Lời xin lỗi từ một người pháp - hướng dẫn cách kiếm tiền online hiệu quả

AC_mechanic

Hạt giống tầm thần
Je veux présenter mes excuses, au nom des Français, pour avoir enfanté la French Theory (qui a enfanté la pire des merdes idéologiques : le wokisme).

Nous avons donné au monde Descartes, Pascal, Tocqueville. Et puis, dans les ruines intellectuelles de l'après-68, nous avons donné Foucault, Derrida, Deleuze. Trois hommes brillants qui ont fabriqué, dans l'élégance de notre langue, l'arme idéologique qui paralyse aujourd'hui l'Occident.

Il faut comprendre ce qu'ils ont fait. Foucault a enseigné que la vérité n'existe pas, qu'il n'y a que des rapports de pouvoir déguisés en savoir. Que la science, la raison, la justice, l'institution médicale, l'école, la prison, la sexualité, tout n'est qu'une mise en scène de la domination. Derrida a enseigné que les textes n'ont pas de sens stable, que tout signifiant glisse, que toute lecture est une trahison, que l'auteur est mort et que le lecteur règne. Deleuze a enseigné qu'il fallait préférer le rhizome à l'arbre, le nomade au sédentaire, le désir à la loi, le devenir à l'être, la différence à l'identité.

Pris isolément, ce sont des thèses discutables. Combinées, exportées, vulgarisées, elles forment un système. Et ce système est un poison.

Car voici ce qui s'est passé. Ces textes, illisibles en France, ont traversé l'Atlantique. Les départements de Yale, de Berkeley, de Columbia les ont absorbés dans les années 80. Ils y ont trouvé un terreau qui n'existait pas chez nous : le puritanisme américain, sa culpabilité raciale, son obsession identitaire. La French Theory s'est mariée à ce substrat, et l'enfant de ce mariage s'appelle le wokisme.

Judith Butler lit Foucault et invente le genre performatif. Edward Said lit Foucault et invente le post-colonialisme académique. Kimberlé Crenshaw hérite du cadre et invente l'intersectionnalité. À chaque étape, la matrice est française : il n'y a pas de vérité, il n'y a que du pouvoir, donc toute hiérarchie est suspecte, toute institution est oppressive, toute norme est violence, toute identité est construite donc négociable, toute majorité est coupable.

Voilà comment trois philosophes parisiens, qui n'ont probablement jamais imaginé leurs conséquences pratiques, ont fourni le logiciel d'exploitation à une génération entière d'activistes, de bureaucrates universitaires, de DRH, de journalistes, de législateurs. Voilà comment on a obtenu une civilisation qui ne sait plus dire si une femme est une femme, si sa propre histoire mérite d'être défendue, si le mérite existe, si la vérité se distingue de l'opinion.

C'est de la merde pour une raison simple, et il faut la dire calmement. Une civilisation se tient debout sur trois piliers : la croyance qu'il existe une vérité accessible à la raison, la croyance qu'il existe un bien distinct du mal, la croyance qu'il existe un héritage à transmettre. La French Theory a entrepris de dynamiter les trois. Pas par méchanceté. Par jeu intellectuel, par fascination du soupçon, par haine de la bourgeoisie qui les avait nourris. Mais le résultat est là. Une génération entière a appris à déconstruire et n'a jamais appris à construire. Une génération entière sait soupçonner et ne sait plus admirer. Une génération entière voit le pouvoir partout et la beauté nulle part.

Je m'excuse parce que nous, Français, avons une responsabilité particulière. C'est notre langue, nos universités, nos éditeurs, notre prestige qui ont donné à ce nihilisme son emballage chic. Sans la légitimité de la Sorbonne et de Vincennes, ces idées n'auraient jamais traversé l'océan. Nous avons exporté le doute comme d'autres exportent des armes.

Ce qui se construit maintenant, en silicon valley, dans les labos d'IA, dans les startups, dans les ateliers, dans tous les lieux où des gens fabriquent encore des choses au lieu de les déconstruire, c'est la réponse. Une civilisation se reconstruit par les bâtisseurs, pas par les commentateurs. Par ceux qui croient que la vérité existe et qu'elle vaut qu'on s'y consacre. Par ceux qui assument une hiérarchie du beau, du vrai, du bon, et qui n'ont pas honte de la transmettre.

Alors pardon. Et au travail.

Tôi muốn gửi lời xin lỗi, thay mặt cho người Pháp, vì đã sinh ra Thuyết Pháp (French Theory – thứ đã đẻ ra đống rác rưởi ý thức hệ tồi tệ nhất: chủ nghĩa woke).

Chúng tôi đã cống hiến cho thế giới Descartes, Pascal, Tocqueville. Và rồi, trong những đống đổ nát trí tuệ của thời kỳ hậu tháng 5 năm 1968, chúng tôi lại cho ra đời Foucault, Derrida, Deleuze. Ba con người kiệt xuất đã chế tạo ra vũ khí ý thức hệ đang làm tê liệt phương Tây ngày nay, ngay trong sự thanh lịch của ngôn ngữ chúng tôi.

Cần phải hiểu những gì họ đã làm. Foucault dạy rằng sự thật không tồn tại, rằng chỉ có các mối quan hệ quyền lực được ngụy trang dưới dạng tri thức. Rằng khoa học, lý trí, công lý, thể chế y tế, trường học, nhà tù, tính dục, tất cả chẳng qua chỉ là một màn dàn dựng của sự thống trị. Derrida dạy rằng văn bản không có ý nghĩa cố định, rằng mọi biểu đạt đều trượt dài, mọi cách đọc đều là một sự phản bội, rằng tác giả đã chết và người đọc lên ngôi. Deleuze dạy rằng người ta nên chuộng rễ chùm (rhizome) hơn cây cối, chuộng kẻ du mục hơn người định cư, chuộng ham muốn hơn luật pháp, chuộng sự trở thành (devenir) hơn sự tồn tại (être), chuộng sự khác biệt hơn sự đồng nhất.

