảy ra. Cuộc sống chỉ đang thử thách thôi, chúng ta có thể rút kinh nghiệm và điều chỉnh dần dần. Mọi thứ bạn suy nghĩ, thực hiện đều giống như boomerang. Khi bạn quăng đi, nó sẽ quay trở lại với bạn. Nếu bạn muốn nhận, hãy cho đi trước đã. Cũng có thể bạn sẽ không nhận lại được gì, nhưng trái tim bạn sẽ ngập tràn yêu thương
Và những ai yêu cuộc sống đều có thể cảm nhận được điều tuyệt vời đó trong tâm hồn!
Thu Hoài
Theo Trí thức trẻ/Brightsideme
 
Gần 10 năm trước, Chủ tịch Đặng Lê Nguyên Vũ đã hé lộ 3 phẩm chất nếu dân startup sở hữu thì không gì có thể cản bước tới thành công
24/11/2020 02:31 PM | KINH DOANH
Doanh nhân Đặng Lê Nguyên Vũ cho rằng nếu người trẻ khởi nghiệp với tinh thần, những phẩm chất này thì không gì có thể cản bước họ tới thành công được
Gần 10 năm trước, Chủ tịch Đặng Lê Nguyên Vũ đã hé lộ 3 phẩm chất nếu dân startup sở hữu thì không gì có thể cản bước tới thành công

Nhắc đến Đặng Lê Nguyên Vũ, hầu hết mọi người đều biết ông là người sáng lập Tập đoàn Trung Nguyên. Đặng Lê Nguyên Vũ cùng từng được được National Geographic Traveller và Forbes Asia vinh danh là "Vua Cà phê Việt Nam".
Đặng Lê Nguyên Vũ sinh năm 1971 tại tỉnh Khánh Hòa trong một gia đình nông dân nghèo. Năm 1979, gia đình ông chuyển đến sinh sống ở huyện miền núi M’drak, tỉnh Đắk Lắk , Việt Nam.
Năm 1992, Đặng Lê Nguyên Vũ nhập học Khoa Y, Đại học Tây Nguyên. Trong giai đoạn này ông đã bắt đầu các hoạt động tìm tòi và nghiên cứu về lĩnh vực cà phê. Từ đó cho đến nay, các hoạt động của ông đều gắn liền và xoay quanh niềm đam mê cà phê
Năm 1996, Đặng Lê Nguyên Vũ cùng vợ là Lê Hoàng Diệp Thảo thành lập hãng Cà phê Trung Nguyên tại Buôn Ma Thuột . Năm 1998, công ty Trung Nguyên lần đầu tiên mở quán cà phê ở Thành phố Hồ Chí Minh, mở rộng kinh doanh theo mô hình nhượng quyền thương hiệu, từ đó các quán cà phê nhượng quyền thương hiệu Trung Nguyên xuất hiện phổ biến trên toàn quốc.
Vốn khởi nghiệp thành công trong ngành nông nghiệp, từ năm 2012 trong một sự kiện hội thảo nhà đầu tư, Đặng Lê Nguyên Vũ đã chia sẻ tư duy kinh doanh từ chính ngành này hoặc bất kỳ ngành khác với người trẻ. Theo ông để thành công, tinh thần doanh nhân cần phải có 3 phẩm chất:
"Phẩm chất thứ 1 tôi đề nghị với một đất nước nông nghiệp thì doanh nhân Việt Nam phải có tinh thần của người nông dân. Nông dân là gì? Chịu thương chịu khó cần cù thậm chí là kiên trì, kiên nhẫn. Nhiều khi thất bát đủ thứ nhưng vẫn giữ tinh thần.
Phẩm chất thứ 2 tôi đề nghị là tinh thần chiến binh. Tinh thần chiến binh là gì? Thậm chí mà khắc nghiệt của trời đất, khắc nghiệt của đời sống khắc chế những điều khó khăn xung quanh thì hoàn toàn phẩm chất này nếu các bạn trang bị được thì không điều gì là không thể.
Phẩm chất thứ 3 và quan trọng là doanh nhân này trong bối cảnh toàn cầu này phải có cái nhìn toàn cầu. Làm một món hàng dù nhỏ xíu như cái tăm xỉa răng, một đôi dép hoặc là một cái bánh, món hàng nào cũng nghĩ rằng mình sẽ bán được toàn cầu. Làm lớn chuyện nhỏ, khởi đầu nhỏ nhưng với tư tưởng lớn.
Tôi tin rằng giả sử tất cả chúng ta ngồi đây, các bạn ngồi đây khởi nghiệp với tinh thần này với những phẩm chất này thì tôi tin rằng không gì có thể cản bước các bạn tới thành công được.
"
Về phẩm chất thứ 1, tác giả nổi tiếng Brian Tracy từng khẳng định sự kiên trì là phẩm chất sắt đá của thành công. Tài sản quan trọng nhất mà bạn có thể có một phẩm chất làm cho bạn khác với những người khác là khả năng kiên trì chịu đựng của bạn lâu hơn những người khác. Khả năng của bạn kiên trì trong việc đối mặt với những thất bại và thất vọng là mức độ niềm tin của bản thân bạn và khả năng thành công của bạn.
Khi bạn kiên trì chịu đựng trong sự đối mặt với những thất bại không thể tránh được, những trì hoãn, những thất vọng, và những chiến bại tạm thời mà bạn sẽ trải nghiệm trong cuộc sống, và bạn tiếp tục kiên gan bất chấp những khó khăn đó, bạn đã chứng minh cho bản thân mình và cho những người xung quanh rằng bạn có phẩm chất của kỉ luật tự giác và sự tự chủ và những phẩm chất này là vô cùng quý giá đối với sự gặt hái bất kì thành công vĩ đại nào.
Về phẩm chất thứ 2, thế nào là tinh thần chiến binh? Trong một bài viết cách đây không lâu, chuyên gia Nguyễn Phi Vân từng chia sẻ bí quyết của mình chính "là nằm bò lết ra làm chưa một ngày than vãn. Là khi đã nhận việc gì thì ngủ cũng suy nghĩ cách làm cho nó xịn hơn, hay hơn, đã đời nhất có thể, không mảy may tính toán thiệt hơn. Việc nào cũng vậy, lớn nhỏ cũng vậy, có tiền hay không cũng vậy. Làm riết thành bản năng, không cho phép bản thân bị giới hạn bởi bất kỳ ai, bất cứ tình huống nào, bất cứ điều kiện gì. Sẽ luôn bày mưu tính kế, tìm đủ thứ cách, không có đường thì mở đường. Tận nhân lực tri thiên mệnh."
Những chiến binh luôn trong tâm thế chiến đấu tận tâm tận lực không một lời phàn nàn, than vãn, chưa một ngày mất lửa.Những lãnh đạo vĩ đại đều hiểu rằng cuộc sống là một chuỗi liên tục các vấn đề và các khó khăn. Sẽ không có thành công nếu không có thất bại tạm thời. Những thất bại và thất vọng là tất yếu và không thể tránh được. Do đó khả năng của bạn phản ứng một cách tích cực và mang tính xây dựng với nghịch cảnh sẽ chứng minh bạn sẽ tiến xa như thế nào.
Gần 10 năm trước, Chủ tịch Đặng Lê Nguyên Vũ đã hé lộ 3 phẩm chất nếu dân startup sở hữu thì không gì có thể cản bước tới thành công - Ảnh 2.
Về phẩm chất thứ 3, làm lớn chuyện nhỏ, khởi đầu nhỏ nhưng với tư tưởng lớn chính là tầm nhìn hướng tới sự vĩ đại. Để làm được điều này người kinh doanh cần nói không với những điều tốt để làm những điều vĩ đại.
Đây là một triết lý đơn giản nhưng bạn sẽ ngạc nhiên khi thấy các doanh nhân, các chuyên gia, các nhà giáo dục và các nhà lãnh đạo thường xuyên mắc kẹt trong những dự án, tình huống và cơ hội chỉ đủ tốt trong khi còn có những điều tuyệt vời hơn vẫn nằm im đâu đó ngoài kia đợi chờ họ. Nếu chỉ tập trung vào những việc tốt thì những điều tuyệt diệu không thể xảy ra đơn giản vì kế hoạch của chúng ta không có thời gian để tận dụng các cơ hội bổ sung khác.
Để giải quyết vấn đề này bạn có thể áp dụng nguyên tắc Pareto. Thay vì dồn hết tâm sức và thời gian vào những việc vô ích, lặt vặt, hãy tưởng tượng bạn sẽ tiến nhanh tới đích và cải thiện cuộc sống như thế nào nếu bạn nói không với những hoạt động lãng phí thời gian đó và tập trung vào 20% các hoạt động mang lại nhiều lợi ích nhất.
Hãy nghĩ xem cuộc sống của bạn sẽ ra sao nếu bạn dành thời gian cho gia đình, tình yêu, công việc, tạo ra nguồn thu nhập mới và theo đuổi những đam mê khác thay vì xem tivi, lướt mạng một cách vô định, làm những việc vặt vãnh hay giải quyết những vấn đề bạn có thể lường trước được ngay từ đầu?
Thảo Nguyên
Theo Nhịp Sống Kinh Tế
 
