Hoàng Đình Long
Xàm 0 Lít
Xin chào mọi người , hôm nay tự dưng nằm nghĩ lại cuộc đời của bản thân nên có hứng muốn được chia sẻ nhiều chút với mọi người mong được mọi người cho ý kiến , cảm nhận hoặc là những lời chửi bới cũng được
2000-2017 : là quãng thời gian tôi sinh ra và lớn lên trải qua khoảng thời gian học đường cấp 1-2 , sơ qua về bản thân thì tôi tự nhận xét mình là 1 đứa nhỏ con từ bé và đến giờ cũng vậy (cao m6 nặng 48kg) , lười , học dốt , ngáo ngơ , dây thần kinh phản xạ chậm , não load lâu , ăn nói ngu ngơ , không được nhanh nhẹn như các bạn cùng tuổi . Không biết do tôi là con út được gia đình bao bọc quá nên như vậy hay bản thân tôi bẩm sinh đã vậy rồi , có 1 lần tôi nghe lỏm được mẹ nói chuyện với các chị gái tôi rằng do mẹ đẻ tôi muộn và thiếu tháng nên đầu óc tôi mới ngu như vậy (thật sự tự ái và đau lòng khi nghe được những lời đó) , Vì những lý do kể trên nên thành thử ra cuộc sống học đường hồi c1-c2 của tôi không được đẹp đẽ cho lắm vì học dốt , bị bạn bè bắt nạt ở mức độ trung bình và nặng , và là thành phần cá biệt trong lớp
Đến học kì 2 năm lớp 9 tôi phát hiện bản thân bị mắc căn bệnh viêm cầu thận mạn , tôi chữa trị cho đến năm lớp 11 thì dừng hẳn việc điều trị và uống thuốc . Trong suốt khoảng thời gian điều trị thì tác dụng phụ của thuốc đã làm tôi cảm thấy tự ti và xấu hổ vì hội chứng cushing tích mỡ ở mặt và mụn nổi chi chít + thể chất yếu kém . Việc điều trị đã khiến cho gia đình tôi tiêu tốn rất nhiều tiền của , sức lực và thời gian . Lý do bị bệnh thì tôi nghĩ rằng có thể vào khoảng thời gian năm lớp 8 do tôi lo lắng bản thân có vóc dáng thấp bé nên đã bảo bố đi mua canxi về uống nhưng tệ thay cả tôi và bố mẹ đều không có kiến thức trong việc sử dụng nên tôi đã uống 3 lọ/ngày vào 3 bữa sáng trưa và tối , rất có thể điều đó đã khiến cho tôi mắc căn bệnh viêm cầu thận
2018 : tốt nghiệp cấp 3 với điểm số thấp chạm đáy , sau đó tôi đăng ký vào trường cao đẳng nghề bách khoa Hà Nội nhưng vẫn phải xin người quen nâng đỡ vì thiếu vài điểm để vào
2019-2022 : tôi bỏ học cao đẳng để đi làm nhưng do là con út trong gia đình được nuông chiều từ nhỏ nên tôi không thể gắn bó được với chỗ là nào lâu cả . Tất cả đều dừng lại sau khoảng 1-2 ngày hoặc 1-2 tuần làm việc và tôi tự bao biện cho bản thân với những lý do như (không hợp , lương thấp , đồng nghiệp và sếp không ok , vv…) nhưng thực ra thì chỉ là do tôi quá lười mà thôi . Trong khoảng thời gian vất vưởng tại HN như vậy thì tôi không chịu về quê để ổn định mà duy trì cuộc sống của mình bằng tiền từ gia đình chu cấp , mỗi lần hết tiền sh là tôi sẽ lại nhắn tin xin anh/chị hoặc bố/mẹ và cứ thế duy trì được 1-2 tháng rồi lại tiếp tục xin xỏ . Tôi xàm ngôn với bố mẹ rằng tôi muốn ở HN lập nghiệp thì mới thuận lợi chứ về lại lũy tre làng sao mà phát triển được bản thân
Đến tận năm 2022 thì gia đình tôi mua 1 căn nhà ở HN và tôi chuyển về đó chung sống cùng gia đình anh/chị (bố mẹ vẫn sống ở dưới quê) , trong thời gian sinh sống thì tôi vẫn phải phụ thuộc và nhờ vả anh/chị về khoản tiền bạc trong sinh hoạt đời sống nhưng bản thân tôi cũng đã có tiến bộ là đã cố gắng kiếm việc làm và ráng gắn bó với nó 1 cách nghiêm túc mặc dù nhiều người sẽ nghĩ đó vẫn chưa là gì cả vì tôi không có khoản lo về tiền thuê nhà , ăn uống và điện nước
