Lovely124
Sinh lý yếu
Trong đời sống dân sinh hiện đại, chắc hẳn tụi bây sẽ gặp không ít những loại hình dịch vụ tín dụng, được quảng bá bởi những tổ chức tài chính, với quy mô từ nhỏ tới lớn, đặc biệt là ngân hàng.
Loại hình thức dịch vụ tín dụng tài chính đó là gì? Đó là tài khoản tín dụng tài chính, được tạo bởi tụi ngân hàng, và vật chứng thực cho tài khoản đó, chính là thẻ tín dụng, chính là cái thẻ trong hình dưới đây.
Tài khoản tín dụng tài chính, nói theo ngôn ngữ bình dân của giới đa-lít như xàm mơ tụi mình thì nó là một cái "két sắt" mà ngân hàng nói riêng, hay những tổ chức kinh doanh dịch vụ tín dụng tài chính nói chung tạo ra cho tụi bây bằng hình thức "đăng ký tài khoản tín dụng". Trong "két sắt" đó, ngân hàng sẽ để sẵn tiền cho bây. Số tiền cụ thể trong "két sắt" này tùy thuộc vào mức độ thu nhập của tụi bây mỗi tháng, được gọi là "hạn mức tín dụng". Chính vì "hạn mức tín dụng" phụ thuộc hoàn toàn vào mức thu nhập của tụi bây, mà mức thu nhập thì lại phụ thuộc vào khả năng của mỗi xàm mơ nên cơ bản, hạn mức tín dụng của mỗi xàm mơ thường có sự khác biệt.
Ví dụ:
- Xàm mơ A, mỗi tháng kiếm được 10 chai già hồ tệ => Hạn mức tín dụng là 20 chai già hồ tệ.
- Xàm mơ B, mỗi tháng kiếm được 7 chai già hồ tệ => Hạn mức tín dụng là 14 chai già hồ tệ.
Trong hai ví dụ ở trên, "hạn mức tín dụng" gấp đôi mức thu nhập thực tế mỗi tháng. Đây là trường hợp giả dụ tao tự đặt ra. Thực tế, mỗi ngân hàng sẽ có cách thức tính toán hạn mức tín dụng riêng.
Vậy, câu hỏi đặt ra là: Có nên lạm dụng hình thức dịch vụ tín dụng tài chính?
Theo góc nhìn cá nhân của tao, tụi bây nên hạn chế nhứt có thể việc sử dụng những loại hình dịch vụ tài chính, tức là không lạm dụng nó quá mức, trừ khi tụi bây thực sự cần tiền gấp.
Tại sao tao nói như vậy?
Tại vì khi lạm dụng hình thức này, tụi bây đang tập cho não bộ tụi bây một thói quen, mà tao gọi là "Xài trước, trả sau". Thói quen này về lâu dài sẽ bất lợi, vì tiền lãi mà ngân hàng tính dựa trên mức lãi suất do nó quy định, sẽ cộng dồn sang tháng sau, nếu tháng đó tụi bây chưa thể trả.
Sẽ có đứa nói rằng, việc sử dụng thẻ tín dụng sẽ giúp tụi bây có động lực làm việc, cày cuốc, kích thích phát triển kinh tế.
Cũng đúng thôi. Tụi bây đang mắc nợ nó, thì phải nai lưng ra cày mà kiếm tiền trả nợ, còn nó thì ăn lời trên lãi suất. Nhưng, vấn đề là, trong cái thời buổi chó đẻ này, tụi bây có chắc rằng tụi bây có công việc làm lâu dài để mà "xài trước, trả sau" hay không?
Loại hình thức dịch vụ tín dụng tài chính đó là gì? Đó là tài khoản tín dụng tài chính, được tạo bởi tụi ngân hàng, và vật chứng thực cho tài khoản đó, chính là thẻ tín dụng, chính là cái thẻ trong hình dưới đây.
Ví dụ:
- Xàm mơ A, mỗi tháng kiếm được 10 chai già hồ tệ => Hạn mức tín dụng là 20 chai già hồ tệ.
- Xàm mơ B, mỗi tháng kiếm được 7 chai già hồ tệ => Hạn mức tín dụng là 14 chai già hồ tệ.
Trong hai ví dụ ở trên, "hạn mức tín dụng" gấp đôi mức thu nhập thực tế mỗi tháng. Đây là trường hợp giả dụ tao tự đặt ra. Thực tế, mỗi ngân hàng sẽ có cách thức tính toán hạn mức tín dụng riêng.
Vậy, câu hỏi đặt ra là: Có nên lạm dụng hình thức dịch vụ tín dụng tài chính?
Theo góc nhìn cá nhân của tao, tụi bây nên hạn chế nhứt có thể việc sử dụng những loại hình dịch vụ tài chính, tức là không lạm dụng nó quá mức, trừ khi tụi bây thực sự cần tiền gấp.
Tại sao tao nói như vậy?
Tại vì khi lạm dụng hình thức này, tụi bây đang tập cho não bộ tụi bây một thói quen, mà tao gọi là "Xài trước, trả sau". Thói quen này về lâu dài sẽ bất lợi, vì tiền lãi mà ngân hàng tính dựa trên mức lãi suất do nó quy định, sẽ cộng dồn sang tháng sau, nếu tháng đó tụi bây chưa thể trả.
Sẽ có đứa nói rằng, việc sử dụng thẻ tín dụng sẽ giúp tụi bây có động lực làm việc, cày cuốc, kích thích phát triển kinh tế.
Cũng đúng thôi. Tụi bây đang mắc nợ nó, thì phải nai lưng ra cày mà kiếm tiền trả nợ, còn nó thì ăn lời trên lãi suất. Nhưng, vấn đề là, trong cái thời buổi chó đẻ này, tụi bây có chắc rằng tụi bây có công việc làm lâu dài để mà "xài trước, trả sau" hay không?