Vì sao phụ nữ thích đàn ông tài giỏi?
17:27, Thứ hai 26/06/2017
( PHUNUTODAY ) - Đàn ông tài giỏi luôn có sức hút không thể phủ nhận với phụ nữ. Vậy tại sao phụ nữ lại thích đàn ông tài giỏi? Hãy cùng Phunutoday tìm hiểu nhé!
Đàn ông tài giỏi là hình mẫu của phụ nữ thông minh, trưởng thành
Giới nữ thường chia ra hai loại: thiếu nữ và phụ nữ.Thiếu nữ ý nói những cô gái teen teen, hoặc mới lớn nhớn 1 xíu, nhìn đời bằng con mắt màu hồng, ra đường đàn ông diêm dúa, hoa mỹ, khua môi múa mép thường thu hút họ. Họ chú ý đàn ông đi xe gì, mặc áo gì, túi bao nhiêu tiền, được sánh đôi với những người đó đúng là một niềm tự hào. Cái tuổi tôi còn đôi mươi, tôi cũng từng trải qua cái cảm xúc này, ăn ngon, mặc đẹp, thích nhìn ngắm những chàng trai trẻ hòa hoa phong nhã, và sau này già đi, tôi gọi họ là hào hoa phóng đãng, và giống lũ khùng.
013

Đàn ông tài giỏi là hình mẫu lý tưởng của các cô nàng trưởng thành và chín chắn
Phụ nữ, ý nói những cô gái đã quá tuổi, hoặc đã già dặn đi, hoặc tuổi đã không còn mơ mơ mộng mộng, sống điềm đạm hơn một chút. Họ là những người tinh tế và sâu sắc, yêu những giá trị thực, thích mẫu đàn ông khôn ngoan, và không quan trọng túi tiền bằng trí tuệ . Tuýp phụ nữ này thường bị thu hút bởi những đàn ông điềm đạm, khiêm tốn, giàu tài năng và tri thức, hình thức lúc này đối với phụ nữ chỉ là số không, chẳng mang một ý nghĩa gì cả. Nhưng những người đàn ông thế này, không phải ai cũng chinh phục được. Tôi cho rằng, chinh phục mẫu đàn ông thế này đúng là cả một công trình vỹ đại, và người phụ nữ chinh phục được họ là một cao thủ.
Cái gọi là “Phụ nữ hơn nhau ở tấm chồng”
Rất nhiều người luôn miệng cho rằng phụ nữ ngày nay quá thực dụng và chỉ quan tâm đến tiền. Nhưng chinh phục được một người đàn ông lắm tiền không khó.Nhưng để chinh phục được một người đàn ông có bộ não với nhiều nếp nhăn thì là cả một kỳ công.
3_38874

Lấy được một người đàn ông tài giỏi, thành đạt là một thành công của phụ nữ
Và là một điều tuyệt vời nhất trong cuộc đời phụ nữ mà họ làm được. Bạn sở hữu được một người đàn ông giàu có, chưa chắc bạn đã tự hào, nhưng chồng hoặc người yêu bạn là một người tài giỏi, thì đó cả là một điều tuyệt vời và đáng hãnh diện nhất của bạn.
Đối với đàn ông lắm tiền, họ chỉ cần những người phụ nữ đẹp vây quanh, đó là tất cả, và phụ nữ chỉ cần đẹp, coi như bước đầu thành công để chinh phục loại đàn ông này.
Nhưng đối với những người đàn ông khôn ngoan và tài giỏi, thứ họ cần ở người phụ nữ không chỉ là sắc đẹp, mà còn rất nhiều yếu tố khác nhưng khôn ngoan, tính cách có gì đó khác biệt,…
Ở phụ nữ, thứ có giá trị nhất người ta vẫn thường hay đánh giá thời nay có lẽ là sắc đẹp, nhưng riêng đối với đàn ông, thì trí tuệ là thứ người ta thường đánh giá cao nhất. Đôi khi cũng có người bảo là túi tiền của họ, nhưng riêng tôi thấy thì điều đó không đúng, vì những thứ lấp lánh như tiền thì không có được sự kính trọng của phụ nữ lắm nếu thiếu đi trí tuệ, và đôi khi còn bị ngược lại, đàn ông lắm tiền thiếu trí tuệ thì cuối cùng cũng bị gọi là trọc phú.
Đàn ông tài giỏi là hình mẫu người chồng lý tưởng
Đàn ông tài giỏi là những người có học thức, vì vậy họ có sự hiểu biết về nhiều lĩnh vực, chỉ riêng điều này dã trở thành nét quyến rũ riêng thu hút các cô gái rồi!
images (2)

Đàn ông tài giỏi là hình mẫu người chồng, người cha lý tưởng của mọi phụ nữ
Đàn ông tài giỏi, học rộng biết nhiều không chỉ có thể trở thành chỗ dựa cho mọi cô gái mà còn là những người biết cảm thông cho thân phận người phụ nữ, họ không quá nặng tư tưởng trọng nam khinh nữ và có sự tôn trọng với nữ giới cũng như giỏi giao tiếp xã hội. Đàn ông tài giỏi sẽ không chỉ khéo lóe trong việc giữ vững hạnh phúc gia đình mà còn là những ông bố với cách nuôi dạy con tốt hơn trong mắt các bà mẹ tương lai.
Nguyễn Ái
 
Hầu hết người học giỏi đều đi làm thuê cho người học dốt: Chuyên môn không phải là Vua, chính thái độ và mối quan hệ mới là thứ quyết định giàu - nghèo!
26/10/2019 01:27 PM | SỐNG
Kiến thức trong trường học không làm nên thành công cho người học giỏi. Nhưng kiến thức ngoài xã hội lại là bí quyết thành công của người học dốt.
Hầu hết người học giỏi đều đi làm thuê cho người học dốt: Chuyên môn không phải là Vua, chính thái độ và mối quan hệ mới là thứ quyết định giàu - nghèo!