2022-2024 : là 1 khoảng thời gian tôi đã cố gắng để mọi người có cái nhìn khác về bản thân mặc dù tôi vẫn nhảy việc rất nhiều , cứ công ty này rồi đến công ty nọ và chỗ làm mà tôi gắn bó lâu nhất và cũng là duy nhất từ trước đến giờ là gần 1 năm (chỗ làm hiện tại) , còn những công ty khác thì đều tầm khoảng 1-2-3 tháng rồi nghỉ , lý do nghỉ thì có thể là tôi chán nên tự xin nghỉ hoặc bị đuổi do năng lực làm việc kém
07/2025 - 2026 (hiện tại) : tôi thất nghiệp từ đó tới giờ , thật sự tôi quá chán và nhiều khi chỉ muốn tự tử cho đỡ phải sống cái kiếp mệt nhọc này , chắc do tôi ở trong phòng với 4 bức tường nhiều quá nên sinh ra như vậy ^^
Hiện tại thì tôi đang có 1 chỗ làm được gọi khá là ổn định đối với bản thân tôi , không phải lo về khoản tiền nhà cửa nhưng tôi cũng tiến bộ hơn ở chỗ chịu khó đóng tiền điện/nước hàng tháng + tự lo chi tiêu cá nhân . Về định hướng nghề nghiệp thì tôi cũng hiểu bản thân không thể đi làm thuê mãi được và luôn khắc ghi câu nói của bố mẹ rằng là Phi thương thì bất phú nên tôi vẫn đang cố gắng trau dồi bản thân từng ngày và nghiên cứu tìm tòi sản phẩm để mong 1 ngày nào đó sẵn sàng thì sẽ tự rẽ nhánh đi làm riêng dù chưa biết là thành hay bại ^^
Nhưng sao tôi cứ cảm thấy phận giàu hay nghèo của mỗi người đã được ấn định và không thể thay đổi được , tôi đã thử làm qua rất nhiều nghề và thử rất nhiều cái nhưng chẳng có cái nào ra hồn dù bản thân đã rất cố gắng , chẳng có điều gì trong đời tôi là may mắn và êm đẹp cả từ thời đi học với điểm số cho đến tuổi trưởng thành đi làm với công việc nên thật sự nhiều khi ngồi nghĩ cũng rất chán
Cảm ơn mọi người đã bỏ thời gian đọc đến những dòng cuối cùng này của tôi , rất mong được lắng nghe những ý kiến của mọi người
2000-2017 : là quãng thời gian tôi sinh ra và lớn lên trải qua khoảng thời gian học đường cấp 1-2 , sơ qua về bản thân thì tôi tự nhận xét mình là 1 đứa nhỏ con từ bé và đến giờ cũng vậy (cao m6 nặng 48kg) , lười , học dốt , ngáo ngơ , dây thần kinh phản xạ chậm , não load lâu , ăn nói ngu ngơ , không được nhanh nhẹn như các bạn cùng tuổi . Không biết do tôi là con út được gia đình bao bọc quá nên như vậy hay bản thân tôi bẩm sinh đã vậy rồi , có 1 lần tôi nghe lỏm được mẹ nói chuyện với các chị gái tôi rằng do mẹ đẻ tôi muộn và thiếu tháng nên đầu óc tôi mới ngu như vậy (thật sự tự ái và đau lòng khi nghe được những lời đó) , Vì những lý do kể trên nên thành thử ra cuộc sống học đường hồi c1-c2 của tôi không được đẹp đẽ cho lắm vì học dốt , bị bạn bè bắt nạt ở mức độ trung bình và nặng , và là thành phần cá biệt trong lớp
Đến học kì 2 năm lớp 9 tôi phát hiện bản thân bị mắc căn bệnh viêm cầu thận mạn , tôi chữa trị cho đến năm lớp 11 thì dừng hẳn việc điều trị và uống thuốc . Trong suốt khoảng thời gian điều trị thì tác dụng phụ của thuốc đã làm tôi cảm thấy tự ti và xấu hổ vì hội chứng cushing tích mỡ ở mặt và mụn nổi chi chít + thể chất yếu kém . Việc điều trị đã khiến cho gia đình tôi tiêu tốn rất nhiều tiền của , sức lực và thời gian . Lý do bị bệnh thì tôi nghĩ rằng có thể vào khoảng thời gian năm lớp 8 do tôi lo lắng bản thân có vóc dáng thấp bé nên đã bảo bố đi mua canxi về uống nhưng tệ thay cả tôi và bố mẹ đều không có kiến thức trong việc sử dụng nên tôi đã uống 3 lọ/ngày vào 3 bữa sáng trưa và tối , rất có thể điều đó đã khiến cho tôi mắc căn bệnh viêm cầu thận