Nếu xét riêng rẽ, đây là những luận điểm có thể tranh luận. Nhưng khi kết hợp lại, được xuất khẩu và bình dân hóa, chúng tạo thành một hệ thống. Và hệ thống này là một chất độc.

Bởi vì đây là những gì đã xảy ra. Những văn bản này, vốn không thể đọc nổi ở Pháp, đã vượt Đại Tây Dương. Các khoa ngành của Đại học Yale, Berkeley, Columbia đã hấp thụ chúng vào những năm 80. Tại đó, chúng đã tìm thấy một mảnh đất màu mỡ vốn không hề tồn tại ở đất nước chúng tôi: chủ nghĩa thanh giáo của Mỹ, mặc cảm tội lỗi về chủng tộc và nỗi ám ảnh về căn tính của họ. Thuyết Pháp đã kết hôn với lớp nền này, và đứa con của cuộc hôn nhân đó có tên là chủ nghĩa woke (wokisme).

Judith Butler đọc Foucault và phát minh ra giới mang tính trình diễn (genre performatif). Edward Said đọc Foucault và phát minh ra chủ nghĩa hậu thực dân học thuật. Kimberlé Crenshaw thừa hưởng cái khung này và phát minh ra tính giao thoa (intersectionnalité). Ở mỗi giai đoạn, cái khuôn mẫu đều mang tính Pháp: không có sự thật, chỉ có quyền lực, do đó mọi tôn ti trật tự đều đáng ngờ, mọi thể chế đều có tính áp bức, mọi chuẩn mực đều là bạo lực, mọi căn tính đều do kiến tạo nên có thể thương lượng được, mọi nhóm đa số đều có tội.

Đó là cách mà ba triết gia Paris, những người có lẽ chưa bao giờ hình dung ra các hệ quả thực tế từ công việc của mình, đã cung cấp phần mềm vận hành cho cả một thế giới kích động viên, những công chức đại học, những giám đốc nhân sự, những nhà báo, những nhà lập pháp. Đó là cách chúng ta có được một nền văn minh không còn biết cách nói liệu một người phụ nữ có phải là một người phụ nữ hay không, liệu lịch sử của chính mình có đáng được bảo vệ hay không, liệu tài năng thực lực (mérite) có tồn tại hay không, liệu sự thật có khác biệt với quan điểm cá nhân hay không.

Nó là đống rác rưởi vì một lý do đơn giản, và cần phải nói điều đó một cách bình tĩnh. Một nền văn minh đứng vững được là nhờ ba trụ cột: niềm tin rằng có một sự thật mà lý trí có thể tiếp cận được, niềm tin rằng có một cái thiện tách biệt với cái ác, và niềm tin rằng có một di sản cần phải lưu truyền. Thuyết Pháp đã bắt tay vào việc đặt bộc phá để giật sập cả ba. Không phải vì ác ý. Mà là vì một trò chơi trí tuệ, vì sự mê hoặc của thái độ hoài nghi, vì lòng thù ghét giai cấp tư sản đã nuôi dưỡng họ. Nhưng kết quả thì đã nhãn tiền. Cả một thế giới đã học cách hoài nghi (déconstruire – giải cấu trúc) và chưa bao giờ học cách xây dựng. Cả một thế giới biết nghi ngờ và không còn biết ngưỡng mộ. Cả một thế giới nhìn đâu cũng thấy quyền lực và chẳng thấy cái đẹp ở đâu.

Tôi xin lỗi vì chúng tôi, người Pháp, có một trách nhiệm đặc biệt. Chính ngôn ngữ của chúng tôi, các trường đại học của chúng tôi, các nhà xuất bản của chúng tôi, uy tín của chúng tôi đã khoác lên thứ chủ nghĩa hư vô này một lớp bao bì sang trọng. Nếu không có tính chính danh của Đại học Sorbonne và Vincennes, những ý tưởng này sẽ không bao giờ vượt biển. Chúng tôi đã xuất khẩu sự hoài nghi giống như những kẻ khác xuất khẩu vũ khí.

Những gì đang được xây dựng lúc này, ở Thung lũng Silicon, trong các phòng thí nghiệm AI, trong các công ty khởi nghiệp, trong các xưởng chế tạo, ở tất cả những nơi mà con người ta vẫn đang làm ra các sản phẩm thay vì đập phá chúng, chính là câu trả lời. Một nền văn minh được tái thiết bởi những người thợ xây, chứ không phải bởi những kẻ bình luận. Bởi những người tin rằng sự thật có tồn tại và nó xứng đáng để ta cống hiến cho. Bởi những người thừa nhận có một thứ bậc của cái đẹp, cái đúng, cái thiện, và họ không hề cảm thấy xấu hổ khi lưu truyền nó.

Vậy nên, xin lỗi. Và xin mời bắt tay vào việc.

hiện tại, chủ nhân của lời xin lỗi bên trên đang có loạt bài viết rất viral trên nền tảng X (các bài viết được cả Elon Musk và Ted Cruz đăng lại). ngoài việc cắn tiền từ nền tảng, khả năng rất cao học giả này còn có thể cắn thêm tiền donate từ các tỷ phú và những người dùng khác có cùng chí hướng. một cách kiếm tiền online "lương thiện" và tương đối hiệu quả, rất đáng để xem xét.
HIdtoA9WoAAhbse
 

Có thể bạn quan tâm

Top