Hóa ra người học giỏi phải làm thuê cho người học dốt vì 4 lý do này
Đây không phải chuyện đùa. Nếu chịu quan sát, bạn sẽ thấy không thiếu trường hợp người học giỏi là người làm thuê, trong khi người học dốt hoặc bỏ học lại là chủ thuê.
Tại sao lại như vậy? Tại sao người học giỏi lại thường làm thuê cho người học dốt, cái đám mà bạn coi thường và nhìn bằng nửa con mắt khi còn ngồi trên ghế nhà trường?
Ra ngoài xã hội, mấu chốt không nằm ở bằng cấp, danh hiệu, mà nó nằm ở ý chí, năng lực và nhiều nhân tố khác nhau mà bài viết sau đây sẽ chỉ rõ cho bạn hiểu.
1) Người học dốt không sợ nhục
Người học giỏi nhận được điểm 7 là thấy xấu hổ với bản thân, rồi thì xấu hổ trước bạn bè và thầy cô. Còn người học dốt nhận điểm thấp quen rồi thì có gì mà xấu hổ?
"Mặt dày" không hề xấu, nhất là với những người kinh doanh và muốn thành công. Khi bạn muốn thành công ở bất kỳ lĩnh vực nào, không thấy xấu hổ, không thấy tự ti mà vẫn tiếp tục cố gắng mới lâu bền và nhận được kết quả.
Đối với những người học giỏi, tổn thương, chỉ trích làm họ mất ý chí, tự tin dần phai tàn. Một khi mất ý chí, thành công sẽ không bao giờ được đặt nền tảng và xây dựng được.
Còn những người học dốt đã quen với việc bị chê dốt, dở... nên họ sẽ sẵn sàng theo chân khách hàng nếu bị chê bai, luôn nỗ lực thuyết phục đối tác dù bị cho là mặt dày, không sợ nhục. Vì thế, họ có được nhiều thành công hơn khi kinh doanh, xây dựng sự nghiệp.
Hầu hết người học giỏi đều đi làm thuê cho người học dốt: Chuyên môn không phải là Vua, chính thái độ và mối quan hệ mới là thứ quyết định giàu - nghèo!  - Ảnh 1.
2) Người học dốt không sợ thất bại vì đã tắm trong thất bại từ nhỏ
Với một người ít thất bại, nhìn thấy thất bại là họ sợ hãi, chỉ muốn tránh mặt. Còn với một người bị coi là thất bại từ bé, vì đã quá quen với cảm giác đó. Thế nên, họ chẳng ngại thử những điều mới, cơ hội mới, những thứ trả lại cho họ sự thành công.
"Thuận buồm xuôi gió" là từ luôn có trong từ điển của học sinh giỏi. Thế nên chỉ gặp chút bất trắc thôi, thuyền của họ sẽ lung lay, khó đứng vững được.
Trong khi người học dốt thì "vào đời" trước. Khi người học giỏi bận học, người học dốt đi chơi, quan hệ với các anh lớn, học hỏi nhiều kỹ năng xã hội. Họ có một khoảng thời gian dài dung nạp và trải nghiệm những thứ này sớm hơn. Mà có lẽ bạn cũng thừa hiểu, trong làm ăn kinh doanh, chuyên môn không phải là vua. Chính Thái độ và mối quan hệ ngày nay mới là thứ giúp bạn đem về nhiều đơn hàng.
3) Học sinh dốt khát khao được chứng tỏ
Suy nghĩ của học sinh giỏi và học sinh dốt sẽ có điều gì đó tương tự như sau:
Học sinh giỏi: "Học dốt như mày thì sau này làm được gì cho xã hội."
Học sinh dốt: "Một lũ đầu to mắt cận, lúc nào cũng chỉ biết học, học, học. Chúng nó chả biết gì ngoài học!"
Tất nhiên, khao khát chứng tỏ là điều mà ai cũng muốn. Nhưng với một người bị thầy cô, bạn bè, thậm chí bố mẹ ĐÁNH GIÁ THẤP thì cái khao khát chứng tỏ bản thân sẽ mãnh liệt hơn.
"Tôi muốn chứng minh cho mọi người thấy là mình có thể hát." - một cô người mẫu nói.
"Tôi muốn chứng minh cho mọi người thấy là mình không vô dụng." - một người bị đánh giá thất bại cho hay.
"Tôi muốn chứng minh cho mọi người thấy những điều họ nói CHẲNG CÓ Ý NGHĨA GÌ VỚI TÔI CẢ." - một người suốt ngày bị chỉ trích tiết lộ.
Trong cuộc sống, tất cả những người bị đánh giá thấp đều có khao khát mãnh liệt được chứng tỏ. Họ muốn làm những kẻ từng chê bai bẽ mặt, những người từng coi thường phải tôn kính. Họ muốn cho cả thế giới này biết mình là một thứ tài nguyên vô giá, không phải rác rưởi lề đường.
4) Học sinh dốt biết việc học không dừng lại sau khi tốt nghiệp
Học sinh dốt học nhiều từ "trường đời", họ biết thứ kiến thức đó không bao giờ là đủ, ngay cả khi ai đó tốt nghiệp cao đẳng, đại học, thạc sĩ.
Còn học sinh giỏi cứ nghĩ mình đã tốt nghiệp đại học, thạc sĩ rồi. Đã thuộc hạng Elite của xã hội rồi, thế nên chẳng phải học.
Thực tế thì người học giỏi chỉ muốn học từ giáo sư, tiến sĩ, người có bằng cấp cao hơn mình. Chứ họ rất lười học từ những người trình độ kém hơn, hay cho rằng học dốt hơn mình.
Thế nhưng, để thành công được thì kiến thức có thể ở bất kỳ đâu. Một người bán vé số có thể dạy bạn về cách bán hàng, một người ăn xin có thể dạy bạn về cách thuyết phục, một người gánh hàng rong có thể dạy bạn về sự linh hoạt trong cuộc sống. Người học dốt hiểu điều đó, vì thế họ tận dụng cơ hội mở mang đầu óc mọi lúc, mọi nơi.
Hầu hết người học giỏi đều đi làm thuê cho người học dốt: Chuyên môn không phải là Vua, chính thái độ và mối quan hệ mới là thứ quyết định giàu - nghèo!  - Ảnh 2.
Kiến thức trong trường học không làm nên thành công cho người học giỏi. Nhưng kiến thức ngoài xã hội lại là bí quyết thành công của người học dốt.
Thái độ sống mới là thứ quyết định tất cả chứ không phải bằng cấp của bạn.
Thái độ sống, cách hành xử sẽ quyết định một người có thành công hay không? Thành tích học tập, bằng cấp và kiến thức là cần thiết. Thế nhưng, khi bạn có đầy đủ những thứ trên mà vẫn không biết phát huy thì bạn cũng chỉ là người giỏi lý thuyết, giáo sư bàn giấy. Không thực tiễn!
Nếu đã là người học giỏi, hãy mang tinh thần và thái độ của một kẻ học dốt để học hỏi và thành công. Còn nếu là một học sinh dốt, hãy giữ thái độ tự tin, tích cực và tinh thần chiến đấu để thành công.
Tuy nhiên, phải khẳng định lại, bài viết không cổ xúy cho việc "Hãy cứ học dốt đi rồi thành công sẽ đến". Con người hơn nhau ở ý chí, sự phấn đấu. Chứ không phải ở cái danh hiệu "học giỏi" hay "học dốt" mà thầy cô giáo ban tặng.
(Chinhem, Lai H.)
 
Đàn ông hãy sống phóng khoáng để giàu có
Người giàu thường keo kiệt? Người keo kiệt sẽ giàu? Chúng ta thường nghe những câu chuyện về những kẻ trọc phú keo kiệt, bủn xỉn, bóc lột dân nghèo, trả công cho người làm rẻ mạt… Và ta tin, nhờ ki bo, kẹt xỉn vậy nên những kẻ ấy mới giàu. Và nhiều người mặc định muốn giàu có phải hết sức tiết kiệm, phải sống như “kẹo kéo”…
Đàn ông hãy sống phóng khoáng
Rồi chúng ta nghe, tỷ phố đô la nào đó đi vé máy bay giá rẻ, xài ô tô hạng xoàng, ăn mặc giản dị, chúng ta lại càng tin rằng nhờ thế mà ông ấy giàu.
Tôi nghĩ ngược lại. Những người tiết kiệm quá mức sẽ khó làm giàu (khó chứ không phải không thể!). Tất nhiên, tiết kiệm khác với kẹt xỉn, ki bo; nhưng kể cả tiết kiệm, nếu không phải vì lối sống giản dị tự nhiên, mà vì ý thức muốn giữ của, muốn để dành, muốn ăn chắc, mặc bền, muốn thủ thế… sẽ là một trong những yếu tố cản trở con đường làm giàu.
Tiết kiệm đương nhiên là một đức tính tốt. Nó giúp ta sống an toàn, vừa đủ, tránh được rủi ro nợ nần, phá sản… Nhưng nếu tiết kiệm quá mức thì sẽ chẳng dám làm gì cho ra hồn, chẳng dám giao du, mua sắm, chiêu đãi bạn bè, tiếp khách, tạo dựng quan hệ…, và đương nhiên cũng chẳng dám… làm giàu!
đàn ông phóng khoáng