2018 : tốt nghiệp cấp 3 với điểm số thấp chạm đáy , sau đó tôi đăng ký vào trường cao đẳng nghề bách khoa Hà Nội nhưng vẫn phải xin người quen nâng đỡ vì thiếu vài điểm để vào
2019-2022 : tôi bỏ học cao đẳng để đi làm nhưng do là con út trong gia đình được nuông chiều từ nhỏ nên tôi không thể gắn bó được với chỗ là nào lâu cả . Tất cả đều dừng lại sau khoảng 1-2 ngày hoặc 1-2 tuần làm việc và tôi tự bao biện cho bản thân với những lý do như (không hợp , lương thấp , đồng nghiệp và sếp không ok , vv…) nhưng thực ra thì chỉ là do tôi quá lười mà thôi . Trong khoảng thời gian vất vưởng tại HN như vậy thì tôi không chịu về quê để ổn định mà duy trì cuộc sống của mình bằng tiền từ gia đình chu cấp , mỗi lần hết tiền sh là tôi sẽ lại nhắn tin xin anh/chị hoặc bố/mẹ và cứ thế duy trì được 1-2 tháng rồi lại tiếp tục xin xỏ . Tôi xàm ngôn với bố mẹ rằng tôi muốn ở HN lập nghiệp thì mới thuận lợi chứ về lại lũy tre làng sao mà phát triển được bản thân
Đến tận năm 2022 thì gia đình tôi mua 1 căn nhà ở HN và tôi chuyển về đó chung sống cùng gia đình anh/chị (bố mẹ vẫn sống ở dưới quê) , trong thời gian sinh sống thì tôi vẫn phải phụ thuộc và nhờ vả anh/chị về khoản tiền bạc trong sinh hoạt đời sống nhưng bản thân tôi cũng đã có tiến bộ là đã cố gắng kiếm việc làm và ráng gắn bó với nó 1 cách nghiêm túc mặc dù nhiều người sẽ nghĩ đó vẫn chưa là gì cả vì tôi không có khoản lo về tiền thuê nhà , ăn uống và điện nước
2022-2024 : là 1 khoảng thời gian tôi đã cố gắng để mọi người có cái nhìn khác về bản thân mặc dù tôi vẫn nhảy việc rất nhiều , cứ công ty này rồi đến công ty nọ và chỗ làm mà tôi gắn bó lâu nhất và cũng là duy nhất từ trước đến giờ là gần 1 năm (chỗ làm hiện tại) , còn những công ty khác thì đều tầm khoảng 1-2-3 tháng rồi nghỉ , lý do nghỉ thì có thể là tôi chán nên tự xin nghỉ hoặc bị đuổi do năng lực làm việc kém
07/2025 - 2026 (hiện tại) : tôi thất nghiệp từ đó tới giờ , thật sự tôi quá chán và nhiều khi chỉ muốn tự tử cho đỡ phải sống cái kiếp mệt nhọc này , chắc do tôi ở trong phòng với 4 bức tường nhiều quá nên sinh ra như vậy ^^
Hiện tại thì tôi đang có 1 chỗ làm được gọi khá là ổn định đối với bản thân tôi , không phải lo về khoản tiền nhà cửa nhưng tôi cũng tiến bộ hơn ở chỗ chịu khó đóng tiền điện/nước hàng tháng + tự lo chi tiêu cá nhân . Về định hướng nghề nghiệp thì tôi cũng hiểu bản thân không thể đi làm thuê mãi được và luôn khắc ghi câu nói của bố mẹ rằng là Phi thương thì bất phú nên tôi vẫn đang cố gắng trau dồi bản thân từng ngày và nghiên cứu tìm tòi sản phẩm để mong 1 ngày nào đó sẵn sàng thì sẽ tự rẽ nhánh đi làm riêng dù chưa biết là thành hay bại ^^
Nhưng sao tôi cứ cảm thấy phận giàu hay nghèo của mỗi người đã được ấn định và không thể thay đổi được , tôi đã thử làm qua rất nhiều nghề và thử rất nhiều cái nhưng chẳng có cái nào ra hồn dù bản thân đã rất cố gắng , chẳng có điều gì trong đời tôi là may mắn và êm đẹp cả từ thời đi học với điểm số cho đến tuổi trưởng thành đi làm với công việc nên thật sự nhiều khi ngồi nghĩ cũng rất chán
Cảm ơn mọi người đã bỏ thời gian đọc đến những dòng cuối cùng này của tôi , rất mong được lắng nghe những ý kiến của mọi người