Tử tế là hành vi, thái độ chớ không phải nghề nghiệp, vị thế của một con người.
Đĩ cũng có đĩ yêu nước, đĩ thích làm từ thiện, đĩ yêu nghề, có đạo đức nghề nghiệp thì nó là một con/cô/bà đĩ tử tế.
Là người quyền cao chức trọng, nắm chủ trương đường lối khi tại vị thì lợi dụng quyền lực, chức vụ, quan hệ để kìm hãm / đẩy lùi sự phát triển của đất nước, tổ chức nhóm lợi ích để làm hại đến giống nòi. Sau đó, hết thời thì mới chịu lui về làm người tử tế thì chẳng bao giờ là người tử tế.
Sự có tử tế hay là không tử tế thì nó nằm ở phạm trù đạo đức, mà ở phạm trù đạo đức thì quá tù mù để đưa ra khái niệm, định nghĩa cụ thể. Xét trên tinh thần thượng tôn pháp luật, nếu chúng ta chưa tử tế thì cũng chẳng vi phạm pháp luật. Nhưng nếu anh vi phạm pháp luật, anh chẳng thể nào làm người tử tế.
Vậy, tử tế chỉ là thái độ, hành vi tích cực cụ thể của một con người cụ thể dựa trên lăng kính của người đánh giá cụ thể nào đó, hoàn toàn không có khái niệm chung nào để xác nhận một con người tử tế.