Đàn ông phóng khoáng
Khởi nghiệp mà tiết kiệm quá cũng sẽ rơi vào lòng lẩn quẩn, không dám đầu tư mua sắm phương tiện, công cụ, không dám trả lương cho người giỏi, không dám thuê mặt bằng đẹp, không dám thuê thiết kế mà tự mày mò thiết kế… Hệ quả là khởi nghiệp mãi, chẳng cất cánh nổi, cứ khởi đi, khởi lại hoài…
Những người sống phoáng khoáng dễ làm giàu hơn. Đương nhiên, phóng khoáng khác với ăn chơi, phung phí. Phóng khoáng là dám chi, dám mở hầu bao, kể cả khi hầu bao của mình chẳng lấy gì làm nhiều. Phóng khoáng là nghĩ đến phần lợi cho người khác nhiều hơn phần lợi cho riêng mình, sẵn sàng chấp nhận thua thiệt để giữ uy tín, duy trì mối quan hệ, và nhờ thế mới ngày càng có nhiều khách hàng, đối tác…
Đàn ông sống phóng khoáng sẽ giàu có hơn
Tôi từng quen nhiều người, tuy chẳng khá giả gì, nhưng vẫn phóng khoáng trong từng cuộc vui với bạn bè, không để ai phải thiệt. Những người ấy sau năm, mười năm gặp lại, thấy ai cũng khá giả, có người thành doanh nhân, doanh chủ thành đạt. Còn những người ki bo, keo kiệt và khôn lỏi quá, sau nhiều năm gặp lại, vẫn chẳng khá gì hơn và vẫn cứ ki bo, kẹt xỉn, và vẫn… khôn lỏi như ngày nào…
Đọc xong bài này, từ ngày mai, hãy phóng khoáng lên nhé! Cho đời nhiều, đời sẽ cho lại! Cất kỹ, thủ kỹ, chẳng cho ai gì, hoặc mới cho tí xíu, đã chăm chằm muốn nhận lại, sẽ chẳng nhận được gì từ đời đâu!
Bài viết sưu tầm từ facebook tác giả Long Nguyen Huu
 
Thông minh là thiên phú, còn lương thiện là sự lựa chọn

Ta chọn lương thiện không phải vì ta mềm yếu, mà bởi vì ta hiểu rằng lương thiện là bản tính nguyên sơ của mỗi con người, “nhân chi sơ, tính bổn thiện”. Làm người thì không thể chọn con đường trở thành kẻ ác, người ác tất sẽ có báo ứng.
boy-1846236_640.jpg

(pixabay.com)
Có một câu chuyện được đăng tải trên mạng xã hội như thế này:
“Vẫy taxi, tôi vừa lên xe được vài phút, tài xế đột ngột đỗ xe vào bên đường, cất giọng run run: “Cô ơi, cô đợi tôi một chút được không, tôi vẫn chưa ăn cơm tối, tôi bị bệnh tiểu đường…”

Nói xong, người lái xe vội vã chạy ra phía sau xe, mở chiếc hộp lấy ra một ổ bánh mì khô, vội vã nuốt thật nhanh vào bụng.
Chợt thấy cạnh chỗ đỗ xe có một sạp báo, tôi liền mua cho anh ta một bình nước. Nhìn nét mặt người lái xe, tôi thấy trên đó hiện rõ hai chữ ngạc nhiên và ánh mắt của anh ta long lanh.
Khi đó trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ: Người đàn ông này là bố của ai, là chồng của ai nhỉ?
Suýt chút nữa tôi đã khóc các bạn ạ. Điều này là hoàn toàn sự thật, bởi nhiều năm trước tôi cũng đã gặp một người có hoàn cảnh giống người lái xe trên – đó chính là bố tôi.

Lúc bấy giờ, điều kiện kinh tế gia đình tôi không khá giả cho lắm. Bố tôi vì muốn kiếm thêm tiền để gánh vác gia đình nên làm việc rất cực nhọc.
Mỗi ngày, chỉ với 3 phút, bố đã ăn xong một hộp cơm. Ông chẳng bao giờ được ăn cơm đúng giờ. Thường thì ông đều tranh thủ những lúc chờ đèn đỏ để ăn tạm vài miếng bánh mì hoặc là bánh bao. Thói quen này diễn ra trong một khoảng thời gian dài dẫn đến việc bố mắc chứng loét dạ dày.
Có một hôm, bố trở về nhà lúc chạng vạng sáng, ông thở không ra hơi, gương mặt xanh nhợt. Rồi ông kể cho cả nhà nghe một câu chuyện xúc động đến rơi nước mắt về hai vị khách cuối cùng mà ông đã chở đêm qua.
Thì ra vào tối hôm trước, bố bị cơn đau dạ dày hành hạ, uống thuốc cũng không thuyên giảm. Cậy có sức khỏe tốt, ông gắng gượng chịu đau để tiếp tục làm việc. Thế nhưng chưa đưa khách đến điểm cần đến, bố không cố thêm được nữa, đành phải đỗ xe vào bên đường, xin lỗi cặp tình nhân và nhờ họ bắt xe khác.

Cặp đôi dường như phát hiện ra điều bất thường nên sau khi xuống xe đã không bỏ đi ngay.
Ngày đó điện thoại còn chưa phổ biến như bây giờ nên việc gọi điện cho người nhà hay bệnh viện đều rất bất tiện. Bố tay run lập cập xé gói thuốc và cho cả vào miệng, nuốt khô và gục xuống vô lăng, thở dốc đợi cơn đau qua đi. Thế nhưng gói thuốc chẳng mang lại hiệu quả như kỳ vọng của ông. Khi cơn buồn nôn ập đến, bố vội vã đẩy cửa xe, bò trên mặt đất và nôn hết sạch mọi thứ có trong dạ dày.
Sau đó ông gục xuống bên vệ đường. Hai vị khách kia thấy thế bèn chạy lại đỡ bố và hỏi ông có cần đến bệnh viện không? Bố tôi khi đó đau đến mức không thể nói thành lời. Họ quyết định người cõng người đỡ, mang thẳng bố tôi vào bệnh viện (may mắn là bệnh viện cách chỗ đó không xa).

Sau khi được tiêm thuốc, cơn đau giảm dần, bố mới phát hiện thức ăn do ông nôn ra đã dính cả vào người hai vị khách. Thế nhưng cô gái trẻ tốt bụng vẫn mua cho bố một bình sữa nóng để khi nào ông uống thuốc thì dùng.
Bố tôi vội trả tiền nhưng nói thế nào họ cũng không nhận và nói rằng coi như đó là tiền ngồi xe. Trước khi đi, họ cũng nhất định không để lại phương thức liên lạc hay danh tính.
Sự việc này đã qua rất lâu rồi nhưng mỗi lần bố nhắc lại, giọng ông vẫn rất xúc động và ấm áp: “Người tốt nhất định sẽ nhận được báo đáp tử tế!”
Cách đây vài năm, tôi đại diện cho bệnh viện đến một viện dưỡng lão bàn về việc hợp tác khám sức khỏe cho các cụ già. Người quản lý ở đó cố tình làm khó, đưa ra các điều kiện hết sức hà khắc, đồng thời hàm ý đòi hỏi phải có tiền đút lót.
Tôi vốn đã nghĩ đến việc bỏ qua dự án này nhưng bất chợt lại nghĩ đến việc của bố năm nào, tôi lại động viên bản thân cố thêm một lần nữa, không được thì coi như thôi.
Sau khi vào viện dưỡng lão, người quản lý không ở đó, trong sân chỉ có một ông lão đang quét dọn. Tôi đành chọn một chỗ ngồi xuống, vừa đợi vừa nói chuyện với người đàn ông lớn tuổi.
2438_12-copy.jpg

Ông lão bắt đầu ho dữ dội, tôi nhìn thấy vậy mà không kìm được lòng, liền đưa cho ông một cốc trà và vỗ lưng ông một lúc cho đờm long ra. Khi ấy, tôi mặc một chiếc váy sáng màu. Trong lúc đưa cốc trà qua lại, vài giọt nước trà xanh bắn vào chiếc váy. Ông lão thấy vậy vội luôn miệng xin lỗi, nhưng tôi không vì chuyện này mà bận tâm.
Khi cơn ho đã dịu đi, ông lão bắt đầu hỏi tôi đến viện làm gì. Tôi trả lời có một nghiệp vụ cần bàn bạc nhưng e rằng khó thành công.

