“
Thà là giọt mưa, vỡ trên mặt em
Thà là giọt mưa, khô trên mặt Duyên
Để ta nghe thoáng, tiếng mưa vội đến
Những giọt run run, ướt ngọn lông măng
Những giọt run run, ướt ngọn lông măng
Khiến người trăm năm, đau khổ ăn năn
Khiến người thương Duyên, đau khổ muôn niên”
“Anh đến thăm em đêm ba mươi, còn đêm nào vui bằng đêm ba mươi, anh nói với người phu quét đường, xin chiếc lá vàng làm bằng chứng yêu em”
“Ở nơi ấy, tôi đã thấy, họ đi ấy, không dùng giấy, toàn dùng lá cây, ha há hà”
“Một ngày, ngày đã qua, ôi một ngày, ngày chóng qua, một chiều, một ngày, âm thầm đã, đã trôi đi không còn gì. Ôi chinh chiến, đã mang đi bạn bè..”
“Một lần nữa thôi người ơi, một lần nữa thôi! Một lần nữa thôi, rồi mãi mãi mất nhau,…”
“ Em ước mơ mơ gì, tuổi mười tư, tuổi mười lăm,….”
……
Những bài hát tao thích lời, vì có thấp thoáng những cuộc tình tao trong đó. Tao đa sầu đa cảm, tao thích bên những cô gái đẹp trong mắt của tao, tao không dám hay không có ý nghĩ sẽ làm gì đó với họ. Như một kẻ lang thang ngắm những bông hoa xinh đẹp, có lúc bên bờ suối, có khi bên hàng rào, bên sân nhà hoặc chỉ là hoa đồng nội, tất cả đều đẹp, nhưng chỉ thích nhìn ngắm hoặc chuyện trò, không mảy may muốn bứt cầm trên tay….