Nhìn ông lão nhấp từng ngụm trà nóng, bất giác tôi nhớ đến người ông ngoại đã qua đời vì bệnh ung thư thực quản của mình. Lúc còn sống, ông cũng thích dùng bình giữ nhiệt uống nước nóng.
Bất chợt, lòng trắc ẩn nhắc tôi phải nói với ông lão đừng dùng bình giữ nhiệt ngâm trà, uống nước nóng quá sẽ không tốt cho thực quản. Tôi cũng vận dụng kinh nghiệm của một bác sĩ phổ cập cho ông một số kiến thức giữ sức khỏe phổ biến.
Nói chuyện một hồi, vị quản lý kia cũng về. Thấy tôi và ông lão quét sân ngồi nói chuyện, người đó không ngờ tiến lại và cúi người chào: “Tổng giám đốc Trần!”
Trong tích tắc, tôi đờ người!
Không ngờ “vị tăng già” quét sân trong phim truyền hình có thể xuất hiện giữa đời thực như vậy!
Sự việc về sau như thế nào, tôi cũng không cần nói nhiều nữa. Lần đó, không chỉ hoàn thành nhiệm vụ, tôi còn ký thêm được nhiều hợp đồng với các khách sạn do ông Trần đầu tư. Cũng kể từ lần đó, chúng tôi duy trì quan hệ hợp tác rất ăn ý.
Thiện niệm cứu sinh mệnh thoát khỏi tay Thần Chết
Người ta nói thiện lương và đức hạnh của một người giống như kho trữ vàng có thể dùng mãi mà không cạn, khi bạn đang giúp người khác, bạn thực sự đang giúp chính mình. Câu chuyện dưới đây đã chứng minh điều đó:
Sa mạc Sahara trong một thời gian rất dài được mệnh danh là vùng đất chết, phàm là người dấn thân vào hoang mạc đều không thoát được kiếp một đi không trở lại.
caravan-339564_640-1.jpg

(pixabay.com)
Nhưng vào năm 1814, một đoàn khảo cổ đã xóa tan “lời nguyền” nói trên.
Khi đó, ở bất cứ nơi nào trên sa mạc cũng có thể nhìn thấy xương người.

Trưởng đoàn đã đề nghị mọi người dừng lại, chọn những nơi đất cao để đào hố, sau đó đưa xương người xuống đó chôn và dùng thân cây hoặc đá để làm tạm một chiếc bia mộ đơn giản.
Tuy nhiên, xương người trong sa mạc quá nhiều nên việc chôn cất đã chiếm một khoảng thời gian quá lớn. Các thành viên trong đoàn oán thán: “Chúng ta đến đây làm công tác nghiên cứu khảo cổ, đâu có phải đến đây để thu dọn xương người.”
Vị đội trưởng cố chấp nói: “Mỗi đống xương trắng đều từng là đồng nghiệp của chúng ta, chúng ta sao có thể nhẫn tâm nhìn họ phơi xương nơi hoang dã này chứ?”
Một tuần sau đó, đoàn khảo cổ phát hiện được rất nhiều di chỉ của người cổ đại và những văn vật đủ sức nặng có thể gây chấn động trên toàn thế giới.
Khi họ rời đi, bão cát bỗng nổi lên, liên tục trong vài ngày liền không một ai có thể nhìn thấy mặt trời.
Tiếp đó, la bàn cũng hỏng. Đoàn khảo cổ hoàn toàn bị mất phương hướng, nước uống và lương thực cạn dần, họ mới biết tại sao các đồng nghiệp của họ không thể trở về.
Trong lúc nguy nan, vị trưởng đoàn đột nhiên nói: “Đừng vội tuyệt vọng, khi đến đây, chúng ta đã đánh dấu đường rồi!”
Và thế là họ men theo những bia mộ đã lập lúc trước trên đường mà tìm được đường ra khỏi sa mạc.
Về sau, khi trả lời phỏng vấn của báo chí, các thành viên của đoàn khảo cổ đều cảm động nói rằng: “Lương thiện đã giúp chúng tôi thoát khỏi sa mạc khi đó!”
Có lẽ, trong sa mạc mênh mông, sự lương thiện đã thôi thúc họ làm một việc vô cùng cao quý. Chính công việc đó vô tình là mở ra lối thoát duy nhất cho cả đoàn tìm được đường về.
Trong suốt cuộc đời mỗi con người, lương thiện cũng chính là chiếc kim chỉ giúp chúng ta nhìn thật rõ nội tâm của chính mình, vĩnh viễn không bao giờ bị lầm đường lạc lối.
Cụ Bạch Phương Lễ 93 tuổi đã qua đời, vất vả đạp xe ba gác gần 20 năm để quyên góp 350.000 nhân dân tệ vào quỹ hiếu học dành cho 300 trẻ em có hoàn cảnh khó khăn.

Mùa đông năm ấy, ông đến trường trung học Diệu Hoa Thiên Tân, bê hộp cơm trị giá 500 nhân dân tệ lên và nói: “ Tôi không thể tiếp tục được nữa rồi, sau này không thể quyên góp được nữa, đây chính là món tiền quyên góp cuối cùng của tôi.”
Các giáo viên ái nấy đều rơi nước mắt.
Một ông cụ bình thường đã đến với thế giới bên kia, tuy chúng ta không thể đạt đến tấm lòng đức độ của cụ, nhưng hi vọng câu chuyện này sẽ được lưu truyền mãi mãi.
Nhân sinh cảm ngộ
Tôi bắt đầu cho rằng, thiện là thứ tình cảm có thể nói là mềm mại nhưng cũng giàu sức mạnh nhất. Nó tiềm ẩn trong nhân tính của con người. Bất kể gian nan thế nào, chúng ta cũng nên kiên trì tấm lòng lương thiện; bất kể cô độc ra sao, chúng ta cũng cần duy trì sự cao thượng của nhân cách.
Làm việc thiện ở cảnh giới cao nhất, là không quan tâm kết quả. Làm việc thiện không phải là gửi tiền vào ngân hàng, vì vậy sẽ không nghĩ đến được nhận lại cả vốn lẫn lãi. Làm việc thiện không bao giờ là sai, lương thiện có thể sưởi ấm sự đời, chỉ cần bạn mang yêu thương ra, bất luận là cho người nào, bất luận cuối cùng sẽ là kết quả gì, bạn đều là một thiên thần. Trong cuộc sống, lương thiện có ở mọi nơi, dùng tâm để cảm nhận, sẽ cảm nhận được sự lương thiện khác nhau. Trong tâm có thiện ý, thì chúng ta nhất định có thể thu hoạch được ý nghĩa của sự sống; vứt bỏ thiện ý, sự sống của chúng ta sẽ tăm tối không còn ánh sáng, định sẵn là đời người vội vã một chuyến, không để lại được một chút tốt đẹp nào.
Người lương thiện thường xuyên tạo phúc cho người khác, trên thực tế cũng là tạo phúc cho chính mình. “Giúp đỡ người khác chính là giúp đỡ chính mình”, câu nói này tuyệt đối không chỉ đơn giản là nhân quả báo ứng, mà còn là nền tảng làm người.
Để lương thiện và sinh mạng cùng tồn tại, trong cuộc sống có lương thiện, đời người mới có thể thường xuyên ngập tràn niềm vui; trong cuộc sống có lương thiện, đời người mới có thể hạnh phúc lâu dài; trong cuộc sống có lương thiện, tâm hồn mới không ngừng thăng hoa.
Lương thiện là vàng ròng trong cuộc sống, lương thiện là ánh sáng sinh mạng trân quý nhất trong nhân tính. Có thể biết được đau khổ của người khác, bản thân đã là có lương tâm. Biết được bản thân có đau khổ thì sẽ có sự tồn tại của thiện tâm; nhìn thấy người khác và mình có đau khổ sẽ nảy sinh tâm từ bi ! trong cuộc sống cần có lương thiện, làm người cần có lương thiện.
Thanh Thanh
 
Gửi những người coi công việc ổn định là lá bùa hộ thân: Thực ra, không có công việc ổn định, chỉ có năng lực ổn định
10-09-2019 - 10:45 AM | Sống
Gửi những người coi công việc ổn định là lá bùa hộ thân: Thực ra, không có công việc ổn định, chỉ có năng lực ổn định

Khi thủy triều lên, bạn không thể ngăn cản được dòng chảy, chỉ có thể chuẩn bị cho mình đầy đủ những kỹ năng cần thiết để giảm thiểu nguy cơ bị thủy triều nhấn chìm.
01
Gần đây tôi được nghe một câu chuyện thế này: H. năm nay 22 tuổi. Sau khi ra trường, cô được bố mẹ sắp xếp cho vào làm kế toán của một công ty nọ. Nhưng H lại không thích công việc văn phòng nhàn tẻ, cô muốn làm sale. Bố mẹ H. không đồng ý, lý do rất đơn giản: làm sale rất bấp bênh, không được ổn định như nghề kế toán.
Vậy nên, khi nghe tin H. lén bỏ công việc kế toán trước đó, bố mẹ cô đã làm ầm ĩ lên. Thậm chí bố H. còn tuyên bố, nếu cô ấy còn cố chấp với ý định làm sale thì hàng tháng sẽ phải nộp cho bố mẹ bốn triệu phí sinh hoạt.
Lại có một đôi bạn trẻ, yêu nhau đã năm năm, nhưng mối quan hệ của họ bị gia đình bạn gái phản đối kịch liệt, chỉ vì cậu trai kia đang làm việc tại một công ty tư nhân, không ổn định.
Hay là một thạc sĩ tốt nghiệp trường lớp danh tiếng, khó khăn lắm mới xin được vào công ty tên tuổi, nhưng chưa kịp mừng thì đã bị bố mẹ yêu cầu thôi việc với lý do làm nhà nước ổn định hơn.
Các ví dụ trên đã khiến tôi nghĩ đến một vấn đề: Công việc ổn định có thực sự là lá bùa hộ thân? Mà liệu các công việc bạn cho là ổn định kia có ổn định vĩnh viễn được không?
Gửi những người coi công việc ổn định là lá bùa hộ thân: Thực ra, không có công việc ổn định, chỉ có năng lực ổn định - Ảnh 1.

02
Ổn định trong suy nghĩ của nhiều người thực chất chỉ là công việc này nghe có vẻ ổn định, nhưng phải biết rằng, làm một công việc ổn định không có nghĩa là bạn cũng sẽ ổn định, không có nghĩa là chỉ cần có được công việc ấy là bạn có thể kê cao gối ngủ, vô lo vô ưu.
Tôi từng đọc được một câu chuyện thế này: Một cặp anh em người Mỹ, trong khi người anh là quản lí của một công ty lớn, thu nhập cao, ổn định, thì người em là tài xế taxi, thu nhập lúc cao lúc thấp, nhưng khi hết năm, tổng thu nhập năm của người em cũng không hề thấp hơn người anh.
Sau đó do bị ảnh hưởng bởi khủng hoảng kinh tế nên công ty người anh phá sản, người anh thất nghiệp, chỉ có thể sống qua ngày dựa vào tiền tiết kiệm, còn người em là tài xế taxi không hề bị ảnh hưởng, thu nhập năm vẫn không thay đổi.
Vì thế, xét theo một khía cạnh khác, càng ổn định sẽ càng nguy hiểm.
Trong thời đại "một công việc không thể làm cả đời" như ngày nay, nếu bạn không có thực lực, không biết cố gắng, thì dù có làm công việc gì, bạn cũng sẽ dễ dàng bị thay thế. Bạn muốn hay không cũng mặc.
Khi thủy triều lên, bạn không thể ngăn cản được dòng chảy, chỉ có thể chuẩn bị cho mình đầy đủ những kỹ năng cần thiết để giảm thiểu nguy cơ bị thủy triều nhấn chìm.
Gửi những người coi công việc ổn định là lá bùa hộ thân: Thực ra, không có công việc ổn định, chỉ có năng lực ổn định - Ảnh 2.

03
Ngày nay, người ta không còn tôn sùng công việc ổn định mà coi trọng năng lực ổn định.
Đằng sau năng lực ổn định là học, học nữa, học mãi.
Muốn rèn luyện mình trở thành một người chuyên nghiệp, có năng lực ổn định, bạn phải luôn tự hỏi bản thân đã học được điều gì mới, đã mở mang hiểu biết chưa.
Cái được gọi là "công việc ổn định" thực ra cũng chỉ là một loại ám thị tâm lý, tự an ủi bản thân. Trên thực tế, nó cũng không thể giúp bạn yên tâm hoàn toàn.
Điều sẽ thúc đẩy bạn thay đổi, là sự tự tin, là năng lực không thể thay thế, và dũng khí bước ra khỏi "khu vực an toàn", trải nghiệm những điều mới lạ, tiếp nhận thử thách.
Tôi rất thích một câu nói thế này: Nếu bạn muốn phấn đấu, thì dù công việc có khó chịu đến đâu, cũng không cản nổi bước chân bạn, còn khi đã không muốn, thì dù công việc thoải mái, cũng có thể dễ dàng nhấn chìm bạn.
Người trẻ ơi, đừng để sự lười biếng kìm hãm bạn nữa!
 
Điều gì xảy ra khi Bill Gates, Elon Musk kiểm tra tính cách?
Hương Giang
Chủ nhật, 28/4/2019 05:16 (GMT+7)
Người sáng lập Bridgewater Associates, Ray Dalio, đã thực hiện bài kiểm tra tính cách kéo dài 1 giờ cho các nhà lãnh đạo lớn hiện này như Elon Musk, Bill Gates và Reed Hastings.
Mới đây, tỷ phú quỹ đầu cơ Ray Dalio đã tổ chức một bài kiểm tra tính cách (hay còn gọi là MBTI) kéo dài trong 1 giờ đồng hồ cho các nhà lãnh đạo tầm cỡ hiện nay, bao gồm Elon Musk, Bill Gates, Reed Hastings và một số nhà lãnh đạo nổi tiếng khác.
Thật tuyệt vời khi tất cả họ đều đạt điểm khá cao trong hạng mục quyết đoán, cởi mở và có tầm nhìn lớn cho các công ty mà họ nắm giữ. Tuy nhiên, đa số mọi người lại bị điểm thấp trong hạng mục "quan tâm tới người khác".
Bill Gates,  Elon Musk,  Reed Hastings lam test MBTI anh 1
Người sáng lập Bridgewater Associates, Ray Dalio, đã thực hiện bài kiểm tra tính cách kéo dài 1 giờ cho các nhà lãnh đạo lớn hiện này như Elon Musk, Bill Gates và Reed Hastings.
Được biết, vào năm 2011, Dalio đã rời khỏi vai trò là một nhà lãnh đạo sáng lập nên Bridgewater Associates, một quỹ đầu cơ lớn với tài sản của ông chiếm tới 150 tỷ USD. Giai thoại này bắt đầu từ khi ông cho ra mắt cuốn sách "Nguyên tắc của Dalio".
Để xác định chính xác những khoảng trống của Bridgewater khi vắng mặt, Dalio đã gửi một bài kiểm tra cho các CEO và những người sáng lập của công ty khác để tìm ra phẩm chất của họ.
Bài kiểm tra bám sát với những bài kiểm tra khác mà Dalio dành cho các nhân viên mới tiềm năng, đều dựa trên chỉ số MBTI.
Bill Gates,  Elon Musk,  Reed Hastings lam test MBTI anh 2
Các nhân tố trong bài kiểm tra tính cách MBTI
Dalio từng nói với Business Insider rằng: "Tôi đi tìm kiếm những người sống và làm việc với nhiều kiểu suy nghĩ khác nhau. Có thể sẽ tồn tại rất nhiều kiểu người trong một công ty, nhưng tôi nhận ra rằng các nhà lãnh đạo thường có những điểm khá giống nhau".
Bài kiểm tra đã được gửi cho Elon Musk, Bill Gates, Jack Dorsey và Reed Hastings. Khi họ phải đối mặt với sự lựa chọn giữa việc đạt được mục tiêu của mình hoặc làm hài lòng người khác, họ đã chọn việc đạt được mục tiêu của mình.
Tuy nhiên, Dalio cho biết việc đạt điểm thấp trong hạng mục này không có nghĩa là họ không biết quan tâm tới người khác. Điều đó có nghĩa là khi đứng giữa sự lựa chọn quan tâm đến việc theo đuổi tầm nhìn hay là quan tâm làm phiền tới ai đó, những nhà lãnh đạo này sẽ chọn bỏ qua việc làm phiền người khác để đạt được bất cứ điều gì mà họ muốn.
 
Nghệ thuật hiếu khách Omotenashi ở Nhật Bản: Khách hàng không phải là số 1, họ là "chúa trời"!
08/12/2016 08:00 AM | KINH DOANH
Omotenashi, nghệ thuật trong ngành dịch vụ mà bạn có thể bắt gặp bất cứ đâu, từ những nơi sang chảnh như cửa hàng Chanel hay là một góc tại 7-Eleven.
Nghệ thuật hiếu khách Omotenashi ở Nhật Bản: Khách hàng không phải là số 1, họ là chúa trời!

Ở nhiều quốc gia thường nói “Khách hàng là số 1” nhưng ở Nhật Bản, khách hàng được nâng lên một tầm cao mới, họ là "chúa trời". Omotenashi, nghệ thuật trong ngành dịch vụ mà bạn có thể bắt gặp bất cứ đâu, từ những nơi sang chảnh như cửa hàng Chanel hay là một góc tại 7-Eleven.
Omotenashi được định nghĩa là một nghệ thuật hiếu khách “hết lòng, quên mình”, một nền tảng trong văn hóa Nhật Bản. Được chào đón ai đó đến nhà hay có thể đoán trước được mọi nhu cầu của họ được xem là niềm vinh hạnh với chủ nhà.
Ở Nhật, lái xe taxi đeo găng tay màu trắng, vải ren lót trên ghế, cửa mở tự động nhờ trình điều khiển đặc biệt ở buồng lái. Bạn sẽ được cảnh báo không được chạm vào để đóng hay mở cửa, nếu nó trở thành thói quen, chắc chắn bạn sẽ lúng túng chờ cửa mở tự động khi đi taxi ở nước khác. Nhà vệ sinh vô cùng sạch sẽ, sẵn sàng phục vụ mọi người ở hầu hết địa điểm công cộng. Thức ăn luôn được trình bày đẹp để đem lại trải nghiệm tốt hơn cho người ăn. Ở dưới hoặc bên cạnh bàn ăn nhà hàng hay quán bar luôn có một chiếc giỏ nhỏ để bạn để túi xách hay áo khoác.
Cũng vì truyền thống đó mà làm việc trong ngành dịch vụ được coi là phải có sự tôn trọng và thành thật ở mức tối đa. Chẳng có công việc nào tầm thường, thấp kém nếu mang lại trải nghiệm tuyệt vời cho khách hàng.
Hầu hết người phương Tây không quen với việc này nhưng một số nhà bán lẻ của Nhật đang sử dụng Omotenashi làm lợi thế cạnh tranh so với các công ty từ châu Âu hay Bắc Mỹ trên thị trường toàn cầu.
Omotenashi như là một phần của văn hóa Nhật Bản, đất nước sẽ tổ chức Thế vận hội vào năm 2020. Người phát ngôn Christel Takigawa đã hứa rằng Tokyo sẽ mang đến cho các vận động viên và khách du lịch một sự chào mừng độc đáo, với truyền thống từ thời tổ tiên nhưng vẫn ăn sâu vào văn hóa hiện đại của Nhật Bản. Omotenashi giải thích lý do tại sao người Nhật chăm sóc lẫn nhau cũng như chăn sóc khách đến thăm rất tốt.
Ở Nhật, mọi nhân viên cửa hàng, không kể là ai, đều phải chào khách bằng cách nói to và lịch sự “irasshaimase” (Kính chào Quý khách). Tuy ở các cửa hàng Walmart hay GAP cũng có người chào hỏi nhưng ở Nhật, quan niệm chào đón một người nào đó là trách nhiệm của tất cả mọi người. Hơn nữa, có nhiều thông tin cho rằng động lực chính cho việc chào khách của các thương hiệu Mỹ là nhằm tránh trộm cắp, chứ không phải vì lợi ích của người tiêu dùng.
Đa số các nhân viên bán hàng ở Nhật sẽ cúi đầu trước sàn bán hàng (sales floor) mỗi khi họ đi ra hay quay vào nhà kho, như một biểu hiện của sự tôn trọng. Tại cửa hàng Louis Vuitton ở Roppongi, nhân viên bán hàng sẽ kín đáo trao đổi qua tai nghe để đồng nghiệp biết khách hàng đang di chuyển về khu vực của họ. Ở Tokyo, chắc chắn bạn sẽ không bắt gặp nhân viên bán hàng nào tỏ vẻ chán nản hay ngồi nghịch điện thoại trong quầy bán hàng.

Tất nhiên các dịch vụ tuyệt vời được thực hiện mà không có sự kỳ vọng sẽ nhận được tiền tip. Ở nhà hàng Nhật, phục vụ không hề được nhận tiền tip. Trong thực tế, nếu bạn đưa tiền tip cho ai đó, họ sẽ từ chối, có người còn coi đó là một sự xúc phạm. Omotenashi là trao đi mà không kỳ vọng, tính toán mình sẽ giành được phần thưởng.
Tất nhiên, tiền phục vụ đó được các nhà hàng tính trong lương nhân viên rồi. Các chuyên gia trong ngành dịch vụ của Nhật được dạy cần tin rằng: Một khách hàng hài lòng sẽ giới thiệu đến nhiều khách hàng khác, việc kinh doanh tiếp tục phát triển như vậy mới là phần thưởng đáng giá nhất.
Dường như người dân Nhật Bản cũng quá quen với việc được hưởng chất lượng dịch vụ vượt trội. Người phương Tây có thể dễ dàng bỏ qua những hành động thô lỗ vì “chắc anh ta đang khó ở” hay đơn giản là chịu đựng những dịch vụ kém. Còn khách hàng Nhật, họ rất ít tha thứ cho những trải nghiệm tồi tệ của mình.
Tuy nhiên, họ thể hiện sự không hài lòng bằng cách rất địa phương: Họ sẽ không phàn nàn ngay lập tức. Thay vào đó họ sẽ nói cho bạn bè mình biết, chê bai với người giới thiệu dịch vụ (đại lý) và trong thời gian gần đây là viết đánh giá trực tuyến.
 
70 tuổi tôi thấm thía: Đời người hơn nhau tầm nhìn dài hạn, đáng tiếc hồi 20 tuổi chúng ta dễ thỏa hiệp, dễ bằng lòng với những sở thích bề ngoài, nhỏ nhặt trước mắt
02-05-2019 - 20:35 PM | Sống
70 tuổi tôi thấm thía: Đời người hơn nhau tầm nhìn dài hạn, đáng tiếc hồi 20 tuổi chúng ta dễ thỏa hiệp, dễ bằng lòng với những sở thích bề ngoài, nhỏ nhặt trước mắt

Nếu chỉ là ngồi lướt facebook đọc những giật gân, tin showbiz, nếu chỉ là ngồi café trà đá chém gió hết một ngày, nếu chỉ là xách xe lên và đi "check-in" với những bức ảnh nhạt nhẽo vô hồn, khát khao được ngủ xuyên màn trưa hay chôn mình trong những cuộc vui vô bổ đầy chất kích thích, thì thật sự quá lãng phí thời gian. Nhưng đáng buồn, có một lớp người trẻ như thế!
01
Người ta nói chẳng sai: tuổi trẻ có sức khỏe, thời gian nhưng thiếu đi vốn sống và kinh nghiệm, khi lớn khôn từng trải thì lại tiếc vì không còn sức khỏe và thời gian. Dưới đây là những điều tôi chiêm nghiệm được khi đã bước sang bên kia con dốc cuộc đời khi đã bước vào ngưỡng tuổi 70.
Rồi tất cả chúng ta sẽ già đi và có bao giờ bạn nghĩ về những thứ đã trôi qua mà không thể lấy lại được, những thứ nghĩ lại chỉ còn là những kỷ niệm đẹp nhưng không thể một lần chạm tay với tới, những ước mơ dang dở hay những lời thủ thỉ với người bạn thích mà chưa đủ bản lĩnh để bộc bạch? Trong 1-2 năm, thậm chí 1-2 tuần trở lại đây, chúng ta đều có những niềm nuối tiếc nhất định vì đã bỏ qua cơ hội, vì lãng phí thời gian đang là căn bệnh của tuổi trẻ.
Nhiều bạn sẽ lý luận với tôi rằng tuổi trẻ còn dài, còn nhiều thời gian để làm điều mình thích. Đồng ý là như vậy, nhưng nếu cứ nói như thế thì bạn mãi để tuổi trẻ trôi qua với niềm tin ngày mai sẽ tươi đẹp, khi ngày mai đến sẽ tặng bạn một cái tát và cuốn phăng bạn đi cùng tương lai đen tối mịt mờ.
Ở tuổi 18 khi bước chân vào trường đại học, ta lại tiếc những việc đã không thực hiện thời phổ thông.
Khi ở tuổi 22 chông chênh giữa đời, cầm tấm bằng đại học mà cảm thấy tiếc vì đã không trau dồi các kỹ năng để chọn lấy cho mình một nghề phù hợp.
Đến khi đi làm 1-2 năm, chúng ta lại tiếc vì đã không theo đuổi đam mê của mình, để mỗi ngày làm việc là 8 tiếng sống rệu rã uể oải.
Và đến ngưỡng cuối của tuổi thanh xuân, nhìn lại mới thấy nuối tiếc, mới nói "giá như".

Cái vòng quay luẩn quẩn ấy đang tồn tại trong chính xã hội của chúng ta, cướp đi bao giấc mơ tươi đẹp, cướp đi bao tuổi xuân ngập tràn, và cũng là thứ cản bước tiến của xã hội: sự lãng phí thời gian.
70 tuổi tôi thấm thía: Đời người hơn nhau tầm nhìn dài hạn, đáng tiếc hồi 20 tuổi chúng ta dễ thỏa hiệp, dễ bằng lòng với những sở thích bề ngoài, nhỏ nhặt trước mắt - Ảnh 1.
02
Tuổi trẻ thường dễ thỏa hiệp, dễ bằng lòng với những sở thích nhỏ nhặt của mình.

Nghĩ lại mà xem, đã bao giờ bạn dự định học tiếng Anh, nhưng lại trì hoãn để xem nốt bộ phim mình yêu thích, 1 tháng 30 ngày còn dài, mai học cũng không muộn. Và cứ thế, sau khi xem hết tập 29 thì cũng đã hết tháng, thôi thì lại ừ hữ để tháng sau. Và cứ như vậy, cả 1 năm không nhét nổi một chữ tiếng Anh vào đầu.
Bạn đã từng mong muốn có một công việc part-time sau khi trở thành anh chị sinh viên ngay từ năm nhất, và bạn lại được nhồi vào đầu tư tưởng năm nhất hãy cứ thỏa sức vui chơi sau 3 năm cày cuốc để vào được ngôi trường danh giá này. Và rồi đến năm thứ 2, thứ 3 mong ước giản đơn ấy vẫn chưa thể thực hiện được, đến khi ra trường, mục kinh nghiệm làm việc chỉ toàn những lời "chém gió" cóp nhặt trên mạng.
Tôi đã từng ngại ngùng khi nói lời yêu với cô bạn cùng lớp, để khi cô ấy sánh bước bên người khác, cảm giác buồn bã u uất lại nhói lên trong tôi. Thói quen trì hoãn luôn làm bạn thoải mái và hài lòng trong ngắn hạn, còn trong dài hạn nó đem đến một tương lai mịt mờ u ám. Cả một tuổi xuân màu hồng trở nên xám xịt bởi thói quen trì hoãn, thời gian chẳng đợi chờ ai, còn trì hoãn thì níu giữ ước mơ.
Cảm thức về thời gian thực sự không dễ để nhận ra khi còn trẻ.

Chúng ta thường bỏ qua những định hướng của thế hệ đi trước, với lý do tôi sống cuộc sống của tôi, đừng ai xen vào cuộc đời tôi, tôi làm những gì tôi thích,… với những dại khờ khát khao của tuổi trẻ, họ sống một cách bản năng thái quá. Điều đó dĩ nhiên tốt, nhưng cần phải xem những cách thể hiện "khát khao, dại khờ" ấy là gì?
Nếu chỉ là ngồi lướt facebook đọc những giật gân, tin showbiz, nếu chỉ là ngồi café trà đá chém gió hết một ngày, nếu chỉ là xách xe lên và đi "check-in" với những bức ảnh nhạt nhẽo vô hồn, khát khao được ngủ xuyên màn trưa hay chôn mình trong những cuộc vui vô bổ đầy chất kích thích, thì thật sự quá lãng phí. Người ta chỉ nhận ra sai lầm khi đã trải qua sai lầm, và nhận ra sai lầm khi nhận được những lời khuyên mình từng coi là sai lầm. Và khi nhận ra cái sai, thì một tuổi xuân sai đã qua.
Điều nuối tiếc nhất là không làm được những điều mình thích, là đã không sống trọn vẹn tuổi thanh xuân.
Tuổi trẻ chúng ta thật nhiều hoài bão: có một thu nhập thật cao, trở thành ông chủ ở tuổi 25, được vinh danh với những cống hiến cho xã hội, làm những thứ mình thích, yêu người mà mình yêu, đi khám phá thế giới bao la rộng lớn ngoài kia,… Đó chắc hẳn là ước mơ về cuộc sống màu hồng của thế hệ trẻ hiện nay, nghe thì có vẻ giản đơn nhưng thói quen trì hoãn và sự lãng phí thời gian bấy lâu nay đang cản bước chúng ta.
Muốn thu nhập cao ư? Nhưng suốt thời đi học lại không chăm lo học hành, toàn tiếp thu những thứ ba lăng nhăng, có thể phán như thánh về những tin showbiz, thuộc vanh vách các bài hot-hit, nhưng lại chẳng thể phân tích nổi một báo cáo tài chính, chẳng thể gõ nổi một dòng code, ròng rã một ngày trời không bán nổi một sản phẩm,… Vậy ai trả thu nhập cao cho một người như thế?
Muốn đi phượt qua những cung đường đẹp nhất Việt Nam? Vậy lấy chi phí ở đâu khi vừa ra trường và trên khuôn mặt non choẹt đang hiển hiện hai chữ "thất nghiệp"?
Dám yêu ai khi mà đến tương lai của chính mình còn đang không lo nổi?

Không có nền tảng cơ sở chính là kết quả của sự lãng phí thời gian khủng khiếp nhất, đến khi bạn nhận ra điều ấy, thì đã muộn. Nhìn bên cạnh những người cùng trang lứa đang có những thành công nhất định lại cảm thấy càng u uất chán nản, tiếc cho một tuổi thanh xuân không trọn vẹn. Nhưng hãy chấp nhận, vì lúc bạn đang thỏa mãn với những sở thích cá nhân tầm thường, thì họ đang chăm chỉ học hành, đọc sách trau dồi kiến thức, lúc bạn vùi mình trong chăn ấm đệm êm sau buổi tối cày phim với ước mơ được như nhân vật chính thì là lúc họ vừa đi làm thêm về với cái dạ dày trống không.
Suy cho cùng tất cả đều là trải nghiệm, bạn trải qua sự hài lòng của bản thân, thì họ trải qua những vất vả của cuộc sống, tuy nhiên những vất vả này mới là nền móng cho sự thành công sau này, sử dụng thời gian để tích lũy kinh nghiệm, học tập, làm việc chính là một cách để thành công trong tương lai.
70 tuổi tôi thấm thía: Đời người hơn nhau tầm nhìn dài hạn, đáng tiếc hồi 20 tuổi chúng ta dễ thỏa hiệp, dễ bằng lòng với những sở thích bề ngoài, nhỏ nhặt trước mắt - Ảnh 2.
 

Có thể bạn quan tâm

Top